'Ai trong đời chẳng có một Khau Vai'

HTML clipboard
- “Đợi anh hết mùa lanh, đợi anh qua mùa đào/Vượt đỉnh Mã Pí Lèng, ta tìm về với chợ tình Khâu Vai...”...
 
Chợ "phong lưu" đầy rẫy kẻ thất tình!

Phiên chợ tình nổi tiếng với những cặp tình nhân phong lưu lãng mạn đầy huyền bí, giờ đây đã không còn âm hưởng của không khí chợ "phong lưu".
 
Toàn cảnh khu chợ tình Khau Vai (Ảnh:tuyenquangonline)

Người ta đang "thương mại hóa" phiên chợ tình "độc nhất vô nhị" tại Việt Nam, khi một sự tích văn hóa vùng cao nguyên đá trở thành một món "lẩu" mà những ai có trách nhiệm không khỏi giật mình và thương tiếc những giá trị, bản sắc độc đáo của phiên chợ này.

Với những ai đến đất Khau Vai lần đầu tiên với mong muốn nhìn thấy cảnh các chàng trai, cô gái dân tộc, những người "lỡ duyên" gặp nhau thổn thức ở chợ thì sẽ hoàn toàn thất vọng khi gặp cảnh những cặp đôi diện quần bò áo phông từng đôi từng đôi một, miệng cười toe toét chẳng có chút cảm xúc chia xa, ly biệt nào.

Nhiều đôi tràn ra ven đường. Đàn ông thì cầm chai rượu, đàn bà cầm bát mời khách đến chợ phiên, mùi rượu ngô nồng nặc...Phiên chợ ồn ã tiếng cười, khác với vẻ hoang sơ, huyền bí lãng mạn thuở nào.
 
Không còn là phiên chợ tình phong lưu nổi tiếng nữa mà trở thành phiên chợ của kẻ mua người bán (Ảnh: Đất Việt)

Sao Khau Vai lại thế này? Những giá trị nguyên bản của phiên chợ đã đi đâu? Biết chạy trốn đi đâu trên những phiên đá nhọn hoắt vô cảm, chỉ còn lại là sự ồn ã của tiếng người hò hét, tiếng nhạc mạnh từ những quầy chơi đánh bạc "tôm, cua, cá" trá hình. Hình như nơi này không còn là phiên chợ tình phong lưu nổi tiếng nữa mà trở thành phiên chợ của kẻ mua người bán.

Chẳng thấy bóng dáng người già, phiên chợ cũng chả thấy sự lưu luyến trong ánh mắt của các cặp tình nhân.  Dường như những đôi trai gái này họ đang "diễn" cho những khản giả xem chăng?... Chốc chốc lại thấy cô gái, hay chàng trai lấy điện thoại đời mới ra nhắn tin nhí nháy, dường như họ còn nhiều liên lạc lắm nên đôi khi quên mất "bạn tình" đang ngồi cạnh.

Khau Vai lộn xộn, Khau Vai bụi mù và Khau Vai đang vô vọng với một "huyền tích sử thi" đang mất dần. Anh bạn đồng nghiệp của tôi lần đầu đến phiên chợ này thắc mắc "sao Khau Vai nhiều người "thất tình" thế?"...
Truyền thuyết về khu chợ “gái chờ giai mong ngóng”

Chợ tình Khau Vai còn gọi là “Chợ phong lưu”, có từ năm 1919, chợ họp trên một quả đồi tại thôn Khau Vai, xã Khau Vai, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang. Chợ họp mỗi năm một lần vào ngày 27.3 (âm lịch); gọi là chợ, nhưng không phải nơi để buôn bán hàng hóa, gần như không có người bán, người mua hàng hóa đúng nghĩa mà chỉ có một số người bán đồ ăn uống phục vụ cho những người về đây họp chợ.
 
Chợ tình Khau Vai nhìn từ trên cao (Ảnh:VOV)
 

Vì đây là địa điểm, là nơi để người ta tìm đến với nhau, sau một năm (cũng có thể là nhiều năm) xa cách, chủ yếu là những người có mối tình chắc trở, yêu thương nhau thực sự, nhưng vì một lý do nào đó không lấy được nhau, nay mỗi người đều có duyên phận riêng của mình.

Đúng ngày này, họ hẹn nhau về đây để tâm sự, thông báo cho nhau cuộc sống riêng của mỗi người, ôn lại những tình cảm, sự nhớ nhung do xa cách. Có rất nhiều đôi vợ chồng cùng nhau đến chợ; đến nơi, vợ đi tìm bạn của vợ, chồng đi tìm bạn của chồng, họ không gen tuông, không bực bội, mà tôn trọng nhau, tôn trọng bạn của vợ, của chồng mình; họ coi đó là sự linh thiêng, là bổn phận và trách nhiệm trước cuộc sống tinh thần của người bạn đời.

Nhưng sự cho phép đó, những phút giây “ngoài chồng, ngoài vợ” đó chỉ có và được phép diễn ra trong ngày chợ đó, hết ngày 27/3.

“Cửa lòng” phải đóng lại, mọi hành vi tương tự đều bị coi là vi phạm luật tục và pháp luật, đều có thể bị trừng phạt tùy theo mức độ vi phạm (thực tế tại Chợ tình Khau Vai, các đôi bạn tình có thể ngồi tâm sự với nhau suốt đêm 26, cả ngày 27.3, chợ tình bắt đầu từ đêm 26 kết thúc vào chiều tối ngày 27).

Người đến chợ chủ yếu là các cặp tình nhân các dân tộc: Tày, Nùng, Giấy từ các xã Nậm Ban, Niêm Sơn, Tát Ngà, Lũng Pù, Sơn Vĩ, Thượng Phùng, từ các xã của huyện Bảo Lạc (Cao Bằng) sang.

Những người già nhất xã Khau Vai bây giờ cũng không ai biết chợ tình Khau Vai có tự bao giờ. Chỉ biết rằng, từ lúc còn để chỏm họ đã thấy có chợ tình rồi. Truyền thuyết bắt nguồn phiên chợ là câu chuyện tình của một chàng trai dân tộc Nùng, xuất thân nhà nghèo, làm ruộng, là con thứ 3 nên gọi là chàng Ba. Chàng Ba đẹp trai, khôi ngô, tuấn tú, thổi sáo rất hay, chăm làm, thương người, được rất nhiều cô gái trong làng trộm nhớ thầm yêu.

Tại nhà tộc trưởng người Giấy có cô con gái út: Đến tuổi trăng rằm, xinh đẹp nhất làng, nàng hát rất hay, con nhà giầu nhưng thích đi chăn trâu, cắt cỏ, làm ruộng cùng chúng bạn; đã có biết bao nhiêu chàng trai trong vùng ngỏ lời, nhưng nàng đều khước từ, vì nàng và chàng Ba đã mê say nhau ngay từ lần đầu tiên chạm mặt.

Biết tin nàng yêu chàng Ba, bố mẹ, họ hàng nhà nàng đều phản đối vì không “môn đăng hộ đối”; hơn nữa, tục lệ làng không cho lấy người khác dân tộc; càng cấm đoán, mối tình họ càng bùng cháy và họ đã hẹn nhau, trốn lên hang núi Khau Vai để sống cùng nhau.

Sự việc diễn ra, đã châm ngòi cho hai bên gia đình, 2 dòng tộc tranh cãi, xô xát... máu đã đổ... thương cha mẹ, họ hàng, dòng tộc, không muốn thù hận giữa hai gia đình, dòng tộc... nên hai người đã gạt nước mắt, chia tay nhau, về nhà. Họ hẹn nhau kiếp sau sẽ nên vợ nên chồng và hàng năm cứ đúng ngày chia tay này sẽ tìm về gặp lại nhau tại núi Khau Vai... ngày họ chia tay là ngày 27.3 (âm lịch).



 
  • Hải Bình(tổng hợp)

Bài thơ cuối cùng của nhà thơ Trần Hòa Bình về chợ tình Khau Vai đã khiến rất nhiều bạn trẻ rung động:

Khau Vai

Có những con đường không thể tới thành Rome
nhưng Khau Vai thì tới…

Một người đi tìm một người
bao nhiêu người đi tìm bao nhiêu người?
Khau Vai buồn như đá
nước mắt người già mài trên má
đâu rồi thời rung reng vòng bạc lắc đồng?

Em kìa, những cây sa mộc lặng lẽ trong thung
chúng đang nghĩ gì?
em đang nghĩ gì?

Nếu một mai mình không lấy được nhau
em có đi tìm anh
qua điệp trùng đá sắc
những Khau Vai bầm dập dấu chân người?
Trời ơi Khau Vai
Khau Vai nhìn qua nước mắt
bao bong bóng về trời
thương buồn gửi lại…
Những cuộc tình vụng dại
những cuộc tình khôn ngoan
đã sống và đã chết ở nơi này
không khôn ngoan không vụng dại
chỉ lặng chìm như đá
chỉ bời bời như mây
Chúng ta sa mộc chiều nay
em hai mươi thoắt thành ngàn tuổi
em có anh xa xót thế này sao?
Quì trước núi mà tin thôi em ạ
ai trong đời chẳng có một Khau Vai
nhọn sắc đá tai mèo
cứa vào thương nhớ
Hãy nhìn nhau nhìn nhau trước gió
em sẽ thấy một Khau Vai trong số phận chúng mình.

Năm nay có ai còn đi Khau Vai, có ai còn hoài niệm về một phiên chợ đã lui vào dĩ vãng, hãy chia sẻ cảm xúc và hình ảnh về chuyến đi của bạn với VietNamNet: dulichvietnamnet@gmail.com
 

 
  • Chủ đề :