221
452
Chính trị
chinhtri
/chinhtri/
879420
Ngôi sao trên cây thông Noel 2006
1
Article
null
Ngôi sao trên cây thông Noel 2006
,

(VietNamNet) - Trên cây thông NOEL đang bừng sáng trong nhiều ngôi nhà trên nhiều dãy phố nẻo đường, không thể nào thiếu hình ảnh những ngôi sao lấp lánh. Đương nhiên, ánh lấp lánh của những ngôi sao trên cây thông NOEL ấy lấy từ dòng điện. Mùa Giáng sinh năm nay, cũng có một ngôi sao được nói đến nhiều, song ánh sáng của ngôi sao ấy lại phải do chính nó tỏa ra. Ánh sáng của chính mình.

Đó là “ngôi sao mới nổi trên bầu trời thương mại thế giới” theo cách bạn bè quốc tế vói về vị thế của Việt Nam khi là thành viên thứ 150 của WTO và sau khi Mỹ thiết lập PNTR. Dòng chảy vốn đầu tư nước ngoài (FDI) vào Việt Nam đạt mức kỷ lục (10,2tỷ USD vốn đăng ký cấp mới và 4,1tỷ USD vốn đưa vào thực hiện tính đến tháng 12.2006) mà các nhà tài trợ vừa công bố cho thấy đất nước ta đang tạo ra được hình ảnh mới trước thế giới về môi trường đầu tư. Và “bầu trời thương mại” cũng là “bầu trời chính trị” đấy thôi. Ai cũng hiểu được rằng, chính trị là biểu hiện tập trung cùa kinh tế.

Sự ổn định chính trị và xã hội của đất nước này chính là nhân tố quyết định tạo ra sức hút của dòng vốn đầu tư. Những lời nói tốt đẹp mà nhiều nguyên thủ quốc gia cũng như nhiều chính khách tầm cỡ về sự cảm nhận đối với sức sống mãnh liệt và vẻ hấp dẫn của Việt Nam, đã gợi lên cho chúng ta những suy tư để hiểu rõ hơn về chính mình. Chúng ta có dịp suy nghĩ thêm về cái làm nên môi trường ổn định ấy phải chăng là lòng nhân ái của chủ nghĩa nhân văn Việt Nam gắn liền với tinh thần khoan dung, trong đó, nổi bật lên tinh thần khoan dung tôn giáo.

Trong bài này chưa có điều kiện đi sâu về truyền thống khoan dung tôn giáo trong tâm thức người Việt ở cung cách tiếp nhận sự khoan dung, hoà hợp giữa các tôn giáo theo phương châm “hoà nhi bất đồng” thể hiện sâu đậm trong đời sống xã hội. Chỉ xin gợi lại một cách nói thật dung dị, mộc mạc của Hồ Chí Minh về tinh thần ấy, khi Người vắn tắt giải thích về các học thuyết của Khổng Tử, của Giêsu, của Các Mác, của Tôn Dật Tiên để khẳng định rằng : “Khổng Tử, Giêsu, Mác, Tôn Dật Tiên chẳng có những điểm chung đó sao? Họ đều muốn mưu hạnh phúc cho loài người, mưu phúc lợi cho xã hội. Nếu hôm nay họ còn sống trên đời này, nếu họ hợp lại một chỗ, tôi tin rằng họ nhất định chung sống với nhau rất hoàn mỹ như những người bạn thân thiết. Tôi cố gắng làm người học trò nhỏ của các vị ấy”.

Soạn: HA 991485 gửi đến 996 để nhận ảnh này
Trên cây thông Noel đang bừng sáng trong nhiều ngôi nhà trên nhiều dãy phố nẻo đường, không thể nào thiếu hình ảnh những ngôi sao lấp lánh.

Qua cách diễn đạt dung dị và chân thực ấy, nét độc đáo của tinh thần khoan dung tôn giáo và khát vọng hòa hợp trong tâm thức người Việt Nam được thể hiện thật sinh động và dễ hiểu biết bao.

Trong bối cảnh của những xung đột tôn giáo và sắc tộc ở trên nhiều vùng lãnh thổ, quốc gia, dân tộc trên quả đất này đang có chiều hướng gia tăng, ngẫm nghĩ kỹ càng thấy rõ ý nghĩa sâu nặng của lòng nhân ái, tinh thần khoan dung của chủ nghĩa nhân văn Việt Nam ấy. Hàng ngày theo dõi qua màn hình, qua các phương tiện truyền thông đại chúng khác, liên tiếp những cuộc đánh bom tự sát, những trận mưa bom, những ánh mắt điên cuồng phẫn nộ để rồi máu chảy thành suối, những ánh mắt tuyệt vọng của con người trước thân xác của người thân, không ngày nào là không bắt gặp. Bạo lực đẫm máu kéo dài và chưa có dấu hiệu dừng lại, là do đâu?

Tôn giáo, và rộng hơn thế, tín ngưỡng là một hiện tượng người, một biểu thị nhân bản, một thực tế xã hội rộng lớn và sâu xa, kết tinh chẳng những tâm linh và tình cảm, mà cả nhận thức lý trí của nhiều người. Tín ngưỡng hoặc không tín ngưỡng là một quyền cơ bản của con người cần được thể chế hoá và được thực sự tôn trọng. Hiểu thật đúng thì tôn giáo sẽ là một sức mạnh xây dựng và một động lực tích cực của cá nhân và cộng đồng.

Thực tế đã cho thấy, đạo đức và chính sách khoan dung tôn giáo là một nhân tố quan trọng tạo nên sự đồng thuận và cố kết xã hội. Nếu làm ngược lại, cái giá phải trả sẽ là sự phân rã và hỗn loạn của đời sống xã hội rất khó hàn gắn. Những gì đang diễn ra ở một số nơi trên thế giới cho thấy “chủ nghĩa” tôn giáo cực đoan, biệt phái, cực quyền cùng với sự kỳ thị và xung đột tôn giáo là những nguyên nhân gây mất ổn định, góp phần làm nẩy sinh ra nạn khủng bố, phá hoại rất tàn khốc. Nỗi đau này của loài người dường như chưa có thuốc chữa trị một khi mà tinh thần khoan dung tôn giáo chưa chiếm lĩnh vị thế cần thiết trong tâm thế con người, và một bộ phận của loài người vẫn còn bị đầu độc bởi những cực đoan, biệt phái, cực quyền cùng với sự kỳ thị và xung đột tôn giáo.

Có thấy ra điều ấy mới càng thêm quý trọng ý nghĩa sâu xa của tinh thần thân ái mà người công giáo được răn dạy và ra sức giữ gìn và phát huy trong cuộc sống. Vì vậy, đón mùa Giáng sinh 2006, càng thấm thía ý nghĩa “cách đây một nghìn chín trăm bốn mươi năm trước, cũng ngày hôm nay, một vị thánh nhân là đức Chúa Giêsu ra đời. Suốt đời ngài chỉ hy sinh phấn đấu cho tự do, cho dân chủ. Từ ngày Ngài giáng sinh đến nay đã gần 2000 năm, nhưng tinh thần thân ái của Ngài chẳng những không phai nhạt mà tỏa ra đã khắp, thấm vào đã sâu”, đó là lời Chủ tịch Hồ chí Minh gửi các vị linh mục và đồng bào công giáo Việt Nam nhân dịp lễ NOEl, 4 tháng sau ngày Tuyên bố Độc lập 2.9.1945.

Tinh thần ấy, Người lại nói rõ sau đấy hai tuần, ngày 14.1.1946 : “Trong Công giáo có câu “tam vị nhất thể”, nhà Phật có câu “vạn chúng nhất tâm”, nên chúng ta phải hy sinh cho nhân loại và chúng sinh”. Không hề có một bức tường ngăn cách nào của tinh thần thân ái và lòng thương yêu con người của Đức Giêsu cũng như của Đức Phật trong tâm thế của con người Việt Nam. Cho nên, cũng trên tinh thần ấy, Người nhấn mạnh “Đồng bào Phật giáo cả nước, từ Bắc đến Nam, đều cố gắng thực hiện lời Phật dạy là : “Lợi lạc quần sinh, vô ngã vị tha” (đem lại lợi ích và vui sướng cho mọi người, quên mình vì người khác) khi phát biểu tại Hội nghị đại biểu Phật giáo thống nhất Việt Nam 28.9.1964.

Rõ ràng là, đồng bào cả nước, trước hết là bà con Công giáo càng hiểu rõ tinh thần thân ái ấy có ý nghĩa lớn đến nhường nào trong cái thế giới đầy bất trắc và biến động của xung đột sắc tộc và tôn giáo đang đầu độc bầu không khí của nhiều quốc gia. Chính trong bối cảnh ấy, càng phải hiểu rõ và phát huy “tinh thần bác ái” cao cả của Đức Chúa Giêsu, của Đức Phật cũng như của những vị sáng lập các tôn giáo khác, những “thiên tài tôn giáo của mõi thời đại” theo cách gọi của A.Einstein, đã hòa quyện làm một với tinh thần nhân ái của chủ nghĩa nhân văn Việt Nam .

Vì thế, trong tâm thế của người Việt, đạo và đời không hằn thành ranh giới, mà là hòa quyện thâm nhập vào nhau thể hiện rõ trong nền văn hóa Việt Nam, trong đời sống, đặc biệt là đời sống tinh thần của con người Việt Nam. Một truyền thống thấm đượm chủ nghĩa nhân văn và tinh thần khoan dung tôn giáo.

Không khó khăn gì lắm để nhận ra nét văn hóa đẹp đẽ đó trong cuộc sống hàng ngày của dân ta. Chỉ cần gợi lên một nét nhạc cùng với sự dung dị nhưng rất sâu lắng của ca từ trong “Làng quê” của Văn Cao : “Làng tôi xanh bóng tre, từng tiếng chuông ban chiều, tiếng chuông nhà thờ ngân” cũng có thể nói lên điều đó.

Giữa cảnh sắc làng quê, bên cạnh ngôi chùa làng quen thuộc ẩn mình kín đáo dưới vòm cây cổ thụ vẫn có thể bắt gặp nét dáng của tháp nhà thờ ngoi lên giữa mảng trời xanh. Và rồi, trong sự tĩnh lặng của ngôi làng quê ấy, có khi chợt rung lên âm thanh hòa quyện tiếng chuông chùa làng và tiếng chuông nhà thờ. Ở đấy, chung sống hòa hợp và gắn bó giữa những con người với những tín ngưỡng tôn giáo không giống nhau, nhưng họ là hàng xóm, láng giềng thân quen, tối lửa tắt đèn có nhau. Mà cũng không chỉ ở làng quê, nơi đô thị sầm uất, sự gần gũi, thân quen của những cá nhân hoặc cộng đồng có tôn giáo tín ngưỡng khác nhau, vẫn là nét phổ biến trong đời sống Việt Nam.

Trong nỗi đau khủng khiếp của loài người về những xung đột tôn giáo và sắc tộc chưa hề có dấu hiệu dịu lại mà chỉ có khủng khiếp hơn, tàn nhẫn hơn mới thấy hết chiều sâu giá trị về vẻ đẹp cao quý của tinh thần khoan dung, hoà hợp tôn giáo trong đời sống dân tộc Việt Nam ta, để mà cùng chung sức giữ gìn và bồi đắp, góp phần tạo nên sức mạnh vô địch của khối đại đoàn kết dân tộc, tạo ra sự đồng thuận xã hội, vừa là động lực của sự phát triển, vừa là sức hút sự tin cậy và hợp tác của bè bạn đối với “ngôi sao mới nổi” này.

Chính vì thế, lời nguyện cầu nhân lễ Giáng sinh “Vinh danh Thiên Chúa trên trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm” không chỉ có sức dẫn dắt bà con giáo dân mà cũng tranh thủ được “thiện tâm” của bà con hàng xóm, láng giềng với họ. Chúng ta đang sống trong một thế giới mà nền chính trị vừa mang tính chất đa cực vừa mang tính chất đa văn minh, đa văn hoá, vì thế, “ nếu các tôn giáo bắt đầu làm cho nhau trở thành phong phú hơn thì chúng sẽ cấp cho linh hồn điều mà thế giới đang tìm kiếm”. Chính vì thế, người công giáo Việt Nam rất dễ hiểu ý tưởng “gặp Chúa trong cuộc sống dân tộc”.

Cũng bởi vậy, chúng ta dễ đồng cảm với nhận định:“Nhu cầu tôn giáo, nhu cầu một hệ thống suy nghĩ, nhu cầu phục vụ một sự nghiệp sẽ cấp cho sự tồn tại mỏng manh và bóng chớp của chúng ta, ý nghĩa và giá trị, không đòi hỏi nhiều lập luận phức tạp cho lắm”. Ấy thế nhưng, thế kỷ XXI đang được khởi động với những biến tấu thật bất ngờ của bài ca bi tráng của cuộc sống trên ngôi làng toàn cầu này mà loài người đang chứng kiến. Tráng ca thì đã được ghi nhận. Nhưng bi ca thì cũng đang còn nhắc nhở loài người cần phấn đấu làm sao để làm dịu nỗi đau của những xung đột và bạo lực đang đầu độc bầu không khí của quả đất ngày càng nhỏ hẹp nhưng cũng ngày càng gần gũi hơn với các cộng đồng người đang sống trên đó.

Một trong những vấn đề đó chính là vấn đề tôn giáo. Giữa thế kỷ XX, A.Malraux đã tiên đoán rằng : “Vấn đề then chốt của cuối thế kỷ này sẽ là vấn đề tôn giáo được diễn ra dưới một dạng khác hẳn với sự hiểu biết của chúng ta”. Đến năm 1990, tác giả của “Các xu thế lớn năm 2000” với tham vọng “chuẩn bị cho thế giới sắp đến”, đã cho rằng : “Sự hồi sinh của của tôn giáo vào thiên niên kỷ thứ ba” là một xu thế tất yếu của thế kỷ XXI.

Các tác giả của cuốn sách gây chấn động dư luận lúc bấy giờ đã đưa ra dự báo : “Buổi bình minh của giai đoạn lịch sử mới này, sự trở về với đức tin này là dấu hiệu cho thấy rằng chúng ta đã được chuẩn bị để tiếp nhận cả hai mặt của bản chất con người”. Liệu có phải “loài người sẽ ra khỏi những tôn giáo để trở lại cái tôn giáo” (Sortie des religions, retour du religieux) như tên của một cuốn sách bàn sâu về vấn đề này xuất bản năm 1993 không?

Soạn: HA 991483 gửi đến 996 để nhận ảnh này
Đêm Giáng sinh tại Nhà Thờ Cửa Bắc( Hà Nội)

Nhắc đến những điều này vào Mùa Giáng sinh năm nay, năm ghi nhận cái mốc mới trên hành trình của đất nước ta, nhằm biểu đạt một suy tư về nhiệm vụ mới. Với việc hoàn thành tốt đẹp mục tiêu độc lập dân tộc, sau hơn hai thập kỷ Đổi Mới, dân tộc ta đang bước vào thời kỳ phấn đấu cho tự do và dân chủ trên một tầm mức mới, nội dung mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nêu lên từ khi nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vừa ra đời trong mùa Giáng sinh năm1945! Trong đó, tự do tôn giáo và tín ngưỡng là một nội dung quan trọng mà cũng không kém phần phức tạp, nhưng đó lại là một quyền cơ bản của con người cần được thể chế hoá và được thực sự tôn trọng như đã trình bày ở trên.

Phải trên tầm cao của tư tưởng Hồ Chí Minh về tinh thần khoan dung và đoàn kết tôn giáo mới có thể thực hiện được nhiệm vụ đó. Cách đây khá lâu, năm 1952, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng chỉ ra những yếu kém trên lĩnh vực này do “ta chưa có phương pháp thích hợp để vận động đồng bào tôn giáo. Đồng thời vì cán bộ ta kém, có nơi đã có những hành động lố lăng, phạm đến tín ngưỡng và quyền lợi của đồng bào tôn giáo”. Hơn sáu mươi năm đã trôi qua, những lời nhận xét ấy vẫn còn nguyên giá trị, không những thế, với tính cập nhật của công tác dân vận hiện nay, càng phải được đặc biệt coi trọng.

Trên tinh thần đó, nhân ngày lễ Giáng sinh năm nay, cần nhắc lại chủ trương “đoàn kết mọi người Việt Nam ở trong và ngoài nước, không phân biệt thành phần xã hội và dân tộc, quá khứ và ý thức hệ, tôn giáo và tín ngưỡng, miễn là tán thành công cuộc đổi mới” nêu lên trong Cương lĩnh của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, được thông qua tại Đại hội Mặt trận lần thứ VI.

Phải làm sao biến nội dung từ câu chữ rất đúng đắn và mạnh mẽ đó thành chủ trương, giải pháp và bằng hành động cụ thể để thực sự phát huy mạnh mẽ sức mạnh đại đoàn kết dân tộc. Cần làm cho mọi người thấy rõ được tư tưởng lớn ấy là sự phản ánh một cách khách quan nhu cầu phát triển của đất nước trong bối cảnh mới. Ở đấy thể hiện một tầm nhìn mới, vượt qua những ràng buộc hạn hẹp của quan điểm “ai thắng ai” lấy vấn đề ý thức hệ là điểm quy chiếu tuyệt đối của một thời đã qua, để thấy được rằng, hiện nay đồng thuận xã hội chính là động lực thúc đẩy sự phát triển của đất nước.

Phát huy tinh thần khoan dung tôn giáo, thật sự tôn trọng tự do tín ngưỡng, chân thành lắng nghe tiếng nói đóng góp và nguyện vọng của mọi tầng lớp nhân dân không phân biệt thành phần xã hội và dân tộc, quá khứ và ý thức hệ, tôn giáo và tín ngưỡng chính là nhân tố quyết định tạo nên tính đồng thuận xã hội, động lực của phát triển đất nước trong giai đoạn lịch sử mới. Phải chăng đó sẽ là nguồn năng lượng mạnh mẽ giúp cho “ngôi sao mới nổi trên bầu trời quốc tế” tỏa ra được ánh sáng của chính riêng mình. Đó sẽ là ngôi sao vĩ đại thắp sáng trên cây thông NOEL vào mỗi mùa Giáng sinh “Vinh danh Thiên Chúa trên trời. Bình an dưới thế cho người thiện tâm” trong Thánh ca! 

  • G.S Tương Lai


     
,
Ý kiến của bạn
Ý kiến bạn đọc
,
,
,
,