NSƯT Thành Lộc với những vai diễn khó quên
15:20' 16/01/2004 (GMT+7)
NSƯT Thành Lộc

(VietNamNet) - Bạn diễn thường nói, Thành Lộc như viên đá nam châm “hút” mọi sự kiện kịch, lôi cuốn các bạn diễn vào một tâm khí kịch đồng điệu, giao lưu rất nhịp nhàng với từng lời thoại, từng ánh mắt, từng khóe môi… buộc khán giả phải khóc - cười, vui nhộn hay buồn thương theo ý mình. 

 

Tài năng đó của Thành Lộc có được không chỉ do bẩm sinh, do cái gien của một gia đình mấy đời theo nghề hát mà còn do lòng say mê sân khấu, sự học hỏi liên tục và nhất là… lao động nghệ thuật không ngừng nghỉ.

 

Hơn 10 năm trở lại đây, Thành Lộc đã đóng rất nhiều vai diễn trong nhiều vở kịch trong nước lẫn nước ngoài mà trong đó có 3 vai diễn thường được khán giả nhắc nhở cũng như được Thành Lộc hay nói tới:

 

“Ông Tư” Thành Lộc trong “Dạ cổ hoài lang”:

 

Thành Lộc (trái) và Việt Anh trong vở "Dạ cổ hoài lang". Ảnh: Hồng Nga

Ông Tư – một người già sống ở xứ người, trong lòng luôn luôn mang một tình yêu mà lớp trẻ, nơi đất khách, không thể nào hiểu được. Đó là tình yêu quê hương.

 

Ông Tư sống với một tình yêu mãnh liệt với tình yêu đó. Thành Lộc đã thể hiện rất sâu sắc tâm hồn của một người lưu vong, sống buồn tẻ nơi xứ người, ẩn ức vì con cháu đã trở thành những kẻ xa lạ, những người mất gốc. Ông chỉ còn biết tâm sự với người bạn già cùng chung cảnh ngộ (Việt Anh đóng). Thành Lộc thể hiện được nỗi đau thầm kín, nỗi đau không thể nói ra, khi mình - đã vì hoàn cảnh - chọn lầm một hướng đi, để rồi đứa cháu lớn lên trong sự hào nhoáng của một xã hội đầy sức lôi cuốn bản năng, khiến cho ông và đứa cháu không còn hiểu được nhau, không còn hòa hợp được với nhau - Nỗi đau không thể hiểu nhau giữa hai thế hệ lưu vong là nỗi đau thế kỷ. Thành Lộc diễn rất tài tình khi nút kịch đã mở ra: Ông Tư bị một cú sốc dữ dội khi biết đứa cháu gái của mình không hề có một chút khái niệm gì về ngày giỗ của bà nội nó…

 

Vai diễn trong vở kịch “Dạ cổ hoài lang” đã thật sự khẳng định một tài năng diễn xuất khá “đặt biệt” của Thành Lộc khi anh con cộng tác với Nhà hát kịch Sân khấu nhỏ 5B Võ Văn Tần.

 

“Ông Thiện” Thành Lộc trong “Ngôi nhà không có đàn ông”:

 

Thành Lộc (giữa) trong vở Vụ án Lệ Chi viên

Trong vở kịch “Ngôi nhà không có đàn ông”, lớp ông Thiện đã ngoài 50 tuổi gặp gỡ lần cuối với Hạ – người ông yêu, một cô gái tuổi ngoài 20 – là một lớp diễn gây ấn tượng sâu sắc nhất.

 

Ông Thiện chân thành yêu Hạ, hết lòng giúp đỡ gia đình cô, chiều chuộng cô, song qua một thời gian quen biết, ông đã cảm nhận thấy tình yêu đó quá mong manh. Được con mời sang Pháp, ông nhận lời ngay. Do đó mới có cuộc chia tay và cũng là dịp để ông Tư dứt khoát một mối tình đẹp nhưng không thể bền lâu. Ông Thiện – Thành Lộc ngập ngừng, lúng túng, chân thành trong đau đớn, yêu thương và tủi hờn trong phút chia ly. Ông lớ ngớ quên cả đôi mắt kiếng trên bàn và nói những câu vô nghĩa. Ông chỉ nói được một câu thật thấm thía với tuổi đời của ông: “Hạ cần cái mà tôi không có, tôi có cái mà Hạ không cần”. Khi ra khỏi nhà của Hạ, ông Thiện dừng lại, lấy khăn lau mắt kiếng. Ông khóc và khán giả cũng nghẹn ngào trước một mối tình trái ngang đã đến hồi kết cuộc…

 

 Thành Lộc có lần tâm sự: “Lúc đầu có người ngộ nhận vai ông Thiện phải là một vai hài. Tôi nhận thức rõ ý tác giả và đã diễn khác. Ông Thiện xuất hiện ít nhưng là một vai diễn có chiều sâu trong tâm hồn và có nhiều đất để người diễn viên sáng tạo. Tôi rất thích những vai dù ít xuất hiện, nhưng có chiều sâu để mình tập trung sáng tạo và thể hiện đầy đủ tính cách của nhân vật”.

 

“Chu Xung” Thành Lộc trong  “Lôi Vũ”:

 

Thành Lộc trong vở "Cậu Đồng". Ảnh: Thanh Tân

Chu Xung không phải là một vai phụ trong vở kịch “Lôi Vũ”, mà chính là một nhân vật… “dự báo thế giới ngày mai” của Trung Quốc.

 

Trong vở kịch “Lôi Vũ”, đâu đâu cũng là màu đen tối, ảm đạm. Chu Xung như một ánh sao giữa đêm mù mịt, một ánh chớp trong cơn bão loạn đầy trời. Thành Lộc đã cảm nhận được rõ ràng số phận của Chu Xung nên anh khắc họa cái trong sáng của một chàng trai thông minh nhiều ước vọng. Chu Xung đã bày tỏ niềm mơ ước của mình với Lỗ Tứ Phượng. Anh ước mơ một thế giới đại đồng, con người yêu thương nhau chân thành, con người không giết hại lẫn nhau… Thành Lộc đã xác định tư tưởng của Tào Ngu (tác giả) nên anh đã thể hiện Chu Xung như một tâm hồn trong sáng giữa một địa ngục trần gian, tràn đầy tội lỗi và thù hận. Chu Xung và Lỗ Tứ Phượng – “đôi thiên thần” đã cùng chết trên lưới điện cao thế để bảo vệ sự trong sáng của họ… 

 

Cho tới bây giờ khán giả vẫn tin ở tiềm năng sáng tạo của Thành Lộc qua nhiều vai diễn, dù cho tâm trạng của nhân vật có khúc mắc và phức tạp đến đâu, Thành Lộc vẫn khắc họa đầy đủ - không thừa lẫn không thiếu - và vẫn lưu được dấu ấn sâu sắc trong lòng người xem. 

  • Lưu Tuấn Kiệt

Gửi tin qua Mobile Gửi tin qua E-mail In tin Gửi phản hồi