221
441
Xã hội
xahoi
/xahoi/
977662
"Romeo & Juliet" sống ở... vườn hoa
1
Article
null
'Romeo & Juliet' sống ở... vườn hoa
,

(VietNamNet) - Khu vực hồ Đống Đa (Hà Nội) có một đôi bạn già, ngày đi nhặt rác, tối ngủ ven hồ hoặc trong các ống cống. Bà dở dở điên điên, ông lần nào bị con đánh xe bắt về cũng "vượt ngục", trở lại cuộc sống "màn trời chiếu đất" với "người tình Juliet"... 

Tình ở vườn hoa

c
“Romeo và Juliet nhặt rác” ngủ bên hồ Đống Đa

Thường thì đã đi lang thang, đã sống ở vườn hoa thì chẳng mấy ai có đôi, có bạn. Thế nhưng bất cứ ai khi đi qua khu vực hồ Đống Đa, đều dễ dàng phát hiện ra “sự lạ”! Đó là một đôi bạn lang thang, một đàn ông, một đàn bà. Về tuổi, người đàn ông (với mái đầu chỉ còn lơ thơ ít sợi tóc) chắc chắn ngoài 60, còn người phụ nữ, đã quá tuổi 50. 

Ban đầu, đôi bạn “tá túc” tại khu đất trống phía sau chợ Thái Hà. Tại khu đất trống, họ chung tay đóng cọc dựng một túp lều nho nhỏ, mái cót ép, giấy dầu, tường bằng ván gỗ và hộp xốp. Tài sản có giá trị nhất của họ là 2 chiếc xe đạp cào cào, vừa là phương tiện đi lại, vừa để chuyên chở những thứ đồ “đồng nát” nhặt nhạnh được. Được 1 năm, bất ngờ túp lều cùng hàng trăm thứ lỉnh kỉnh mà đôi bạn già tích cóp được bị hoả hoạn thiêu rụi. Mất chốn nương thân, ông bà “chuyển hẳn” ra khu vực vườn hoa quanh hồ Đống Đa, ngày nắng ráo thì ngủ ven hồ, lúc mưa thì chui trong những ống cống cỡ lớn để trú. 

v
“Juliet” với đống rác “chiến lợi phẩm”
Chẳng ai biết tên cũng như lai lịch của 2 ông bà, thấy họ suốt ngày “cặp kè” với nhau nên có người gọi đùa là “Romeo - Juliet nhặt rác”, lâu rồi thành quen. Đến một ngày, người đi tập thể dục buổi chiều quanh hồ Đống Đa thấy 1 chiếc ôtô dừng lại trước căn nhà ống cống của “Romeo và Juliet nhặt rác”. 4 người đàn ông cùng 2 phụ nữ từ trong xe bước ra, trèo lên nóc cống rồi hò nhau lôi “Romeo” đang trốn bên trong ra, “quẳng” lên ôtô, mặc ông ra sức giãy giụa. 

Người đi đường thấy vậy xúm lại định can thiệp thì một trong 2 người phụ nữ phân trần: “Đây là bố chồng em, chẳng biết cụ phải bùa phải bả gì “bà điên” kia mà bỏ nhà bỏ cửa, bỏ con cháu để ra đây sống trong ống cống, chúng em phải thuê người đi tìm mãi mới được!”. 

Xe ôtô chở “Romeo” đi khuất, “Juliet” mới lò dò chui từ trong đám ống cống bên cạnh ra, chẳng nói chẳng rằng cứ ôm mặt khóc rưng rức. 

Sau gần 2 tuần bị “bắt về”, bất ngờ “Romeo” lại xuất hiện ở những chiếc ống cống. Có người tò mò tới hỏi thăm, ông hớn hở khoe: “Chúng nó đem tôi về nhà thằng anh cả, nhốt lại không cho đi đâu. Mãi tôi mới trốn ra được đấy!”. 

c
Đường vào “căn nhà ống cống” của “Romeo và Juliet nhặt rác”
Biết bố “ngụ” trong những chiếc ống cống, mấy người con của “Romeo” một lần nữa quay lại “bắt cóc” bố về. Được vài bữa, ông lại trốn ra và quay về với “Juliet nhặt rác”. Điệp khúc ấy cứ diễn đi diễn lại vài lần, mãi rồi những người con cũng chán nên cũng chẳng buồn ra tìm nữa. 

Trò chuyện với phóng viên VietNamNet, “Romeo” kể: “Bà ấy tên là Hiền, thần kinh không bình thường, hồi trước hay lang thang ở gần nhà tôi. Ban đầu tôi cũng chẳng để ý nhưng về sau thấy thương thương nên cho bà ấy ăn, cho bà ấy quần áo sạch để mặc. Rồi tôi cũng thử đi lang thang với bà ấy, lâu dần thành quen, ở nhà không chịu được nên ra đi hẳn với bà ấy. Thế mà cũng được 5-6 năm rồi”. 

“Romeo” bảo, "tôi chả quan tâm đến thiên hạ. Tôi chỉ cần biết rằng khi tôi đi với bà ấy, bà ấy cũng bớt dở dở ương ương đi. Mà chúng tôi cũng “chả làm gì” sai trái cả!”. 

“Romeo” tâm sự: “Bà ấy cũng chu đáo lắm! Ngày nào đi nhặt rác về, bán được đồng nào cũng mua cho tôi mấy chén rượu, quần áo thay ra bà ấy mang ra hồ giặt. Chỉ có điều bà ấy “mê” đề đóm, ngày nào cũng “thả” vài con đề, toàn trượt! Nhiều lúc tôi cũng thử hỏi bà ấy xem nhà cửa ở đâu để tôi đưa về nhưng bà ấy hầu như chẳng nhớ được gì nên đành chịu!”.  

“Vậy 2 bác định sống trong ống cống đến khi nào?” - PV VietNamNet hỏi, “Romeo” đáp nhẹ tênh: “Khi nào người ta không cho ở đây nữa thì chúng tôi lại đi tìm vườn hoa khác. Hà Nội nhiều vườn hoa lắm!”.

c
Ông Hịch ngủ ở vườn hoa phố Hai Bà Trưng
1.001 cảnh ngộ “sống ở vườn hoa” 

Vợ phải vào điều trị tại viện K (Hà Nội), để tiết kiệm chi phí lấy tiền thuốc men, ông Hịch (ở Phú Thọ) đã chọn vườn hoa ở cuối phố Hai Bà Trưng làm chốn nương thân tạm thời. Ban ngày, ông ngồi với bà bên giường bệnh cho anh con út đi làm phụ hồ. Tối, con vào viện trông mẹ, ông tranh thủ loanh quanh trên phố, nhặt nhạnh vài ba thứ chai lọ, túi ni-lon để sáng ra bán cho mấy bà “đồng nát” hòng kiếm thêm được vài nghìn bồi dưỡng cho vợ. 

Ông Hịch bảo: “Nhà cũng chẳng đến nỗi nào nhưng từ ngày bà ấy phải đi viện, bao nhiêu tiền tích cóp đều dồn cả vào thuốc men, gia cảnh cũng sa sút hẳn. Giờ mấy đứa con ở nhà hàng tuần đều gửi tiền lên chữa bệnh cho mẹ, còn tôi nhận nhiệm vụ chăm sóc bà ấy. Thôi thì còn người, còn của”.
 

Tại vườn hoa cuối phố Hai Bà Trưng ấy, còn có một người phụ nữ trạc 45 tuổi, người gầy, nước da sạm đen, quanh năm suốt tháng chỉ có 2 bộ quần áo thay đổi. Những người dân ở phố Thợ Nhuộm cho biết, người phụ nữ này hơi “tưng tửng”, sống dựa vào sự hảo tâm của mọi người. Chẳng ai biết gia đình bà ở đâu, chỉ thấy hàng ngày, người phụ nữ này lang thang khắp phố phường xin ăn, tối lại về vườn hoa ngủ. 

Chị Bích - bán quần áo ở phố Thợ Nhuộm kể: “Có hôm trời mưa, bà ấy đứng cửa hàng em hát một bài rõ dài không rõ đầu cuối rồi xin ăn. Mọi người thấy tội nghiệp nên biếu bà vài nghìn. Cầm tiền rồi, bà ấy cứ mân mê trong tay, miệng lẩm nhẩm như chửi mắng ai đó”.
 

Cũng lấy vườn hoa đầu phố Lý Quốc Sư làm chốn đi về nhưng ông Trượng (người Nam Định) lại có lý do riêng. Vợ mất sớm, ông ở vậy nuôi 3 con khôn lớn. Vậy mà đến khi đã yên bề gia thất rồi, chẳng ai muốn có trách nhiệm với bố già gần 70 tuổi. Cám cảnh, ông Trượng gửi nhà cho một người em họ rồi một mình lên Hà Nội với chiếc xe đạp cũ, lang thang kiếm sống bằng nghề nhặt rác.

f
Người lang thang say rượu ngủ luôn dưới đất (Ảnh chụp ở vườn hoa đầu Lý Quốc Sư)
“Lên đây mới thấy thấm câu “giàu nhà quê không bằng kéo lê thành thị”! Mỗi ngày tôi làm một vòng Hà Nội, cũng kiếm được ối thứ bán ra tiền. Ngày nhiều ngày ít nhưng cũng đủ ăn 3 bữa, tối tối có chén rượu dỗ giấc” - ông Trượng khoe. 

“Ngày nắng ráo ngủ ở vườn hoa còn được chứ ngày mưa và mùa đông thì bác ở đâu? Lại còn chuyện vệ sinh và ăn uống nữa!” - PV VietNamNet hỏi. “Ăn uống thì ra quán, dăm ngìn cơm rau với chén rượu cũng qua bữa. Mùa hè thì ra bãi sông Hồng tắm, mùa đông 1 tuần vào nhà tắm công cộng một lần. Hà Nội đầy mái hiên, mưa trú đâu chẳng được!” - ông Trượng nói mà mắt rưng rưng.

Chẳng vì hoàn cảnh, cũng chẳng phải "đầu óc có vấn đề”, lại càng không nghiện ngập nhưng Hiếu (quê ở Phủ Lý, Hà Nam) cũng “dặt dẹo” quanh khu vực hồ Hoàn Kiếm đã gần 1 tháng nay vì lý do…lãng xẹt: “Bố mắng tội lười học, nên em lên Hà Nội chơi cho đỡ buồn?!”. Về tương lai, cậu đáp ngay thản nhiên: “Phải về nhà chứ, trong người em còn đúng 200 nghìn. Mà em “dạt vòm” thế này để doạ ông bà già em là chính chứ có định “đi xa, đi mất hút” mãi đâu”. 

Một công nhân vệ sinh làm việc tại khu vực quận Ba Đình khẳng định, bất cứ vườn hoa công viên nào ở Hà Nội cũng có người sống lang thang! Chị cho biết thêm, đêm nào chẳng có người ra vườn hoa ngủ, người vô gia cư, đám thanh niên dặt dẹo, đám nghiện ngập... Thậm chí thỉnh thoảng còn có nhiều cụ già nằm nhà khó ngủ, ra ghế đá nằm, gió hiu hiu nên ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

s
Người phụ nữ ngủ ở vườn hoa đầu phố Hai Bà Trưng
c
Gà gật lúc trú mưa
u
Kiếm sống nhờ thùng rác công cộng
a
Ông Trượng đang gà gật bên chiếc xe đạp chở đầy rác

  • Công Thanh

,
Ý kiến của bạn
Ý kiến bạn đọc
,
,
,
,