221
447
Giáo dục
giaoduc
/giaoduc/
1214588
Vũ Thị Kim Anh: "Các bạn gái trẻ đừng sống giống em"
1
Article
null
Vũ Thị Kim Anh: 'Các bạn gái trẻ đừng sống giống em'
,

Trong khi đợi cơ quan điều tra đi đến kết luận cuối cùng và sau đó là sự phán quyết của Tòa án thì Vũ Thị Kim Anh đã nhận ra bao nhiêu điều về bản thân mình sau hơn 3 tháng ở trong trại.

Kim Anh đã và đang nghĩ gì về con đường dẫn cô đến tội lỗi?

Cuộc phỏng vấn dưới đây sẽ mang đến cho bạn đọc một phần của những nguyên nhân dẫn đến tội lỗi của một cô gái trẻ nhan sắc.

Vũ Thị Kim Anh trong trại tạm giam
PV: Có thay đổi gì lớn không? Trong 3 tháng 10 ngày ấy có gì thay đổi đặc biệt trong con người của chị?

KA: Có nhiều chứ ạ, hầu như thay đổi hoàn toàn. Đã qua cánh cửa Hỏa Lò thì mọi thứ đều thay đổi hết, và em đã mất hết hoàn toàn, chẳng còn cái gì cả…

PV: Chị có lý giải một điều gì cho mình không? Tại sao mọi việc lại xảy ra như vậy?

KA: Tất cả chỉ là do bốc đồng. Em nghĩ là như thế. Vì tính cánh của em, em là người hiểu nhất mà.

PV: Tôi muốn để chị nói một điều gì đó thật chân thành, có thể là lời lý giải, thậm chí là cái gì đó có thể là tự bào chữa cho mình. Chị bắt đầu quen Chính từ khi nào?

KA: Cách đây hơn 2 năm.

PV: Trong hoàn cảnh nào? Lúc đó chị cảm nhận gì về người đàn ông này trong lần gặp đầu tiên?

KA: Lúc đó em còn trẻ con.

PV: Khi đó chị bao nhiêu tuổi, vì có người cho rằng chị biết ông này khi còn học phổ thông?

KA: Thật ra, ông này ở trên Cao Bằng là người có máu mặt, là dân kinh doanh. Cao Bằng thì nhỏ, nên mọi người đều quen biết nhau hết, chỉ có điều là có quan hệ với nhau hay không thôi. Em cũng không hiểu tại sao, vì ông ấy đã chuyển về đây cũng lâu rồi, ông ấy đã điện thoại cho em và em đã quen ông ấy qua điện thoại.

Vì còn là trẻ con nên đôi khi cũng có những mâu thuẫn, xích mích với bố mẹ, bạn bè, cũng có những lúc mình cảm thấy buồn, ông ấy đã làm quen qua điện thoại và trong một thời gian dài cũng chỉ là gọi điện hỏi thăm thôi chứ cũng không có gì.

Lúc đầu em cũng chẳng biết đó là ai cả vì em cũng có rất nhiều người bạn quen qua điện thoại và quen trên mạng, ban đầu cũng chỉ là hỏi thăm thôi và ông nói là một người khác chứ ông ấy cũng không nói là ông ấy đâu.

Ông ấy nói gì em cũng không nhớ nhưng ông ấy đã bịa ra là một người khác để nói chuyện với em. Khi nói chuyện lâu thì em thấy ông ấy là một người nói chuyện cũng khéo.

Lúc đó em 19 tuổi, vừa học xong năm thứ nhất của Đại học, khi đó có những điều không thực hiện được nên cũng buồn, ông ấy đã hỏi han nhiều, em coi ông ấy như một người "bạn ảo".

Khi gặp thì em cũng biết ông ấy và muốn chấm dứt mối quan hệ ấy. Sau lần gặp đầu tiên, em có cảm giác ông ấy là người không phù hợp với lứa tuổi của mình, nhưng ông ấy thì không cảm thấy như thế. Em có cảm giác ông này có rất nhiều mối quan hệ như ở tuổi của em.

Sau đó thì em và ông ấy cũng nói chuyện nhiều nữa, và lúc đó thì cảm giác là tạm chấp nhận được, và cảm thấy mối quan hệ đó cũng không ảnh hưởng nhiều đến cuộc sống của mình. Cũng chỉ là người để chia sẻ thôi.

PV: Từ khi chị nghe cuộc điện thoại đầu tiên của ông ấy cho đến khi gặp người đàn ông ấy thời gian là bao lâu?

KA: Cũng phải gọi điện thoại khoảng 1 tháng, ngày nào cũng nói chuyện, gọi điện thoại. Lúc đầu em cũng chỉ coi đó như một người bạn ảo của em.

PV: Và chị tìm được những điều gì trong những lần trò chuyện với những người bạn ảo đó? Một sự chia sẻ...?

KA: Đúng là có những điều mình không thể nói được bố mẹ, cả với bạn thân cũng không thể nói được, ngoài những cái em đã nói được thì em cũng không hiểu.

PV: Chị có viết blog không? Trong cái list bạn của chị có bao nhiêu người bạn khác?

KA: Trong blog của em chỉ có những người bạn thân của em thôi, thật ra thì cũng không phải là tất cả.

PV: Entry đầu tiên chị viết về cái gì?

KA: Cái entry đầu tiên là em viết về chị gái em

PV: Và khi gặp người đàn ông trước đó trong cuộc sống ảo, tôi tin là chị đã chia sẻ được rất nhiều điều với người đó. Vậy trong đời thực thì sự chia sẻ đó như thế nào? Chị có thấy khác gì không giữa người đàn ông trong thế giới ảo của mình và người đàn ông hiện thực trước mắt? Người đàn ông đó đã mang lại những điều gì quyến rũ, chị đã từng tin tưởng người đó đúng không?

KA: Thật ra thì trước đó em luôn coi người đó là một người bạn thật. Nhưng sau khi gặp mặt em mới biết là mình đã biết ông này rồi nên em không coi ông ấy là một người bạn đâu. Ngay trong lần gặp đầu tiên em cũng chỉ ngồi cùng ông ấy một lúc và sau lúc đó em cũng không coi ông ấy là bạn nữa.

Em nhận thấy ông ấy gần như đã nói dối, đã lừa mình để làm quen, em cũng đã không coi đấy là một người bạn của mình nữa rồi. Còn nếu nói là có điều gì quyến rũ thì không có. Còn nếu chỉ là đại gia thôi thì bạn em cũng có rất nhiều người trẻ tuổi, chưa vợ, tất cả đều rất hoàn hảo. Đại gia hay không không phải là điều gì hấp dẫn em cả.

PV: Nhưng cuối cùng thì chị vẫn tiếp tục gặp Chính đúng không, vậy thì là nguyên do gì? Cũng có khi là những nguyên do có thể giải thích được, cũng có thể là những nguyên do không thể giải thích được. Cái gì đã xóa đi những cách biệt của chị về tuổi tác hay sự lừa dối như ban đầu chị nghĩ?

KA: Lúc đó em có nhiều những bức xúc trong người, tức là khi em cảm thấy buồn thì ông ấy cứ rủ em đi ăn, đi uống thì em đi nhưng đi chỉ là để cho khuây khỏa thôi, tức là tìm cái gì nó khác lạ trong cuộc sống đi, để thay đổi đi. Nhưng về sau thì nó gần như trở thành một sức ép, ông ấy cứ tạo ra sức ép để em lại phải đi cùng ông ấy lần nữa. Chứ nếu nói rằng em có ý định quan hệ với ông ấy thì hoàn toàn không có.Ví dụ như người ta cứ nài nỉ đến mười lần thì em cũng đồng ý đi gặp một lần. Đi ăn trưa rồi đi uống nước, cũng khoảng vài lần. Lúc đầu thì mối quan hệ cũng bắt đầu là như thế.

PV: Chị vừa nói trong con người chị có một vấn đề gì đó và Chị đã không thể chia sẻ với ai, hay là chị có một bức bách nào đó muốn có một cái gì đó để khỏa đi? Chị có thể nói về những bức bách trong lòng chị không?Không phải chuyện học hành đúng không, vì chị cũng là người học giỏi?

KA: Điều đó cũng liên quan tới chuyện học hành của em. 18 tuổi em thi vào Học viện Cảnh sát, nhưng thiếu 1 điểm. Lúc đó người ta đã gọi đi Trung cấp Cảnh sát nhưng em không đi. Nguyện vọng 1 của em là Học viện Cảnh Sát, 2 là Kinh tế Quốc dân, nhưng Kinh tế Quốc dân thì họ không lấy nguyện vọng 2.

Khi học hết năm thứ nhất thì em muốn thi lại trường Đại học Kinh tế Quốc dân thì lại không ai cho thi, mọi người bảo em đang học Sư phạm là được rồi. Lúc đó có muốn chuyển cũng không được mà thật ra em không muốn theo học Sư phạm lắm.

PV: Cái gì khiến chị thi vào trường Cảnh sát, qua những câu chuyện trên báo, qua một lời kể, hay một khát vọng ? Bởi vì một người con gái mà thi vào Cảnh sát thì phải có một động lực rất mạnh.

KA: Em cảm thấy đó là một nghề cao quý, nghề bảo vệ Pháp luật, bảo vệ quyền lợi cho công dân. Nói chung em cảm thấy người Cảnh sát là một người rất tốt, với lại là nữ thì công việc cũng không phải vất vả lắm, và em thấy nó cũng khá phù hợp với tính cách của mình nữa.

PV: Chị mong muốn trở thành một người cảnh sát để làm những công việc hết sức tốt đẹp, nhưng bây giờ lại vô tình trở thành đối tượng của lực lượng Cảnh sát. Chị có nghĩ đấy là bi kịch của mình không?

KA: Nếu em đồng ý đi học Cảnh sát thì chắc chắn bi kịch đau đớn đó sẽ không bao giờ xảy ra.

PV:  Chị có hi vọng một ngày nào đó khi xong tất cả mọi chuyện rồi, chị sẽ lại bước vào học đường?

KA: Khi ra khỏi trại, có lẽ phải mười mấy năm nữa, em cũng không biết. Bây giờ em chẳng còn gì nữa cả, chỉ còn mỗi bằng THPT thôi, chẳng còn cái gì. Ngay cả tấm bằng Đại học của em sắp lấy rồi nhưng bây giờ cũng không lấy được. Em vẫn mong muốn khi ra thì sẽ học Tại chức hay học một cái gì đấy.

PV: Chị có lúc nào nghĩ rằng, sau này khi tất cả án đã xong, khi đã phải chịu một hình phạt xong rồi, ra khỏi trại rồi, thì mình sẽ như thế nào, sẽ làm gì? Có những người không phải vào tù, có người đi suốt cả nửa đời mình mới tìm được niềm vui, mới tìm được hạnh phúc. Chị đang nghĩ về tương lai khi ở sau những song sắt ?

KA: Thật ra điều hối thúc em sống đến bây giờ đó chính là tình thương của bố mẹ, bố mẹ rất thương em. Bây giờ tuần nào bố mẹ cũng xuống mua quà cho em. Khi nhìn thấy bố mẹ, em chỉ mong có ngày ra khỏi trại, để được về với bố mẹ, làm một điều gì đó để giúp bố mẹ. Có thể là cái sự nghiệp của mình giờ đã chấm dứt rồi, mình sẽ chẳng còn địa vị gì trong xã hội nữa đâu.

Nhưng em chỉ cần được về ở gần bố mẹ, chăm sóc bố mẹ thôi, khổ mấy cũng được. Lúc đó có thể em làm một công việc gì đó bình thường, chỉ cần đủ để ăn thôi nhưng mà được gần bố mẹ em.

Bằng này tuổi, nhưng trước khi vào đây em chưa bao giờ hiểu được bố mẹ yêu mình như thế nào.

Ở nhà tính cách của em cũng rất là trẻ con, thậm chí khi bố mẹ nói em còn hay cãi, hay cáu gắt với bố mẹ, bây giờ em rất là ân hận về tất cả những cư xử không phải của mình với những người ngoài cũng như những người ruột thịt.

PV: Bây giờ chị nghĩ gì về người đàn ông mà chị đã gây ra cái chết ? Chị nghĩ gì về thời gian người đó trong thế giới ảo của chị? nghĩ gì sau khi chuyện đó đã xảy ra? nghĩ gì về những người được xã hội gọi bằng hai từ đại gia như chị đã gặp ?Và nếu được nói một điều gì với những người cùng lứa tuổi chị, khi mà những người con gái đó có nhan sắc, có học hành, có gia đình tốt…mà gặp những đại gia như vậy ?

KA: Thật ra thì bây giờ do cuộc sống vật chất nó quá đầy đủ rồi, nó nảy sinh nhiều những điều bất trắc. Nói chung đó là cạm bẫy của xã hội, không có người trẻ tuổi nào nên dính vào cả. Em nghĩ là việc của em thì các bạn trẻ tuổi khác đừng đi theo con đường của em. Đó là một bài học cho bản thân em.

PV: Trước khi xảy ra chuyện rất đau lòng, chuyện xảy ra vụ án này, có bao giờ chị nghĩ rằng mối quan hệ của mình với người đàn ông đó đang ở đâu, nó sẽ như thế nào và sẽ đi đến đâu không? Có khi nào chị nhớ người đàn ông ấy không, trước khi mọi chuyện tồi tệ xảy ra?

KA: Em nghĩ ông ấy có quan hệ với nhiều người lắm, sau em, với nhiều người. Em nghĩ là ông ấy cũng  quen với những quan hệ như thế rồi. Em nghĩ nó không sâu sắc đến mức mà...

Tại vì em biết là xung quanh ông ấy có rất nhiều người chứ không phải là không. Sau đấy thì ông ấy cũng không thể quên được ngay, còn đối với em thì tất nhiên em chỉ muốn quên đi, muốn nó đi vào dĩ vãng để em sống một cuộc sống trong sạch ...

(còn tiếp)

(Theo Bóng đá và cuộc sống số 3)

 

,
Ý kiến của bạn
Ý kiến bạn đọc
,
,
,
,
/script>