,
221
7121
Truyện Online
truyenonline
/blogviet/truyenonline/
1066037
Có chắc ta yêu nhau? (phần cuối)
1
Article
7021
Blog Việt
blogviet
/blogviet/
,

Có chắc ta yêu nhau? (phần cuối)

Cập nhật lúc 07:55, Thứ Sáu, 23/05/2008 (GMT+7)
,

Phần trước

(Truyện Online) - Anh trở về trước sự ngạc nhiên của vợ. “Chuyến đi kết thúc sớm hơn nên anh về luôn. Mai anh phải đi làm”. Anh giải thích ngắn gọn. Bé con đã ngủ say, anh nhẹ nhàng đặt lên trán con một nụ hôn. Anh đã trở về căn nhà của mình…

… Thứ hai, bắt đầu một tuần làm việc mới. Anh bộn bề với bao công việc sau một thời gian dài đi công tác. Ngẩng lên nhìn đồng hồ, anh mới giật mình khi đã đến giờ ăn trưa. Anh chợt nhớ ra rằng anh không hề có số điện thoại của cô. Suốt thời gian ở bên nhau họ thường tắt máy, chỉ có khi cần gọi điện về nhà hỏi thăm mấy đứa trẻ, cô mới dùng đến điện thoại. Thời gian qua, cả anh và cô đều đã thay đổi số điện thoại nhưng cả hai đều không nghĩ đến điều đó. Anh ngồi thừ ra, anh có thể hỏi Việt, nhưng anh có thể nói gì với nó về chuyến đi vừa rồi, nó sẽ không thể để cho anh yên. Anh vội tìm số điện thoại khách sạn cô đang ở.

- Chị ấy vừa mới ra ngoài. Anh có cần nhắn gì không ạ? – Cô lễ tân trả lời lễ phép.

- Không, cám ơn cô, tôi sẽ gọi lại sau. – Anh buồn bã trả lời.

… Cô đã có một giấc ngủ dài sau chuyến đi, một giấc ngủ êm đềm, không mộng mị. Đã từ rất lâu rồi cô mới lại có một giấc ngủ tuyệt vời như thế. Cô trở dậy, mở tung cửa sổ đón nắng và gió ùa vào, gió làm tóc cô tung lên và cô có cảm giác mình đang bay bổng. Thật sung sướng với cảm giác ấy. Cô rời khách sạn và lang thang trên bãi biển, cô thích cảm giác một mình như thế, nghĩ về những ngày tuyệt vời vừa qua, ánh mắt cô luôn lấp lánh nụ cười. Cô không có số điện thoại mới của anh, cô không quên điều đó, nhưng cô không muốn xin anh bởi cô sợ rằng nếu có nó, cô sẽ làm phiền anh vì nỗi nhớ của mình… Trở về khách sạn, nhận được lời nhắn của cô lễ tân, cô vui vẻ nghĩ “vậy là anh ấy không quên mình”, rồi cô mỉm cười nói:

- Em dặn giúp với mọi người, nếu khi nào anh ấy gọi cứ bảo chị đi vắng nhé. Anh ấy rất bận, chị không muốn làm phiền anh ấy.

Cô lễ tân rất ngạc nhiên nhưng cũng vui vẻ gật đầu và ghi vào sổ trực ban “Khách phòng số 202 không muốn nhận điện thoại”. Liên tục mấy ngày liền anh gọi điện cho cô nhưng không gặp, luôn là câu trả lời “Chị ấy vừa ra ngoài” làm anh phát điên lên. Nhưng nhà máy có sự cố, dù nhỏ thôi, anh không thể bỏ công việc mà đi được, nhà máy cách thành phố gần 50km, anh không thể chạy đến để gặp cô. Còn khi về nhà, anh lại không muốn dối vợ, anh cảm thấy có lỗi với cô ấy… Những ngày đó, cô thuê được của khách sạn một chiếc xe máy, cô dong duổi ngoài bãi biển và trên đường suốt cả ngày cùng với tấm bản đồ. Cô đi hết hang cùng ngõ hẻm của thành phố để ghi dấu những nơi anh đã từng qua, cô muốn khám phá xem thành phố này có điều gì mà đã níu chân anh lại để gắn bó cả cuộc đời ở đây. Lúc trở về khách sạn cô luôn nhận được lời nhắn của cô lễ tân vì anh gọi điện đến thường xuyên, cô ấy cảm thấy ái ngại cho anh “Sao chị không nghe điện thoại hoặc gọi điện cho anh ấy một lần?”. Cô chỉ mỉm cười mà không biết nói sao.

Hình ảnh: Deviantart.com
Hình ảnh: Deviantart.com

Cô nhớ anh, nhớ đến khắc khoải. Nhưng thành phố này nhỏ lắm, anh lại là người khá “nổi tiếng”, cô không muốn làm ảnh hưởng đến anh, không muốn ai đó nhìn thấy cô và anh đi cùng nhau, cô không muốn phá vỡ sự yên bình trong căn nhà của anh, chỉ mấy hôm nữa thôi cô sẽ rời xa thành phố này, mọi việc sẽ trở lại như cũ và anh sẽ không phải nhớ đến cô nữa… Đến ngày thứ tư, anh không thể chịu được nữa, anh cảm thấy lo lắng và nhớ cô đến cồn cào, không biết mấy hôm nay cô như thế nào, anh không thể đưa cô đến đây rồi bỏ cô một mình như thế. Anh đến tìm cô… Tiếng gõ cửa vội vã làm cô giật mình, vừa ở nhà tắm ra với mái đầu còn ướt cô định không mở cửa nhưng không thể đừng với tiếng gõ cửa ấy, một bó hoa hồng đỏ rực hiện ra trước mắt cô, ngay đằng sau là nụ cười của anh.

- Sao anh lại đến đây? Sao lại tặng hoa cho em, anh không sợ mọi người chú ý à? – Cô vừa nói vừa thè lưỡi trêu anh.

- Tại sao em không nghe điện thoại của anh? – Anh nhìn cô đầy trách móc – Sao em gan thế? Mình đi đâu đó được không em?

- Không, hôm nay em hơi mệt, em vừa đi leo núi về, mỏi dừ cả chân - Cô từ chối khéo.

- Hôm nay, anh ở đây với em nhé.

- Không được đâu anh – Cô khẽ buồn, trả lời.

Anh lặng lẽ ôm cô vào lòng và đặt lên môi cô nụ hôn nồng nàn, chỉ vậy thôi. Ở đây, anh không thể thuộc về cô được nữa…

… Ngày mai, cô sẽ ra Hà Nội, những ngày nghỉ tuyệt vời sắp kết thúc, cô cảm thấy nuối tiếc những gì đã qua. Còn một nơi cuối cùng mà cô muốn đến đó là nhà máy của anh. Đó là nơi đã giữ anh lại suốt hơn 10 năm qua và chắc chắn cả sau này nữa, đó là nơi có công việc yêu thích của anh. Vượt qua gần 50 km dưới cái nắng chói chang cô đã đến được nhà máy ấy. Không như những gì cô tưởng tượng, nhà máy không chỉ có máy móc và sắt thép, mà còn có rất nhiều cây hoa sữa. Không biết ai đã có ý tưởng trồng cây hoa sữa như thế, có phải vì ở đây có rất nhiều người con của Hà Nội nên họ đã trồng để nhớ về thành phố của mình. Nhưng mỗi độ thu về chắc mùi hương sẽ “nồng nàn” lắm, chẳng biết mọi người có chịu được không, cô chợt mỉm cười vì ý nghĩ ấy. Cô nhìn đăm đắm vào nhà máy, không biết anh đang làm ở chỗ nào trong đó, giá mà cô có thể nhìn thấy anh, ngày mai cô đã phải xa nơi này rồi…

Cô phải về thôi, chiếc xe bỗng nhiên dở chứng không thể nào nổ được, mồ hôi lấm tấm trên trán cô, cô lo lắng, làm sao có thể vượt được 50km để trở về thành phố. Một chiếc xe ô tô vượt qua cô đi về phía cổng nhà máy, trên xe là một chàng trai rất trẻ. Chỉ một thoáng lướt qua thôi nhưng chàng trai ấy vẫn giật mình khi nhìn thấy gương mặt của cô, có một điều gì đó rất quen trên gương mặt ấy. Đưa vội xe vào trong nhà máy, cậu ấy chạy ngược về phía cô:

- Xe của chị bị hỏng ạ, để em xem giúp cho? Vẻ dễ thương của chàng trai làm cô tin tưởng:

- Em xem giúp chị nhé, không biết sao máy không thể nổ được. Giọng Hà Nội dịu dàng của cô càng làm cho chàng trai tin vào những gì mình đang cảm nhận, cậu vội bảo cô:

- Chị đứng chờ em một chút, em vào trong lấy đồ nghề rồi ra xem cho chị.

Hình ảnh: Deviantart.com
Hình ảnh: Deviantart.com

Nói rồi, cậu chạy vụt đi không quên rút nhanh chiếc chìa khoá xe. Anh đang ngồi nhìn chăm chăm vào màn hình máy tính mà không thể làm gì được, trên đó là hàng chục chữ “Miss you”, anh đang nhớ cô. Cậu nhân viên chạy sộc vào phòng anh, quên cả gõ cửa làm anh giật mình.

- Có một cô gái đang đợi anh ở cổng nhà máy – Chàng trai vừa thở hổn hển vừa nói, có lẽ cậu đã phải chạy rất nhanh để vào đây.

- Sao lại cô gái? – Anh nhíu mày hỏi.

- À, không, một phụ nữ. Nhưng chị ấy vẫn còn rất trẻ và rất xinh. Chị ấy giống như cô gái trên màn hình máy tính của anh.

“Cô gái trên màn hình máy tính của anh”? Có rất nhiều người thắc mắc về tấm ảnh đó, nhưng anh chỉ giải thích đó là tấm ảnh anh load về từ trên mạng, anh thích tấm ảnh đó vì anh thấy cô người mẫu rất đẹp, làm sao cậu ấy có thể biết đó là ai. Thật ra đó chính là tấm ảnh của cô khi còn là cô học trò nhỏ. Anh chưa thật sự tin những gì cậu ấy nói nhưng nhìn vẻ xúc động trên gương mặt cậu ấy, anh bỗng nghĩ “có thể chứ, có thể vì tình yêu với anh cô đã tìm đến đây”. Anh vội đứng bật dậy, và nói:

- Hãy báo với Giám đốc chiều nay tôi xin nghỉ, báo cả xe đừng chờ đón tôi. Tắt máy và đóng cửa giúp tôi nhé.

- Còn mũ bảo hiểm nữa, chị ấy đi xe máy – Chàng trai vội chạy theo đặt vào tay anh chiếc mũ bảo hộ và chiếc chìa khoá xe – Em sợ chị ấy đi mất nên cầm lại chìa khoá - Cậu ngượng nghịu giải thích.

- Cám ơn cậu nhé – Anh cười phá lên và chạy vội đi, anh cảm thấy rất thích thú với chàng trai này, đó chính là hình ảnh của anh 10 năm về trước. Còn lại một mình trong căn phòng của anh, cậu khẽ cười sung sướng, giá mà mình có được những tình cảm tuyệt vời như thế. Chờ một lát chưa thấy chàng trai quay lại, cô định thử vận may một lần nữa, nhưng cô bỗng nhiên hốt hoảng khi không thấy chìa khoá xe đâu nữa. Lúi húi tìm dưới gầm xe, ngẩng lên cô giật mình khi anh gần như đứng ngay sát mặt cô. Sự xuất hiện bất ngờ của anh làm niềm vui vờ oà trong cô.

- Sao anh lại ở đây? - Câu đó anh phải hỏi em mới đúng chứ? Cô ngượng nghịu cười không biết trả lời sao.

 - Em lên xe đi. Mình đi thôi!

Hình ảnh: JJ Huy
Hình ảnh: JJ Huy

Tiếng máy bỗng nổ ròn rã như có một phép mầu dưới bàn tay anh. Thật chẳng thể hiểu nổi. Chiếc xe lao vun vút trên đường dưới cái nắng vàng óng ả, anh tiến thẳng về phía bãi biển và những ghềnh đá lô nhô. Ngồi phía sau, cô ôm chặt lấy vòng eo anh, áp sát người vào lưng anh và lắng nghe nhịp tim rộn rã của anh … Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má… Đứng trên ghềnh đá, phía trên là bầu trời xanh ngắt bao la, phía dưới là mặt biển xanh gợn sóng, cả anh và cô đều có cảm giác mình như đang ở một thế giới khác, thế giới dành riêng cho cô và anh, thế giới của tình yêu và hạnh phúc.

Anh bỗng dang rộng hai tay và hét lên thật to:

- Nhung ơi, anh yêu em!

Tiếng anh vang vọng giữa đất trời bao la. Cô sững sờ khi nghe câu nói đó. Đó chính là câu nói mà cô đã chờ đợi và day dứt trong suốt bao nhiêu năm qua, câu nói anh đã từng dành cho cô từ hơn 20 năm trước và cô đã từng tin rằng không bao giờ được nghe lại điều đó. Đó chính là câu trả lời cho điều cô muốn hỏi “ Đó có phải là tình yêu?”.

“Em yêu anh”, cô thì thầm nói với anh.

Hình ảnh: Deviantart - Cerul
Hình ảnh: Deviantart - Cerul


We love to love”, yêu chỉ để yêu thôi, không đòi hỏi điều gì khác, chỉ cần nghĩ đến nhau mãi mãi và cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ về nhau.

Ngày mai, cô sẽ trở về với Hà Nội, với cuộc sống của mình, nhưng cuộc chia tay này không có nỗi buồn và những giọt nước mắt, bởi tình cảm của anh, hình ảnh của anh luôn ở trong trái tim và tâm trí của cô, với anh cũng vậy, cô không phải là tình yêu đầu tiên cũng không phải tình yêu cuối cùng của anh, tình yêu của cô bắt đầu trước mối tình đầu tiên và kết thúc sau mối tình cuối cùng, đó là “tình yêu mãi mãi”./.

Gửi từ email của Anh Vũ - giacmo1610

  • Cảm nhận và những điều muốn sẻ chia mời bạn gửi theo mẫu sau hoặc email về địa chỉ blogviet@vasc.com.vn
 
  • Tôi tìm thấy mình trong truyện của bạn viết:

Email: autumnovember@yahoo.com
Tieu de: It’s only a dream
Noi dung: Chào bạn Vũ! Tôi thật bất ngờ khi được đọc truyện của bạn! Nó giống hệt như những gì tôi đã có và đã đánh mất. Câu chuyện của bạn kết thúc rất có hậu, nhưng với tôi nó luôn chỉ là giấc mơ! Không có cái gì là toàn vẹn cả, và không có cơ hội nào đến lần thứ 2 khi lần đầu tiên đã chối bỏ nó. Nhưng bạn nói đúng, We love to love, chúc bạn có những truyện hay hơn nữa, hấp dẫn và đi vào lòng độc giả!

Ho ten: Xu.PBD
Email: xucakaxu@gmail.com
Tieu de: ^^
Noi dung: Câu chuyện hay lắm, nó làm mình nhớ tới nhiều kỉ niệm với anh ý. Thật thì mình cũng từng mơ ước có 1 tình yêu đẹp như thế. Nhưng nhiều biến cố quá mà chúng mình chẳng hiểu nổi nhau. Mình mong nhận đc tin nhắn hay 1 cú điện thoại mà thôi. Mình không biết anh ý có nhớ mình hay không nữa. Mình chỉ biết là yêu và yêu rất nhiều. Mới sáng hôm đó chúng mình còn vui vẻ, đến chiều thì đổ nát, không biết anh ý có giận không. Hy vọng là bận quá nên anh không nhắn cho mình được.
 

Ho ten: Cuncon88
Dia chi: cuncon
Tieu de: Một tình yêu đẹp
Noi dung: Đọc câu chuyện của bạn,tôi thấy giống mình cách đây đúng 20 năm.Ngày đấy tôi yêu cô bạn cùng lớp học và đến khi cô ấy lên đường ra nước ngoài.Trong đêm liễn hoan tiễn cô ấy lên đường mặc dù có rất nhiều cơ hội nhưng không thể nào nói được 3 từ Anh Yêu EM.Và sau bao nhiêu năm trời,tôi cũng đã nói được ra điều muốn nói và biết được cô ấy cũng rất yêu tôi.Nhưng hiện tại cả hai đều có gia đình,có trách nhiệm và bổn phận riêng của mỗi người mặc dù cuộc sống của cô ấy không hạnh phúc nhưng cô ấy sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của riêng mình để cuộc sống hiện ại không bị xáo trộn.Câu chuyện của bạn rất hay và tình yêu luôn là một điều kỳ diệu và huyền bí.Cho dù có bất kể điều gì xảy ra nhưng khi người ta thực sự yêu nhau thì cũng sẽ tìm đến nhau,bất kể ở nơi đâu.

Ho ten: Giấu tên
Noi dung: Câu chuyện thật bất ngờ đối với tôi nhưng phần chia sẻ của bạn đọc lại khiến tôi quan tâm nhất. Tôi còn có một mối tình đẹp hơn 2nv trong chuyện. Ty học trò và những rung động đầu đời trong trắng thơ ngây đến thánh thiện vẫn vẹn nguyên trong 2 chúng tôi. Ngày ấy vì dại khờ và tự ti nên chúng tôi k thể đến được với nhau dù 2 đứa luôn khắc khoải và nhớ nhau đến cháy lòng. Khi có gđ, tôi đã cố gắng thật nhiều để Quên và chuyển tc ấy thành tình bạn như bao người bạn khác để không làm tổn thương đến chồng. Nhưng để Quên là điều THẬT KHÓ .. và LÀ KHÔNG THỂ..

Thật đau lòng phải không các bạn vì tôi luôn phải sống trong sự dằn vặt giữa 1 bên là người chồng luôn yêu thương tôi rất mực và một bên là tc giành cho người bạn thưở nào( mặc dù chỉ là trong nỗi nhớ ). Và mới đây trong 1 lân cong tác,, rồi họp lớp.. gặp lại bạn bè.. gặp lại người ấy.. cảm xúc ngày xưa lại ùa về và trào dâng mãnh liệt, và giống như trong chuyện của Anh Vũ, mọi chuyện cứ như có ai sắp đặt trước, và chỉ còn 1 ranh giới rất mỏng manh nữa là chúng tôi đã " phạm luật" nhưng các bạn có tin nổi không... chúng tôi đã dừng lại được. Để bây giờ khi trở về với gia đình trong thâm tâm tôi k bị xấu hổ với chồng mình và vợ của người ấy.

Nói thì nói vậy thôi chứ liệu chồng tôi cũng như vợ của người ấy có tha thứ k khi biết chúng tôi đã giành cho nhau những tc như thế và làm sao tôi có thể trọn vẹn và toàn tâm toàn ý được với chồng khi hảnh của người ấy luôn chiếm 1 vị trí trong trái tim tôi như thế mặc dù chúng tôi chỉ nhớ nhau và luôn cầu mong cho người kia hp. Thật ra ông trời không cho ai trọn vẹn được cái gì. Cảm ơn tác giả đã có 1 câu chuyện THẬT.. Cảm ơn sự chia sẻ của bạn đọc đã đồng cảm với những mối tình như thế... cảm ơn người ấy của tôi đã luôn gìn giữ và giành cho tôi những tình cảm đẹp như thế.. . Và một lời xin lỗi chân thành đến Chồng và Vợ của người ấy.

Ho ten: seucoi
Email: seucoi246@gmail.com
Noi dung: Đọc xong chuyện tôi thấy buồn. Buồn vì mình ko có một tình yêu đẹp như thế. Buồn vì mai đây, chồng tôi có nhớ đến tình yêu đẹp trong quá khứ của anh ấy ko. Quá khứ thì đã ngủ yên rồi, nhưng trái tim đàn bà có biết làm thế nào để vượt qua con ghen ngấm ngầm ko? Mọi người ca ngợi tình yêu này như thế. Tôi cũng chỉ biết buồn mà thôi.

Dia chi: Minh Khai
Email: yen_dh3000@yahoo.com
Tieu de: Đồng cảm
Noi dung: Mình đang có một tâm trạng buồn, mình tìm được hình ảnh của mình trong Nhung. Đọc xong mình đã nghĩ mình sẽ làm cái điều mà cô Nhung đó đang làm. Có điều mình khác là mình đang tự do, nhưng ko có nghĩa mình không làm tổn thương ai. Nhưng trong cuộc sống có cái gì là trọn vẹn đâu.Cám ơn câu chuyện của bạn. Có lẽ mình là độc giả ít ỏi thấy vui khi đọc xong câu chuyện của bạn.

  • Tôi muốn truyện dừng lại ở phần II

 Ho ten: Oanh
Noi dung: Một câu chuyện hay và khá nhẹ nhàng! Nhưng rất tiếc vì kết thúc. Thậm trí nó lam mình bưc xúc và không thấy tin tưởng váo tình yêu. Đặt giả thiết rằng người đàn ông ấy là chồng mình, mình sẽ buồn lăm! Và điều ấy đồng nghĩa là mình đang sống trong sự lừa dối. Mình sợ sự mập mờ của những mối quan hệ. tại sao trước kia họ không cố gắng để đến được với nhau. Câu chuyện làm mình buồn và phai suy nghĩ…

Ho ten: ĐỖ THỊ THU HẰNG
Email: trangthu195@yahoo.com
Tieu de: Sự thất vọng có phải của riêng tôi???
Noi dung: Bạn Anh Vũ a! Giá như bạn đừng viết tiếp câu chuyện, giá như bạn đừng đẩy câu chuyện đi khá xa thì câu chuyện của bạn sẽ mãi như một cung đàn làm rung động trái tim người đọc. Phần viết tiếp của bạn đã phạm vào khá nhiều lỗi như người ta thường gọi là "hạt sạn". Tôi đồ rằng phần viết tiếp này bạn không chăm chút và kỹ lưỡng trong nội dung và câu chữ. Tôi nghĩ giờ bạn vẫn nên tìm hiểu lại đứa con tinh thần của mình.’

Tieu de: Tình yêu là thế sao?
Noi dung: Tôi luôn nghĩ tình yêu là duy nhất. Câu chuyện của bạn dường như khiến người đọc phải cảm thông cho những người "ngoại tình". Tôi thích một kết thúc mở để lại tiếc nuối như trước.

Ho ten: HỒNG SƯƠNG
Email: bienxanh_suonghong0703@yahoo.com.vn
Tieu de: Tình yêu có lỗi chăng ?
Noi dung: Câu chuyện cuốn hút người đọc, nhưng mà yêu nhau như vậy phải chăng là có lỗi? Mình thích câu chuyện nhưng tình tiết của nó làm mình buồn và suy nghĩ nhiều ... nhưng dù sao đó cũng là một câu chuyện hay.

Ho ten: Thanh Thu
Dia chi: Hà Nội
Email: keomut_oi@yahoo.com
Tieu de: Không nên là phần kết....
Noi dung: Tôi không thích phần thêm của câu chuyện này. Nó có quá nhiều hạt sạn những hạt sạn mà làm cho người đọc thấy thực sự khó chịu. Cái đó có phải là một phần đẹp trong cuộc sống không, nó đâu có làm cho chúng ta cảm nhận cuộc sống đẹp hơn đâu. Đọc để rồi thấy cuộc sống nhạt hơn, có khi là con người mất niềm tin ở nhau nhiều hơn.

Ho ten: Kiều anh
Email: ngocxitdangyeu@yahoo.com
Tieu de: ???
Noi dung: "Yêu" có phải "chỉ để yêu" ? Vẫn biết những rung động đầu đời luôn đẹp, khó quên... Nhưng còn gia đình của hai người? Chồng và vợ của họ? Những đứa con của họ? Tình cảm cách đây 20 năm có thể lấn áp hết sao?

Ho ten: Đom Đóm
Noi dung: Căm thù những tình cảm làm tổn hại đến hạnh phúc gia đình như thế. Gia đình anh này liệu còn bình yên?

Ho ten: Long Vũ
Dia chi: thanh hoá
Email: muathu0909@yahoo.com
Tieu de: we lo to love
Noi dung: Tôi nghĩ rằng hai người vẫn còn yêu nhau thì sẽ luôn nhớ nhau. Liệu sau khi họ trở về với gia đình họ họ có quên được nhau? Và đó chỉ là những kỷ niệm hay lại là động lực để họ lại khát khao gặp nhau và ở bên nhau.

Ho ten: Geisha
Dia chi: hoang mai
Email: geisha_mc83@yahoo.com
Tieu de: geisha
Noi dung: Kết thúc câu chuyện có hậu và rất lãng mạng nhưng khiến cho tôi hoài nghi quá. "we love to love, yêu chỉ để yêu thôi không đòi hỏi điều gì khác" đối với anh hay người khác thì đúng nhưng đối với bản thân tôi thì sai! Theo tôi có chăng cái kết thúc đấy chỉ để giải thích cho một mối tình không đi đến đâu mà thôi. Dù sao đọc chỉ để đọc thôi thì cũng thấy hay. Cám ơn!

Ho ten: Thangtt
Email: Tôi không thích phần kết
Noi dung: Tôi muốn kết thúc câu chuyện,chàng trai hãy dùng lý trí của mình mà đừng ra gặp cô gái nữa. kết thúc như của tác giả khiến người ta liên tưởng đến ngoại tình , một điều không cho phép trong xã hội hiện nay.

Ho ten: Lan Phương
Noi dung: Giá mà câu chuyện kết thúc ở phần 2 thì tốt biết mấy! cả Nhung và Vũ đều đã có gia đình riêng, sự lựa chọn riêng của mình, và nên tôn trọng, gìn giữ sự lựa chọn của mình! Hãy để tình cảm đó trở thành ký ức đẹp của riêng mình mà thôi!

Ho ten: Giấu tên
Noi dung: Cách viết truyện của bạn rất hay, cũng rất hấp dẫn người đọc.Nhưng có 1 điều mà rất khó chấp nhận ở phần tiếp này đó là để 2 người gặp nhau, ở bên nhau, tìm đến nhau và khao khát được ở gần nhau. Thử hỏi rằng với những khao khát đó họ có thể giữ được hạnh phúc gia đình của họ không??? Đó là lừa dối, nếu đặt địa vị bạn là chồng của Nhung thì bạn sẽ ra sao đây ???Những khao khát nhớ nhung giữa 2 người không thể giấu được mãi đâu bạn ah. Kết thúc câu chuyện như thế này thật không hay chút nào cả, bạn làm giảm mất giá trị của câu chuyện và cả con người nữa....

Ho ten: Một người bạn cùng tuổi:
Email: phamhien3779063
Noi dung: Cảm ơn bạn, tôi thông cảm và đồng cảm với bạn và Nhung. Liệu rồi kết cục của cuộc tình này sẽ đi đến đâu? Hơn hai mươi năm, với caí tuổi của hiện tại, cả hai đều đang rất hạnh phúc với gđ của mình, đều thành đạt từng trải và rất yêu nhau, có thừa khả năng nhận thức về ty này,và sẽ khó mà chấp nhận yêu chỉ để yêu thôi không đòi hỏi gì cả?

Ho ten: DươngThiện
Dia chi: Bắc Giang
Email: duongthienbg@gmail.com
Tieu de: :(
Noi dung: Đọc xong truyện của bạn hic sao mà thấy buồn quá. Đẹp thì có đẹp đó nhưng họ thật đáng trách,vì đã hok trọn vẹn với gia đình hiện tại của họ. Sẽ ra sao nếu sau này chồng mình cũng thế. hic.......

Ho ten: Thanh Thuỷ
Email: thuytinha7@yahoo.com
Tieu de: Thất vọng hoàn toàn.
Noi dung: Bạn nghĩ sao khi người vợ biết được chồng mình là người như thế? Có vẻ như bạn quá tàn nhẫn khi không hề nghĩ đến cảm xúc của vợ anh ta?

Ho ten: Ngoc
Noi dung: Đây chẳng phải ngoại tình? Sao chỉ nghĩ cho cảm xúc của mình, có nghĩ tới sự tổn thương đối với người chồng và người vợ??!! Con người ta thật ích kỉ và bao biện rằng tình cảm và lý trí là 2 phạm trù khác nhau, và tình cảm thì khó kiềm chế, rằng phải sống thật với bản thân mình... smile

Ho ten: Lan
Dia chi: QB
Email: hoacomay@yahoo.com
Tieu de: Có phải yêu thì phải thế?
Noi dung: Tôi không thích kết thúc này, vì nếu tôi ở vị trí của người chồng hoặc người vợ của 2 người, tôi thực sự thất vọng về nửa còn lại của mình. Không thể đem tình yêu ra để giải thích cho sự phản bội của họ, họ ko có quyền đánh đổi cuộc sống gia đinh mà họ đang có... Nếu có 1 tình yêu như thế, tôi sẽ giữ nó cho riêng minh mà không làm như thế, không như kết thúc của câu chuyện này.

Ho ten: Nguyet
Dia chi: thaibinh
Email: Nguyet1206@gmail.com
Tieu de: kết thúc không hay
Noi dung: Tôi không đồng ý với tác giả kết thúc như vậy. Tôi không thích sự phản bội trong ca suy nghĩ.

Ho ten: KhanhVi
Dia chi: HN
Email: khanhvi404@yahoo.com
Noi dung: Bất kỳ câu chuyện đều nhận được những cảm nhận khác nhau của riêng mỗi người đọc. Có rất nhiều người thích câu chuyện này. Nhưng k biết có phải do tôi quá bảo thủ, lạc hậu, khắt khe hay không nhưng thực sự tôi không thích kết thúc của câu chuyện. Tôi biết tình yêu thật khó nói, rất nhiều người đã để tuột mất tình yêu của mình. Nhưng khi hai bên đã có gia đình liệu có nên hành động như vậy hay không? Những người bạn, Việt, Minh có nên giúp đỡ họ bằng cách đó hay không? Nếu Nhung đặt địa vị vào vợ Vũ liệu cô có chấp nhận chồng mình như vậy không? Hay chồng cô cũng có một mối tính như vậy với một người con gái khác? Và cả Vũ nữa, Vũ cũng làm các phép thử ??? Tôi nghĩ nếu yêu chỉ để yêu thì chắc sẽ không như vậy đâu!
 

Ho ten: Giấu tên
Noi dung: we love to love! Thật là nhảm nhí đối với câu chuyện trên! Tôi tự hỏi người viết suy nghĩ thế nào khi để Vũ nói yêu Nhung và để cô thì thầm lại những lời đó với anh! "Đó có phải là tình yêu?" câu trả lời của tôi là "KHÔNG" Cái đó là một sự lừa dối! Không chỉ lừa dối gia đình, bạn bè, đồng nghiệp... mà họ còn lừa dối cả bản thân mình! Và kết thúc cho những câu chuyện tình yêu kiểu "lắm tay nhiều chân" này chỉ là sự đau khổ cho những người trong cuộc! "Yêu chỉ để yêu", cái này chỉ đúng cho những người biết quý trọng tình yêu, chứ KHÔNG phải là một lời nhắn gửi về tình yêu của câu chuyện này!

  • Tôi hài lòng với kết thúc này:

 Ho ten: Quang Duan
Tieu de: we to love to love
Noi dung: Nội dung câu truyện hay và cảm động. Một kết thúc mà rất nhiều người mong đợi. Tình yêu đã chiến thắng, mang đền cảm giác thật ấm cúng!

Ho ten: THU HA
Dia chi: HẢI PHONG
Email: thuha212@yahoo.com
Tieu de: kết thúc có hậu
Noi dung: Tôi lại rất thích đọan kết!

Ho ten: Huy Trinh
Dia chi: klg2020@yahoo.com
Email: klg2020@yahoo.com
Tieu de: Cám ơn
Noi dung: Cám ơn Anh Vũ đã cho một kết thúc rất tuyệt vời, cám ơn Anh Vũ.

Email: hoanangftu@yahoo.com
Noi dung: Câu chuyên thật hay và xúc động. Cảm ơn tác giả đã cho người đọc thoả mãn với cái kết thật có hậu, nhẹ nhàng và ấm áp.

Ho ten: Da quy
Noi dung: Thật là một câu truyện tình cảm động, Tình yêu của họ khiến người khác cảm phục, chúc cho tình yêu ấy là mãi mãi và tất cả chúng ta ai cũng tìm được "tình yêu mãi mãi của mình"...

Tieu de: Bất ngờ và mong đợi!
Noi dung: Đoạn kết của câu truyện mở là điều bất ngờ đối với tôi. Tuy nhiên đó lại là những gì mà tôi mong đợi. Tôi rất thích những cách thể hiện tình cảm của Vũ dành cho Nhung và đặc biệt hơn là tình cảm Nhung dành cho Vũ. Tôi nghĩ tình cảm họ dành cho nhau là mãi mãi, là bất tận, là không có bắt đầu và cũng không bao giờ có kết thúc. Dù ở phương trời nào thì họ vẫn thuộc về nhau trong ý nghĩ, tâm hồn và trái tim. Họ luôn yêu nhau và mãi mãi yêu nhau!

Ho ten: Băngbăng - nguyễn
Email: snowrose_ntd
Tieu de: Đồng tình với phần kết
Noi dung: Em thấy kết thúc thế này cũng khá hay mà. Em thich câu "We love to love”. Nói về tình yêu thì muôn màu muôn vẻ lắm. Có những tình yêu chỉ cần biết người ta và mình luôn nghĩ đến nhau, coi đó là hạnh phúc ...

Ho ten: Haiha
Email: haiha06@yahoo.com
Tieu de: Một kết thúc có hậu
Noi dung: Gửi tác giả, Bạn đã có một kết thúc truyện rất có hậu. Tôi rất thích kết thúc câu chuyện thất nhẹ nhàng và để lại trong lòng người đọc nhiều suy nghĩ. Tôi nghĩ trong cuộc sống vẫn còn những tình yều dẹp như vậy. Chúc tác giả và các bạn có thể có những tình yêu đẹp như vậy We love to love

Ho ten: Giấu tên
Noi dung: Love to be loved by you!

Ho ten: Hương
Dia chi: HN
Email: opqhuong@yahoo.com
Tieu de: Câu chuyện có thật ko nhỉ?
Noi dung: Chẳng biết có bao nhiêu phần là sự thật nhỉ? Nhưng biết đâu đấy, trong bao nhiêu con người trên đời này, cũng có thể có 1 phần triệu là sự thật thì sao? Nhưng nếu trong trường hợp ty còn sâu sắc như trong chuyện thì... còn biết làm thế nào. Chắc rơi vào hoàn cảnh này ai cũng sẽ phải đầu hàng thôi. Trong chuyện, thì 2 người cũng đều là người có trách nhiệm với gia đình chứ có phải là loại dễ dãi đâu. Tôi có cảm giác họ có người mẫu thật trong cuộc sống, kể cả những nhân vật 2 người bạn và những người phụ nữ khác. Tôi không có cảm giác là phần 2 này viết vội. Thậm chí ngược lại, tôi thấy phần 2 viết thật hơn. Phần 1 lại có phần sắp đặt và hơi lên gân. Trong truyện thì giữa họ ty thật sâu nặng. Chỉ có điều, tôi có cảm tưởng ty của họ giống với ty thời tuổi trẻ hơn là ty của thời 20 năm sau.

Ho ten: Huong
Dia chi: lc
Email: khoaitaychien1@gmail.com
Noi dung: tôi tích cách kết thúc chyện này, cuộc đời mỗi người không thể lúc nào chỉ có đúng và sai, họ sống và yêu nhau một cách rất đẹp không làm tổn thương đến gia đình họ .Thật ngưỡng nếu là bạn thì bạn có dũng cảm sống mà lúc nào cũng phải nhớ nhung và xa cách như vậy không .Tình yêu là vậy đẹp và khó giải thích. Những thứ gì hoàn hảo bao giờ cũng là những thứ khó nắm bắt nhất!

Ho ten: Trần Hải Minh
Email: tranhaiminh0904@yahoo.com
Tieu de: yêu
Noi dung: hay, rất hay, yêu chỉ để yêu thôi, không đòi hỏi điều gì khác, chỉ cần nghĩ đến nhau mãi mãi và cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ về nhau….

Ho ten: Hoa Hong
Tieu de: Ket thuc co hau
Noi dung: Cau truyen cua ban rat hay, minh rat thich cai ket thuc nay. Trong cuoc doi ai do cung se co mot khoang lang rieng cho minh nhung phai biet gioi han de khong lam ton thuong den nhung nguoi than yeu cua minh.

Ho ten: Mushroom
Dia chi: HN
Noi dung: Tôi cũng có 1 sự đồng cảm rất lớn với câu chuyện của bạn vì tôi thấy tôi trong đó, tôi thấy 1 phần quá khứ và hiện tại của tôi ở đó. Nhưng khi đọc đến phần cuối, tôi thấy bất an nhiều hơn là niềm hạnh phúc của họ. Bởi đó là thứ tình cảm vụng trộm. và rồi đến một ngày nào đó bí mật đó cũng bị phát giác, rồi họ sẽ mất tất cả... Cũng chính vì suy nghĩ như thế nên tôi ko muốn tiếp tục đi theo lối mòn này nữa mặc dù tôi ko thể phủ nhận ở bên anh cảm xúc của tôi chưa bao giờ mãnh liệt đến thế! Nhưng tôi ko muốn làm tổn thương đến vợ anh, con anh và cả người ấy của tôi nữa... Nhiều lúc nhìn lại tôi thấy ghê sợ mình, sao mình có thể làm được điều đó nhưng con tim lạc lối cần phải được lí trí dẫn quay về.

Ho ten: Tran Dat - Dia chi: dongnai
Email: datcathay@yahoo.com
Noi dung: Xin nói thật trước giờ tôi đã đọc rất nhiều truyện tại đây,nhưng chưabao giờ comment. Tôi muốn nói rằng bạn viết phần sau rất THẬT, rất CON NGƯỜI. mọi người nên chú ý đến chi tiết là Vũ và Nhung không lấy số ĐT nhau. Hy vọng họ biết trân trọng những gì mình đang có, kể cả kỹ niệm đẹp về chuyến đi đó.
 

Ho ten: Sữa chua
Dia chi: Hà Nội
Email: sanu852004@yahoo.com
Noi dung: Đọc xong câu chuyện tôi cảm thông và đồng cảm với câu chuyện của bạn , tôi nhận thấy mình ở trong đó... Có gì đó nhẹ nhàng mà man mác buồn. Nó gợi lại cho tôi những ký ức đã qua ): Câu chuyện rất hay và có một kết thúc thật nhẹ nhàng.

Ho ten: Hà Vy
Dia chi: thành phố thái nguyên
Email: mimcuoi_va_dungday@yahoo.com.vn
Tieu de: Tinh yêu là thế!
Noi dung: Có thể ở một khía cạnh nào đó thì đây là một sự phản bội.....có thể sẽ không thể chấp nhận được với chồng của Nhung và vợ của Việt...thế nhưng... có lẽ chính tác giả cũng không phải không biết đến những điều đó...thử đặt mình vào vị trí của cả Nhung và Việt, liệu mọi người có thật sự đủ lý trí để không hành động như họ hay không?tình yêu nó là thế và diễn biến kết thúc của câu chuyện tuy ko hay lắm nhưng nó chính là diễn biến tất yếu ....ko chấp nhận được nhưng có mấy ai không hành động như họ khi có được 1 điều kiện...? có mấy ai? nếu nói không thì là nói dối hoặc lý trí bạn quá mạnh.Việt và Nhung trong câu truyện này rõ ràng là không thể quên nhau và sự gặp gỡ đó là tất yếu. con người ta không chỉ cảm thấy yêu và được nói từ yêu với riêng vợ mình hoặc chồng mình,tình yêu mà...vấn đề là họ biết cách yêu thế nào...xu hướng này là có thật.dù nó có đi ngược lại với tình yêu truyền thống, nó vẫn tồn tại, hiện hữu....có thể bạn cũng như tôi không thể chấp nhận một người chồng như Việt hay một người vợ như Nhung...nhưng tin tôi đi, chúng ta vẫn phải chấp nhận nó vì nó tồn tại thật sự trong hôn nhân.....đây là câu chuyện rất Thật và rất Con người đúng như bạn ở trên đã nói...

Ho ten: khuchatchimtroi
Email: closefriend04_18_09@yahoo.com
Tieu de: Rỗng!
Noi dung: Tôi theo dõi truyện từ những phần đầu tiên, cảm giác bùôn cho Ty của đôi tình nhân xa cách rồi cố kìm nén, rồi những tự ti cá nhân đến fải xa nhau...cố giữ trong nhau những kỷ niệm thời son trẻ, cố ghìm lòng ko khổ lụy, ảnh hưởng đến hiện tại của nhau nhưng cuối cùng cũng ko tránh đc ngày chạm nhau...nhưng hiện tại có bao giờ bỏ qua đc, làm thế nào sống yên ổn khi trong tim mang một bóng hình khác, cứ mãi đăm đắm nhìn theo ng khác...kết thúc rỗng quá...làm sao sống đc chân tình khi có người đang bị dối lừa. làm sao có thể còn gọi là Ty mãi mãi khi có ng đang bị tổn thương...thôi thì chấp nhận rằng cuộc sống còn có những sự đối lừa ko -mang - tội -lỗi như thế!

Ho ten: Hoa Linh Lan
Dia chi: Ha noi
Noi dung: Đây là một câu chuyện hay, kết thúc nhẹ nhàng. Tất nhiên mỗi người sẽ có những cảm nhận riêng của mình. Riêng tôi chỉ thích câu “We love to love”, yêu chỉ để yêu thôi, không đòi hỏi điều gì khác, chỉ cần nghĩ đến nhau mãi mãi và cảm thấy hạnh phúc khi nghĩ về nhau. Hãy để tất cả chỉ là nỗi nhớ! Chỉ có nỗi nhớ sẽ không làm đau lòng ai và không làm ai bị tổn thương.

Ho ten: Cao Hải Yến
Dia chi: Hà Nội
Email: thuquyenru_1707@yahoo.com.vn
Noi dung: Chuyện của bạn viết hay quá! Lâu lắm rồi tôi mới lại đọc được một câu chuyện trong sáng như thế!Tình yêu không có tội, tình yêu trong chuyện của bạn nó làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn thì nên lắm chứ! Rất nhiều người muốn là 2 nhân vật chính trong chuyện của bạn đó! kể cả tôi, nhung tôi không bao giờ có được!Truyện của bạn thật tuyệt vời.Cảm ơn bạn.

Ho ten: Thạch Thảo
Dia chi: An Giang
Email: Thaolienlx@yahoo.ocm
Tieu de: Phải chi họ chưa có gia đình
Noi dung: Thực sự đây là một chuyện tình rất đẹp, thật sự rất đẹp nếu như hai người họ không có gia đình riêng của minh. Tôi thực sự thấy quá bất công cho người chồng và người vợ của họ vì những người này đang sống trong một hạnh phúc giả tạo và sự lừa dối mà không hề hay biết. Thật buồn nếu tôi gặp phải một người chồng như thế

Ho ten: thang
Email: minhthang215@yahoo.com
Noi dung: tôi không đọc p1 mà chỉ đọc phần 2. kết chuyện thú vị đấy, cả hai đều giải toả đựơc tình cảm và những thắc mắc trong lòng. Nhưng liệu khi Vũ cất lên tiếng " Anh yêu em" và khi Nhung nghe được câu đó để thoả mãn thắc mắc của mình....thì liệu khi về lại với cuộc sống riêng...những gì của ngày hôm đó có không ảnh huởng tới cuộc sống thật hiện tại?? Có chứ..Dẫu ai cũng tự nhủ để lý trí lèo lái suy nghĩ và tình cảm của mình??? Cả hai sẽ vẫn nhớ về nhau...và có khi mong muốn được gần nhau sẽ mãnh liệt hơn...Tình yêu không thể sẻ chia...và tôi biết chắc một điều rằng...sẽ chẳng có ai trong hai người toàn tâm toàn ý với một nửa hiện tại của mình. Và người bạn đời thật sự có vui gì khi chồng/ vợ mình lan man tình cảm khác....dù chỉ là trong tâm tưởng....Anyway, đời là thế...thực tế tình cảm con người ta là thế...biết không nên mà vẫn làm...

Ho ten: Nguyen Linh
Dia chi: Dong Nai
Email: sun_phuonganh@yahoo.com
Tieu de: ***
Noi dung: Chao Anh Vu, Da lau roi toi khong con nho den nguoi ay...Da 5 nam roi duong nhu trai tim toi khep lai voi tat ca...voi anh... Vay ma ,hom nay doc nhung trang blog cua Ban, bao ky uc xua cua toi bong quay ve... toi nho anh den con cao...toi da khoc...sau bao nhieu nam nuoc mat toi lai roi...vi nho Anh...gio toi biet duoc rang, co le ca cuoc doi nay toi se khong bao gio het yeu anh...toi se dau anh vao noi nho sau trong long minh, mot goc rieng nhu trong cau chuyen cua Ban vay do... chuc Ban co duoc them nhung bai viet hay nhu vay nhe...

Email: hanhung313@yahoo.com
Noi dung: Vẫn biết tình cảm khó điều khiển nhưng tôi k thick một tình yêu như thế...câu chuyện làm cho tôi lo sợ, sống với nhau mà k yêu nhau,dối trá nhau như thế nói thật tôi k chịu đc. tôi thà chấp nhận một ông chông hay lăng nhăng còn hơn sống cạnh một người mà họ cứ khổ sở nhớ một người con gái khác k phải vợ mình, như thế tôi thấy mình có tội quá, mỉa mai thật!Thiết nghĩ người ta cứ sống thoáng, sống có trách nhiệm và thật với cảm xúc của mình dễ chịu hơn. Đã yêu nhau thì đến với nhau, k giám đến với nhau thì đừng vụng trộm. t k thick cái kết này.

Ho ten: Mèo con
Noi dung: Anh Anh Vũ Thân mến, Sau khi đọc phần 2 câu truyện anh viết, em đã tìm đọc lại phần một, phần một của câu truyện của thực rất hay và cũng rất gần gũi với những ai đã đi qua năm tháng học trò. Đó là những kỷ niệm đẹp chôn sâu, mãi mãi.... Nhưng qur thật với phần hai thì em thực sự thất vọng, phải chăng anh đã đẩy tình tiết của truyện đi quá xa (có thể nói là đã vi phạm đạo đức xã hội).em từng đọc câu thơ này ở đâu đó: "ai cũng có những phút giây ngoài chồng, ngoài vợ" nhưng có nhất thiết phải diễn biến theo tình tiết trong truyện của anh không? Em thấy chạnh lòng cho vợ/chồng _ một nửa hiện tại mà học đã lựa chọn. Dù sao thì em vẫn thích kết thúc ở phần một hơn, để rồi mỗi khi bất chợt bắt gạp một hình ảnh thân quen, một khoảng khắc thân quen trong ký ức, để họ nao lòng nhớ về kỷ niệm.Nhưng chỉ thế thôi sẽ hay biết mấy. Dẫu sao cũng cám ơn anh về câu truyện, nó giúp em nhớ về kỷ niệm xưa.

Tieu de: ky niem dep
Noi dung: Anh Vũ thân mến! Cảm ơn bạn rất nhiều vì câu chuyên của bạn. Mình ko biết viết nên như thế nào suy nghĩ của mình nữa. Bạn có tin ko câu chuyện của mình cũng đẹp như của bạn. Mình và anh ấy cúng học với nhau, cũng chơi thân với nhau nên những tc mà chúng tôi dành cho nhau đã ko được nói ra vì sợ mất nhau nên những cơ hội cứ thế qua đi anh yêu và lấy một vợ, còn tôi giờ vẫn độc thân. Rồi một ngày chúng tôi gặp nhau và nói chuyện với nhau sau 5 năm xa cách…..những gì chưa nói được giờ chúng tôi mới nói ra dù biết quá muôn nhưng chúng tôi biết trong trái tim chúng tôi luôn có nhau.

 

Email: sidkaka27@yahoo.com
Noi dung: Và tất nhiên những câu chuyện được viết ra là để cho người đọc tìm quên giữa những bon chen của cuộc sống chứ không phải để áp dụng nó vào cuộc sống. Nhẹ nhàng để bình yên khi tìm đọc một tác phẩm đẹp sau một ngày làm việc. Cảm ơn trí tuệ người cầm bút mang đến cho đời những ấm áp, nghĩ suy, chiêm nghiệm, để sống đúng và sống đẹp hơn.

,
Gửi cho bạn bè In tin này
Ý kiến của bạn
Ý kiến bạn đọc
,
,
,
,