,
221
505
Thư Thăng Long
thuhanoi
/thuhanoi/
1059073
Câu chuyện người “ra đi”
1
Article
null
,

Câu chuyện người “ra đi”

Cập nhật lúc 03:04, Thứ Tư, 30/04/2008 (GMT+7)
,

- Hàng triệu người Việt ra đi, mỗi số phận có một cảnh ngộ, một trải nghiệm, thậm chí một câu chuyện bi thương. Nhưng tình yêu nơi chôn rau cắt rốn  không bao giờ tàn phai trong góc sâu thẳm của tâm hồn mỗi con người… Chỉ có người ra đi và người ở lại tự nắm tay nhau mới thành sức mạnh của một dân tộc… Và khi đó 30-4, ngày kỷ niệm chiến tranh kết thúc mới được gọi là toàn vẹn.

 

Tôi nhớ lần ấy, có cuộc biểu diễn văn hóa đa dân tộc của các nhân viên đại diện cho từng quốc gia tại nơi công tác, một tổ chức quốc tế tại Washington DC. Mỗi nước có một tiết mục của dân tộc mình. Người Hàn Quốc biểu diễn đánh trống. Dân Latin nhảy vũ điệu sampa sôi động. Điệu múa Mohiniatoom của các cô gái Ấn Độ thể hiện sắc đẹp Kerala của miền Nam nước Ấn. Các chàng trai và cô gái Bulgaria nhảy điệu Horo tưng bừng. Cô bé Cam phu chia cầm ghi ta hát bài ca đồng quê với những hàng cây thốt nốt trên đồng lúa xanh làm người xem rơi nước mắt.

 

Mô tả ảnh.
Chang chang cồn cát. Ảnh: Kỳ Duyên

 

Kết thúc cuộc biểu diễn là bài hát "Tôi yêu Trung Hoa", kể về một cô gái trở về từ nước ngoài và khó khăn để hội nhập, cuối cùng cô đã yêu nước Trung Hoa hơn bao giờ hết. Bài hát kết thúc trong tiếng vỗ tay vang dội của người xem.

 

Đợi mãi không thấy đoàn Việt Nam của chúng ta đâu, dù có khoảng vài chục người Việt cả bắc - trung - nam ngồi đó, im lặng nhìn nhau. Nếu họ muốn thì hẳn cũng đóng góp được, ít nhất là bài "Trống cơm" hay không kém bài hát của các dân tộc khác. Nhưng hình như họ đang phải “dè chừng” người đồng bào của chính mình.

 

Lòng tôi chợt xót xa. Giọt cafe Starbuck chợt đắng ngắt trong miệng. Cuộc chiến tranh đã gây bao mất mát và chia rẽ, cho dù đã hơn 30 năm qua. Có lẽ vì thế tiếng hát người Việt nghẹn lại, không cất lên nổi cho dù ở giữa nước người.

 

Người Trung Hoa, Camphuchia, hay Hàn Quốc đến nước Mỹ hẳn cũng có những lý do và nỗi niềm riêng. Chỉ có điều khi đến đây, họ lại làm người của chính đất nước họ đã sinh ra chứ không phải cố làm người của một nước khác. Nhưng nhiều người Việt ta trên xứ người đang lúng túng vì không biết đi đâu về đâu. 

 

Chuyện của những người tôi đã gặp

 

Một lần ở khách sạn bên Washington DC, chợt nghe tiếng Quảng Bình nằng nặng phía ngoài hành lang. Tôi gặp một chị chắc cũng khoảng ngoài năm mươi. Chị làm tạp vụ và chồng là thợ điện. Hỏi làm sao đến nước Mỹ thì được biết do hai vợ chồng đánh cá ngoài khơi vì thấy “thuyền bạn đi mình cũng bắt chước”.

 

Sang đến đây, không một chữ tiếng Anh, không nghề nghiệp. Cũng may, sau 25 năm, anh chị đã có nhà cửa, hai con trai vào đại học đàng hoàng. Chị nói, sang đây mừng nhất là không bao giờ bị đói. Không như ở Quảng Bình, lúc nào cũng sợ không có đủ gạo cho con ăn. Bây giờ chỉ mong đủ tiền để mua vé và mua quà về quê. Anh chị thuộc loại gia đình nghèo bên Mỹ, vì thế con cái đi học được trợ cấp của chính phủ, vay tiền cho con học, mua nhà, xe hơi có giá ưu đãi.

 

Ra đi lúc đã lớn tuổi nên sự gắn bó với quê hương càng sâu nặng. Ước mong trở về “cố hương” đã kéo dài hàng chục năm nay nhưng chưa bao giờ anh chị thực hiện được. Và  cũng còn có nỗi niềm, không hiểu bây giờ trở về có "việc gì" không? Anh chị sợ nhất lũ con không còn khái niệm quê Việt, không còn ràng rợ với miền nắng gió và cát trắng Quảng Bình.

 

 

Mô tả ảnh.

Quê nhà dấu yêu. Ảnh: Kỳ Duyên.

 

Một người bạn khác ra đi đúng vào ngày sân bay Tân Sơn Nhất bị pháo kích vì những lý do riêng. Anh chị cưới nhau trong một đêm Sài Gòn bị mất điện. Có lẽ anh chị là người cuối cùng lên máy bay ra đi trước khi sân bay bị đóng cửa hoàn toàn. Đến nước Mỹ với hai bàn tay trắng. Có trình độ, tay nghề cao nên bây giờ anh là một chuyên gia nổi tiếng về công nghệ thông tin, phụ trách hàng trăm người tại xứ sở Hoa Kỳ.

 

Mỗi lần đi công tác vùng Châu Á, thế nào anh cũng tìm cách rẽ qua Sài Gòn, về lại góc phố, chỉ để ngắm ngôi nhà cũ của anh hay chụp tấm ảnh lưu niệm thời thơ ấu. Nhưng anh buồn bã kể với tôi, mỗi lần như vậy anh lại bắt gặp ánh mắt xua đuổi, khó chịu hoặc nghi ngại của những người chủ mới.

 

Một người bạn khác, tôi rất hay gặp anh trên chuyến tầu điện ngầm, cả lúc đi lẫn lúc về. Hình như chúng tôi có thời gian biểu làm việc giống nhau, cùng building với hàng chục ngàn nhân viên. Tôi biết chắc anh là người gốc Việt, từ mầu tóc, mầu da đến cách ăn mặc. Dáng đi cúi đầu, nghĩ ngợi, cho thấy anh là người đã trải qua nhiều thăng trầm của cuộc đời.

 

Có lần anh và tôi ngồi cạnh nhau trong tầu điện. Nhìn anh cầm cuốn sách "Hà nội, 36 phố phường" bằng tiếng Việt của Thạch Lam, tôi liền làm quen: "Xin lỗi, anh là người Việt Nam?". Nhưng anh thản nhiên “văng” luôn  một tràng tiếng Anh:"Sorry, I don’t understand - Xin lỗi tôi không hiểu".

 

Sống ở một phương trời xa lạ, gặp người đồng hương lẽ ra phải thú vị biết bao. Nhưng không hiểu rào cản nào đã làm anh không muốn tiếp xúc với tôi. 

 

Lâu sau, một lần gặp anh trong thang máy, tôi chủ động: "Hello" thì bất ngờ, anh lại cười rất tươi và nói luôn tiếng Việt : "Chào anh" rất thân mật. Anh bảo cái giọng bắc của tôi đã làm anh phải dè chừng. Cuộc sống ở đây nó thế. Ai biết người nấy. Rất sợ làm quen ngoài đường. Nhất là người Việt với nhau. Anh có thể bên này, tôi ở phía bên kia, ai mà biết được. Anh hỏi tôi rồi làm hại tôi thì sao? Hàng tá những câu anh tự hỏi và tự trả lời như thế, rồi tự cười mình khi kể lại với tôi về nỗi sợ “mơ hồ” luôn ám ảnh

 

 

Mô tả ảnh.

Đi đâu về đâu? Ảnh: Kỳ Duyên

 

Anh đến nước Mỹ như một “thuyền nhân”. Sau bao ngày lênh đênh trên biển, đói khát, được người ta cứu và ở trại tỵ nạn Indonesia một năm như trong tù. Mới 12 tuổi anh đã phải chứng kiến người ta vứt xác mẹ xuống biển và sau đó vài ngày là xác cha. Cha anh trăng trối, khi nào có tiền nhớ về thăm quê. Có lẽ người ra đi, lúc gần đất xa trời mới thấy quê nhà quan trọng và dấu yêu như thế nào. Anh không khóc nổi nữa mà chỉ mong sống để vào được đất liền.

 

Đến bây giờ, anh vẫn không hiểu tại sao anh có thể sống được. Anh đã khá thành đạt và nỗi đau đó cũng đã nguôi ngoai. Bản thân anh chưa từng muốn xin làm công dân Mỹ. Anh muốn trở về quê để đắp hai ngôi mộ giả cho song thân và giữ lấy mảnh đất quê hương chôn rau cắt rốn. Nhưng mỗi lần đọc báo thấy ai đó gọi  những người như anh là "dân vượt biên" thì anh cảm thấy mình chỉ còn nước Mỹ là nơi trú ngụ cuối cùng. Ước muốn về quê cũng mất dần với năm tháng.

 

Anh lo lũ trẻ của anh đang lớn lên thành Mỹ con. Chúng nó sinh ra ở Mỹ, đi học và trưởng thành ở đây. Có thể, chúng không có khái niệm gì về một miền đất ở tận xứ Đông dương xa lạ. Với chúng chỉ có bánh mỳ kẹp thịt McDonald với coca hay phim Hollywood.

 

Thế hệ anh vẫn còn nhiều gắn bó, nặng lòng với nước Việt, nhưng thế hệ con cháu sẽ có thể không biết nước Việt Nam ở đâu. Anh như đang đứng giữa hai thế giới, một thế giới anh đang sống với thực tại và một thế giới là những hoài niệm. Đôi lúc, lòng anh day dứt không biết mình đi về đâu. Anh bảo anh xa lạ nơi đang sống và cũng làm người khách qua đường của chính nơi mình đã sinh ra. 

 

“Việt Nam yêu dấu xanh xanh lũy tre…”

 

 

Mô tả ảnh.
Việt Nam yêu dấu xanh xanh lũy tre.... Ảnh: Kỳ Duyên

 

 

Hàng triệu người Việt ra đi, mỗi số phận có một cảnh ngộ, một trải nghiệm, thậm chí một câu chuyên bi thương. Nhưng tình yêu nơi chôn rau cắt rốn  không bao giờ tàn phai trong góc sâu thẳm của tâm hồn mỗi con người. Dân tộc Việt ta vốn có lòng vị tha, vị tha với người ruột thịt, với bạn và khi cần, vị tha với cả kẻ thù.

 

Nhưng để biến tình yêu quê hương hay lòng vị tha ấy thành một sức mạnh của một dân tộc thì cần có một nước Việt thực sự hòa hợp, “rũ bỏ quá khứ, cùng nhìn về tương lai”. Không dân tộc nào, người Mỹ hay người Nga có thể giúp chúng ta đoàn kết với nhau. Chỉ có người ra đi và người ở lại tự nắm tay nhau mới làm được điều đó.

 

Tôi chợt nhớ tiếng hát da diết của cô gái Trung hoa bỏ tổ quốc của cô ra đi, quay về với khó khăn trong cuộc sống và cuối cùng cô tìm thấy tình yêu chính nơi cô đã sinh ra. Tiếng hát ấy, lời hát ấy mới chính là nơi trú ngụ cuối cùng trong tâm hồn mỗi con người. Nơi đó chính là tổ quốc, cho dù con người ta sống và làm việc ở một phương trời nào.

 

Từ sâu thẳm trong lòng, tôi ước mong ngày nào đó được nghe bài hát “Việt Nam quê hương tôi” với những ca từ mượt mà: “ Việt Nam yêu dấu xanh xanh lũy tre…” vang lên đâu đó giữa Paris, California hay Luân Đôn do chính những người Việt xa xứ cất lên, cho dù họ đi xa, họ ở xứ người vì bất kỳ lý do gì.  Bốn, hay năm triệu tâm hồn Việt ở nước ngoài cùng với 80 triệu người trong nước có thể giúp bài hát đó được bay cao, bay xa như cánh chim không biết mỏi.

 

Và khi đó 30-4, ngày kỷ niệm chiến tranh kết thúc mới được gọi là toàn vẹn.

 

  • Hiệu Minh
    (Washington DC. 4-2008)

 

      

Ý kiến đóng góp và bài vở gửi cho Thư Hà Nội xin liên hệ với địa chỉ: 

kyduyen@vasc.com.vn 

 

PHẢN HỒI CỦA ĐỘC GIẢ VỀ BÀI VIẾT:

 

Ho ten: le luong Hung

Dia chi: sai gon

Email: lhuongl@...

Tieu de:

Noi dung: Ở trong nước "nói khác" còn khó huống hồ 4 triệu người nước ngoài về nói toàn tư duy tân tiến, ai chịu nổi? Mình còn bài xích lắm, bài xích vùng miền, dòng tộc, hiện tượng gia đình trị trong các CQ công quyền, DNNN đang rất phổ biến. Nói chung tư duy phong kiến vẫn còn trong đầu óc của rất nhiều người đặc biệt là CB có chức có quyền. Vì vậy sự kết nối, phá bỏ rào chắn, nối vòng tay lớn e còn khó và lâu lắm

 

Ho ten: ngtnien@...

Dia chi:

Email:

Tieu de: Nguoi Viet

Noi dung: Ở nước ngoài, ta mới thấy quê ta đẹp biết chừng nào! Phải chăng đó là cảm nhận của mọi tâm hồn xa xứ- đâu phải chỉ của người Việt ta. Đúng mỗi người ra đi vì lý do riêng; nhưng đã đến lúc ta nên siết chặt tay nhau lại để cùng khảng định CÁI ĐẸP CỦA TỘC VIỆT mình. Không nắm tay nhau, không cùng nhau cất tiếng Việt mỗi khi gặp nhau thì than ôi- không còn là người Việt nữa rồi! Con cháu ta rồi cũng sẽ quên cội nguồn- vì người sinh ra nó vẫn còn kỳ thị kia mà? Tôi đi không nhiều nhưng cũng đủ biết người dân tộc khác- đặc biệt là Trung hoa- họ gắn kết nhau, đùm bọc nhau mỗi khi hoạn nạn. Thật quý hóa biết bao khi giữa CÔ QUẠNH, MÌNH ĐƯỢC NGƯỜI DANG TAY NẮM BẮT Vậy sao người Việt mình trên khắp năm châu chưa làm được việc đó? Ngay cả người trong nước- đôi khi cũng còn có những thói nghi kỵ- Dân tộc Việt ta nên sớm "giác ngộ" và nhanh chóng thoát khỏi " ràng buộc " kiểu này để kịp sánh vai với năm châu bốn bể. Rất đồng lòng với bài viết trên và hy vọng chúng ta cùng nắm tay nhau- tránh mọi kỳ thị và nối liền một khối DÒNG MÁU ĐỎ DA VÀNG , XỨ NÓI TIẾNG ’chim hót" nhanh sánh vai cùng các cường quốc khác.

 

Ho ten: Vinh Truong

Dia chi:

Email:

Tieu de:

Noi dung: Cảm ơn tòa sọan. Bài này hay quá. Tôi đã ở hòan cảnh tương tự. Cho tôi gởi lời cảm ơn Hiệu Minh. Kính

 

Ho ten: Nguyễn đình Thu

Dia chi:

Email: thu_nd1@...

Tieu de: Cảm ơn anh.

Noi dung: Cảm ơn bài viết trĩu nặng tấm lòng của tác giả Hiệu Minh. Điều này dễ hiểu đối với ngưòi xa xứ. Tuy vậy nó cũng rất khó hiểu trong một số hoàn cảnh nhất định. Chúng tôi đã từng đi học ở nưóc ngoài nên dễ cảm nhận cái nhìn dè dặt hoặc sự niềm nở lòng của ngưòi ra đi, vì lý do này hay lý do khác. Đôi khi ngồi tâm sự với nhau và tự hỏi vì sao nguời Việt ở xa tổ quốc lại ít gắn bó với nhau như vậy. Có lẽ ở góc độ tình đồng hương thì cái này ngưòi Việt mình thua xa người Trung quốc. Chiến tranh đã qua đi từ lâu, nhưng trong lòng người Việt mình hình như vẫn còn ít nhiều nghi ngại lẫn nhau. Chỉ khi nào khoảng cách này không còn nữa lúc đó mới có thể hi vọng là "anh em cùng chung một bọc"

 

Ho ten: CD

Dia chi:

Email:

Tieu de: Y’ kien.

Noi dung: Đọc bài báo này làm tôi có nhiều cảm xúc vì gia đình tôi cũng là một trong số hàng triệu người rời Việt Nam theo những lý do tương tự. Tuy khi tôi rời VN theo gia đình lúc tuổi còn rất nhỏ và giờ đây đã có một cuộc sống sung túc và thành đạt nơi xứ người, nhưng lúc nào tâm hồn tôi cũng hướng về quê mẹ và mong có một ngày tôi cùng hàng triệu người Việt đang định cư khắp nơi trên thế giới cũng như 80 triệu đồng bào trong nước sẽ xóa bỏ mọi hằn học, định kiến, và quên đi quá khứ đau thương để cùng nắm tay chung sức đưa toàn dân tộc VN vào tương lai rực rỡ hơn. Đọc bài báo này, tôi cảm thấy vui và nhẹ nhõm khi tác giả gọi ngày 30-4 là ngày "Kỷ niệm chiến tranh" và tôi có lời đề nghị rằng mong sao từ nay tất cả người Việt Nam và báo chí trong cũng như ngoài nước hãy nên dùng tựa đề tương tự như vậy, thay vì gọi là "ngày giải phóng đất nước" hoặc "ngày quốc hận - mất nước" gì đó nghe sao nó còn nặng mùi chiến tranh và hận thù quá mặc dù chiến tranh đã kết thúc 33 năm rồi. Mến chúc tất cả mọi người một ngày lễ "kỷ niệm chiến tranh " luôn vui vẻ bên gia đình, người thân, và nhiều sức khoẻ để cùng nhau tiếp tục trên con đường giúp đất nước Việt Nam luôn phát triển và phồn thịnh hơn.

 

Ho ten: Thai Cong

Dia chi: Thai Binh

Email:

Tieu de:

Noi dung: Nguoi chau A noi chung, nguoi Viet noi rieng deu mang trong minh mot y niem ve doi song con nguoi: con nguoi co goc, co que huong, dong toc.Chinh voi nhung y niem nay ma nguoi Viet vi tha..Nhung que huong phai thuc su de con nguoi duoc song theo ban nga, duoc ton trong ..Thieu nhung dieu do, con nguoi khong the chi hanh phuc voi y niem song. Khi do, que huong, nguon coi chi con la mot nhu cau nhu tham quan du lich ma thoi! Ong Hieu Minh co nghi den nhung dieu do khong!!

 

Ho ten: Khánh Linh

Dia chi: Hà nội

Email: khanhlinh_mit@...

Tieu de: Để ngày kỷ niệm được vẹn toàn

Noi dung: Tôi đã khóc khi đọc bài viết này. Tôi tủi thân khi nghĩ đến những người con Việt Nam đứng cạnh nhau mà không dám nhận nhau để đại diện cho dân tộc mình. Tôi xúc động khi nghĩ đến những người con đất Việt ở nơi xa vẫn hướng về đất mẹ nhưng lại gặp sự lạnh lùng của chính đồng bào mình, tôi đã khóc khi nghĩ đến bao người Việt " xa lạ nơi đang sống và cũng làm người khách qua đường của chính nơi mình đã sinh ra- đất Việt Nam.Tại sao lại phải như vậy? Những người Việt tại Việt Nam hãy dang tay chào đón đồng bào của mình trở về, như vậy dân tộc ta sẽ thêm mạnh mẽ, truyền thống, hồn dân tộc sẽ mãi được gìn giữ , tiếp nối và phát huy ở những thế hệ trẻ sống xã quê hương. Mọi việc đã thuộc về quá khứ, cầu mong mọi người con Việt Nam cùng hướng lòng xây dựng dân tộc Việt Nam đoàn kết, hùng mạnh. Cảm ơn quý báo đã đăng một bài rất xúc động.

 

Ho ten: Vũ Thảo Nguyên

Dia chi: Tp.HCM

Email: vu_thaonguyen@...

Tieu de: Chờ cái "nắm tay" của người đã ra đi.

Noi dung: Một bài viết hay và có nhiều cảm xúc . Cảm ơn Hiệu Minh đã nói ra được cái điều mà nhiều người còn đang day dứt . Cả người ra đi và người ở lại . Bạn là người yêu Tổ quốc mình , ít nhất là cho tới khi bạn trải được lòng mình qua trang viết . Cái Tổ quốc ấy nó cụ thể từ “chang chang cồn cát”, từ “xanh xanh lũy tre” . Có lẽ bạn cũng là người thuộc thế hệ mà một phần đời ít nhiều đã đi qua cuộc chiến xưa, bởi nếu không bạn không thể nhìn được nỗi niềm mà nhiều đồng bào mình đang cố nén . Tôi cũng vậy . Chỉ khác là người chưa bao giờ có khái niệm “ra đi”, ngay cái thời khốn khó nhất . Nhưng dù sao cũng là kẻ xa quê hương , nơi chôn nhau cắt rún của mình hơn 30 năm trời . Bởi vậy , chút đồng cảm với Hiệu Minh là tự đáy lòng, không tô vẽ . Nhưng tâm sự của bạn là tâm sự quá buồn . Mỗi người nên phải tự chịu trách nhiệm về bản thân mình và hành động theo những gì mình thấy là đúng đắn . Cuộc chiến đã lùi xa 1/3 thế kỷ, mà tại sao nhiều người con Việt vẫn canh cánh nỗi tự ti về chuyện ra đi ấy chứ . Không lẽ ngay cả những người trước kia là kẻ thù theo đúng nghĩa đen nay vẫn thường xuyên đến và được chúng ta chân thành đón nhận đó sao . Và bạn nhớ lại sẽ rõ, có lẽ trên thế giới này không có ai dễ dàng vị tha cho kẻ thù và cho nhau như người Việt Nam ta sau ngày Tổ quốc ta thốn g nhất . Muốn nói gì thì nói , cuộc chiến tranh vừa qua cả dân tộc ta không ai là người không dính mất mát, đau thương . Và khi tàn chiến cuộc , không hề có sự đau thương nào thêm nữa của người được coi là chiến thắng mang đến cho người bại trận , trừ phi họ tự làm cho mình thêm đau thương mất mát . Một Sài gòn không có đổ nát , một xã hội không có sự tương tàn , ngoài sự đoàn kết khôn ngoan của những người Việt Nam ở cả hai chiến tuyến, còn là cái sự dang tay của người “ở lại” đấy chứ bạn. Chỉ còn chờ cái sự “bắt tay” của người đã từng “ra đi” nữa mà thôi . Đương nhiên, xã hội đang phát triển không thiếu những điều này điều nọ, sự nọ sự kia gây những nhầm lẫn hay ngộ nhận cho không ít người , nhưng về đại thể là sự cởi mở, cảm thông của quê hương mình . Ngay sau ngày đất nước thống nhất, tướng Trần Văn Trà, chủ tịch UB quân quản TP.Sài gòn đã nói “Trong cuộc chiến đấu lâu dài này không có ai là kẻ thắng ai là kẻ bại. Toàn quân và toàn dân Việt Nam là người chiến thắng, chỉ có đế quốc Mỹ xâm lược là kẻ chiến bại. Nhân dân Việt Nam là dân tộc duy nhất trong lịch sử nhân loại đã đánh bại quân Mông Cổ. Vào năm 1954, chúng ta đã đánh bại Pháp ở Điện Biên Phủ, và nay chúng ta đã đánh bại Hoa Kỳ, nước tự hào cho mình là hùng mạnh nhất thế giới. Đây là niềm hãnh diện chung của tất cả nhân dân Việt Nam chúng ta”. Cái dang tay quá rộng, vậy sao đồng bào ta – những người “ra đi” cứ mãi tự cho là người bên kia “chiến tuyến”? Đấy chính là cái “buồn” trong tâm sự của bạn. Tôi tin, tuyệt đại đa số những người “ở lại” như tôi rất mong cái “nắm tay” của bà con đang ở xa Tổ quốc . Để trước là trút bỏ hoài nghi, sau là cùng nhau xây dựng quê hương . Chắc chắn là Tổ quốc với mấy ngàn năm lịch sử, với gần trăm triệu dân đầy sức sống sẽ có một vị thế xứng đáng phải không bạn.

 

Ho ten: Nguyễn Trọng Quảng

Dia chi: 151 Nguyễn Huy tự TP Hà Tĩnh

Email: quangtrongnguyenht@...

Tieu de: Vê đâu là do tâm thức của mỗi con người

Noi dung: Bài viết thật là cảm động,Tôi đã có vài lần đi công tác nước ngoài, nhưng chưa từng làm người Việt xa xứ, nhưng có cả anh em bạn bè là người Việt đi làm ăn " xa xứ đã hàng chục năm,có người đưa hết lần lượt người thân sang bên đó cả có những người có con Tây .Nhưng tuyệt nhiên chưa thấy ai nói bơ vơ như tâm sự của tác giả mà họ chỉ mong kiếm ít vốn liếng rồi trở về VN.

 

>> Cảm nhận của bạn về bài viết?

 

 

,
Gửi cho bạn bè In tin này
Ý kiến của bạn
Ý kiến bạn đọc
,
,
,
,