CHIỀU LÀNG XA

CHIỀU LÀNG XA

Vu vơ quán chợ mây ngàn
Con đường gió hát vừa tan trên đầu
Biệt tăm thành phố bên cầu
Ta – người lữ khách về sau má hồng

Khói làng để lửa chạy rông
Rạ rơm xám lại cánh đồng tản cư
Mùa hạ lấn lá mùa Thu
Vầng trăng đội đất từ từ ngoi lên

Em – người tri kỉ không tên
Để ta hành khất qua miền cỏ may

Lòe nhòe bến nước bờ cây
Dòng trăng giũ lại một ngày mới tinh
Nằm nghe dế thở qua đình
Tiếng người nhón đất vào thinh không trời
Tâm tư bỏ đói một người
Khói sương nũng nịu bên trời lăn tăn
Nhẹ thôi gió… áo và khăn
Để ta làm cớ đôi lần tìm em

Trăng còn tỏ đêm vội đen
Để buồn tôi đốt rạ trên cánh đồng.

 

Nam Thiên

KIỀU THU

CHIỀU LÀNG XA
Đúc dùm
mảnh vụn tâm tư 
Khuôn thu 
bể nát nghe như lạc vần 
Đoản mây mở lối phong trần 
Gió ngàn bay lạc 
thổi gần tóc mây
Bài thơ ai viết chiều nay 
Vướng mùi lá đỗ nắng gầy hanh hao
Nhuộm vàng cả giấc chiêm bao
Chim kêu khản tiếng 
hỏi sao lại buồn
Thơ ngâm suối đá đầu nguồn
Giặt câu lục bát
cho suôn mượt mà
Mỗi năm đứng ngó thu qua 
Hồn ai còn sót dáng xa thu đầu
Em về thu cảm đa sầu 
Rót nghiêng nỗi nhớ, pha màu xuyến xao
Vẽ in như cũ thu nào
Để ta gặp lại môi đào dáng mây.

Quang Nguyễn