Khúc hát chiều mưa

    Khúc hát chiều mưa

Có một chiều em đã rất buồn
Hà Nội sụt sùi u ám
Hàng cây me ảm đạm
Rũ mình dưới cơn giông                                 

Con nước lặng lờ dòng sông
Thương nhớ
Những ngày phù sa cháy đỏ
Thuyền tình ngập nỗi đợi mong

Ở đâu, bến bờ xưa cũ
Gốc cây hoa gạo mới trồng
Tơ non lá nhìn ngơ ngác
Cỏ triền đê xanh ngút ngát lòng

Đâu đó sầu thương Lê Uyên Phương (*)
Giọng ca vàng son một thuở
Một thuở chuyện tình hoa nở
Còn đây, thấm đẫm sắc hương                                   

Cao nguyên mưa rừng yêu thương
Dấu chân hồng hoang một thuở
Rêu phong nghìn xưa chốn cũ
Cúc vàng một trời rạng rỡ
Khúc ca mê đắm, bơ phờ…

 “Hãy ngồi xuống đây vai kề sát vai
 cho da thịt này đốt cháy thương đau
 cho cơn buồn này rót nóng tung hoang
 cho thiên đường này bốc cháy
 trong cơn chia phôi chia phôi tràn trề”      
                             

  Họ hát như ngày mai giã biệt
  Một đời quấn quýt, một đời da diết
  Hư vô đón nhau về
  Ngân nga cung bậc
  Vòng nguyệt quế Tình yêu xe tơ
  kết tóc                                    

   Lòng bỗng rưng rưng muốn khóc
   Bến bờ đời người nặng nhọc
   Nếu không có tình ngà ngọc
   Làm sao qua được đường dài

  Thời gian tàn phai, sắc đẹp tàn phai
  Chỉ con tim ở lại
  Đập trong hồi ức
  Vồng ngực ai  

  Chỉ con tim ở lại
  Chở che, chèo lái
  người thương 

  Chiều Hà Nội đẫm ướt phố phường
  Khúc hát Lê Uyên Phương
  Nở trong mưa, đóa hoa vô thường
  Thơm ngát
  Chốn tựa nương…

     Kim Dung/ Kỳ Duyên

(*) Một trong những nhạc sĩ lớn của dòng nhạc Sài Gòn trước 1975            

  • Tags: