,
221
505
Thư Thăng Long
thuhanoi
/thuhanoi/
1055295
Nỗi đau ngòi bút
1
Article
null
,

Nỗi đau ngòi bút

Cập nhật lúc 02:41, Thứ Bảy, 10/05/2008 (GMT+7)
,

 - Bây giờ tôi hiểu tại sao các nhà văn lại khóc với nhân vật của mình, người làm báo lại thở dài, day dứt khi phải viết về những cái ác mang gương mặt người. Mới hay, ngòi bút tuy bằng sắt, có thể mang nỗi đau nhân thế bằng chữ nghĩa nhưng cũng dễ tổn thương biết chừng nào.

Có lúc nào đó, ta cầm bút ghi lại những suy nghĩ, lại nghi ngờ về chính điều mình đang viết. Thuở nhỏ, đọc tự sự các nhà văn, thấy kể họ đã khóc vì nhân vật của họ đã chết, tôi buồn cười thay. Nhân vật do hư cấu, họ cho chết lúc nào chả được.

Bây giờ, khi tuổi đã xế chiều, tôi lại tập toẹ học viết báo. Ai đăng bài cho đã mang đi khoe khắp thiên hạ. Nhưng tôi bắt đầu nghi ngờ chính mình.

Anh Tống Phước Phúc bên những đứa con bị bỏ rơi và nghĩa trang hài nhi do anh tự xây. Ảnh: Vietimes

 Mấy hôm trước, trăn trở mãi và khó khăn lắm mới viết được một đoạn phản hồi trên báo mạng, lên án những kẻ bẻ hoa anh đào ở Giảng Võ, Hà nội. Thấy được đăng, tôi tự hào vì ít nhất tiếng nói của mình được ghi nhận. Gửi đường link cho cô cháu gái làm ở một cơ quan có uy tín. Cháu thở dài, tưởng gì, viết như chú ai chả viết được. Làm mới khó chú ơi, action cơ. Không phải việc của cháu, chẳng liên quan gì đến thằng cu quí tử mới đẻ của cháu. Cháu sẽ dậy con lớn lên không bẻ trộm hoa. Nó chắc thế.

Chỉ viết phản hồi không thôi, tôi không thể ra ngăn người ta vặt hoa, không thể làm Lục Vân Tiên đánh cướp.

Than thở về nạn lạm dụng quyền lực, nhũng nhiễu hay hối lộ với người bạn vong niên thì anh ấy nói, trời ơi, cậu nói làm gì. Chuyện này ai cũng biết rồi mà "Khổ lắm nói mãi". Biết mà không làm gì được. Ông đúng là sống trên mây rồi. Thử tìm xem chỗ nào trên đất nước này đi giải quyết việc mà không cần phong bì?

Đưa con đi nhà trẻ mà không có phong bao cho cô giáo, tối về xem mông thằng con sẽ biết thế nào là không có bồi dưỡng. Học sinh đi học từ thuở nhỏ đã biết hối lộ thầy cô, “mua điểm, mua đạo đức”. Thế hệ ấy lớn lên chắc không quên thời thơ ấu già nua của mình.

Người nhà bị tai nạn, đưa đến cấp cứu ở bệnh viện mà không có lót tay bác sỹ, ngồi đấy mà chờ. Buổi sáng, đưa mẹ tôi 85 tuổi vào cấp cứu, y tá tiêm gì mà cụ đau xá trời. Đến chiều, nhét vội vào túi áo cô 10.000đ thì cụ khen, sao cái kim châm êm thế.

Hai ngành cần có đạo đức nghề nghiệp nhất là giáo dục và y tế thì cả những người yêu nghề, có giáo đức hay y đức cao vời vợi cũng đang tự dằn vặt mình, sao đến nỗi này, hở trời. 

Mẹ Nài- người mẹ liệt sĩ bị hành hung đến chết. Ảnh: VNN

Cán bộ làm dự án cho đất nước với tất cả tâm huyết vì người nghèo, muốn nhanh thì cần có chất “bôi trơn” cho người cầm bút phê duyệt. Người đói có thể đợi vì họ quen đói rồi, nhưng đây không có phong bì, không nhanh được.

Chiếc xe khách đang lao vun vút trên đường, thấy công an giao thông giơ gậy ra hiệu. Người lái phụ thản nhiên, xin lỗi quí khách chờ đôi chút, chúng tôi xuống làm luật, lịch sự như trên Vietnam Airlines. Rồi chuyện “đầy tớ đạp chủ” xuống ruộng, múa kiếm, tát dân.

Vài quan chức vào tù rồi lại ra, cười tươi như hoa anh đào bên cổng toà án. Có thể anh ta bị oan vì có kẻ ghen ăn tức ở. Nếu thế thật thì có thể công lý bị chế nhạo. Nhưng người ta biết, phần anh kiếm được, nuôi cả nhà đến ba đời, anh chỉ ngồi tạm vài năm rồi ra. Liệu tiền lương Nhà nước trả cho anh có thể mua được trang trại hay gửi con du học bên tư bản?

Ông quan hàng tỉnh đi hát karaoke, ôm cô cave trẻ bị vợ làm chánh án bắt được quả tang. Chánh án tỉnh trị quan tỉnh thì khỏi phải nói. Dân quanh vùng xem hài kịch do các quan tự biên tự diễn không phải mất tiền mua vé. Hôm sau đã thấy đính chính: "Không có chuyện đánh ghen". Hài kịch hàng phố là bi kịch đất nước.

Mua chức bán quyền, nhũng nhiễu, hối lộ, thay đổi phải trái. Cán bộ làm việc dưới quyền sống như nhân vật hư cấu của sếp. Người cầm cân nẩy mực liệu có quyền thêm bớt miếng sắt vào quả cân, hay đổ chén nước lã vào nghiên mực?

Mới hiểu, tại sao Lục Vân Tiên bị kẻ cướp đàng hoàng mang mã tấu đi tìm để trả thù mà không ai ngăn chặn. Chàng có sống trong thời nay rồi cũng phải im lặng.

Cháu tôi thờ ơ với thời cuộc. Người hàng xóm của Lục Vân Tiên không gọi điện cho cảnh sát vì chắc gì xe 113 đến kịp. Muốn chạy nhanh cũng không được vì tắc đường. Người trên phố vội trốn mã tấu vung vì sợ vạ lây.

Nhờ cô bạn mua hộ mấy cuốn sách để cho tôi đọc lúc xa nhà. Cô bảo, thời nay ai đọc sách hả ông hâm. Mười năm nay cô không động đến sách và không biết cuốn nào hay.

Tại cháu tôi, tại người đời vô cảm hay Lục Vân Tiên sinh ra nhầm thời cuộc. Hoặc có thể nhân cách con người đang bị méo mó, như ai đó nói “móng nhà” đang bị lung lay. Hoặc là thời hỗn mang, vô pháp luật.

Tôi không bao giờ tin như thế dù đôi lúc đã tự hỏi mình. Đất nước còn có rất nhiều điều tốt đẹp. Cứ xem vài biến cố gần đây cũng biết chúng ta có hàng triệu Lục Vân Tiên giữa dòng đời. Bao người sẵn sàng cưu mang nơi hoạn nạn, cứu trẻ bị bỏ rơi. Trẻ mười mấy tuổi vì cứu bạn sống mà chết đuối.

Nhưng tôi chợt thảng thốt. Hình như cái xấu, cái ác đang nhiều lên, lấn át cái thiện, cái đẹp. Những điều tôi cóp nhặt trên khi đọc báo mạng có thể là những "con sâu làm rầu nồi canh". Nhưng một lúc nào đó, nếu thấy sâu nhiều quá nên tìm một liều thuốc DDT. 

anh2.jpg
Anh Trần Văn Thanh và Trịnh Xuân Tâm đang nằm trên giường bệnh. Những người được coi là "Lục Vân Tiên" ngày nay. Ảnh: VNN


"Tiên trách kỷ hậu trách nhân". Tôi tự trách mình vì không có gì để đánh trả bọn cướp giúp các anh Trần Văn Thanh và Trịnh Xuân Tâm. Giá như có một bộ luật làm vũ khí đủ mạnh để răn đe cái xấu, loại trừ những kẻ tàn nhẫn ra khỏi cuộc sống và bảo vệ cái đẹp thì tôi sẽ quên mình làm Lục Vân Tiên một chút, khi máu sỹ nổi lên cùng với các anh đuổi cướp.

Thời tay không bắt giặc không còn nữa. Giặc ngày xưa hiện lên rất rõ hình hài nên cha anh chúng ta tóm được ngay cả khi chúng đi đêm. Nhưng ngày nay, giặc sống trong cõi vô hình như “âm binh” nên Lục Vân Tiên và con cháu mới bị mã tấu chém giữa ban ngày.

Lẽ ra tôi phải tiếp tục luyện “chưởng” để tập viết báo cho ra hồn, bớt sai chính tả. Nhưng hôm nay tôi không thể làm bài tập cô giáo ra. Viết thêm có giúp ích gì chăng?

Bây giờ, tôi hiểu tại sao nhà văn lại khóc với nhân vật của mình, người làm báo lại thở dài, day dứt khi viết về những cái ác mang gương mặt người. Mới hay, ngòi bút tuy bằng sắt, có thể mang nỗi đau nhân thế bằng chữ nghĩa nhưng cũng dễ tổn thương biết nhường nào.

  • Hoa Lư 

Ý kiến đóng góp và bài vở gửi cho Thư Hà Nội xin liên hệ với địa chỉ:

kyduyen@vasc.com.vn

 

PHẢN HỒI CỦA ĐỘC GIẢ VỀ BÀI VIẾT:

 

 

Ho ten:
Dia chi:
Email:
Tieu de:
Noi dung: Qua hay - Chan thanh cam on !

Ho ten: Le van Trung
Dia chi:
Email: trungle8311@...
Tieu de:
Noi dung: Hoa Lư ơi, những trăn trở của bạn làm cho tôi tin rằng cái tốt cái thiện vẫn còn đất để đâm chồi. Nhiều lúc thấy cuộc đời sao giống hệt mấy chuyện phim Tàu chỉ khác là chưa có hồi kết. Cái ác cái xấu cứ bày ra đó mà vẫn ca vẫn nghe vẫn im tiếng, vẫn có quá nhiều người tìm cách nói tốt cho nó để  khoác cho nó cái vỏ hào nhoáng. Còn cái thiện như một sự lạc lõng vô lý không ai muốn tin vào nó. Ước gì có thật nhiều người biết khóc cho nhân vật thương cho cuộc đời để một ngày được nhìn thấy lương tri trong mỗi chúng ta lên tiếng, dù biết rằng trong cuộc đời vẫn còn rất nhiều trái tim và lương tri đó nhưng liệu có còn đẹp đẽ hay ngày ngày càng méo mó vô cảm.

Ho ten: Charles. T
Dia chi: 10 Parkways Street
Email: quymt@...
Tieu de: Mot bai` viet mang day` y’ nghia
Noi dung: Khi doc xong bai` viet nay` toi thuc su cam thay rang bai` bao’ nay` da noi’ len tat ca nhung gi` ma` nhung nguoi dan dang muon gui gam ... Xin chan thanh cam on den tac’ gia bai` bao’ Hoa lu

Ho ten: Thái Minh
Dia chi: Kiên Giang
Email: thanhminhvu12...
Tieu de: Nhân thế
Noi dung: Thật xót xa, cho dù đó những sự thật. Một bài viết hay, đáng để cho mọi người đọc và suy ngẫm, nhưng than ôi thưa tác giả Hoa Lư, cội nguồn của những ngang trái ấy ở đâu? ơ đâu? ở đâu khi cái ác nằm trong cái thiện, ở đâu, khi cái ác dần dần lấn, dần dần len lỏi trong nhân gian như một điều gì đó, dã man, bất lực? Xin có lời chia sẻ với tác giả và mong, mong cho không chỉ chúng ta đọc mà cả những " Quan chức"  được đọc.

Ho ten: Trần Đức Nam
Dia chi: Hà Nội
Email: nam14198@...
Tieu de:
Noi dung: Cảm ơn tác giả vì bài viết rất hay, nhiều trăn trở. Khi nhiều người còn coi chuyện xấu xảy ra với người khác không phải là chuyện của mình (như thái độ của cô cháu gái với hành động bẻ hoa chẳng hạn) thì hẳn là cái xấu sẽ có cơ hội lấn át cái tốt thôi. Nhưng tôi vẫn tin rằng thời nào cũng có Lục Vân Tiên hết. Chỉ có điều rất đáng trách là thay vì ủng hộ các Lục Vân Tiên, nhiều người lại tỏ thái độ dè bỉu những người mà họ cho là "hâm". Thật đáng tiếc!

Ho ten: Le Nam Viet
Dia chi: Hanoi
Email: lenamviet@...
Tieu de: Nỗi đau ngòi bút
Noi dung: Đây là bài báo rất hay,rất hoan nghênh nhà báo đã viết  bài báo có nội dung xúc tích như the.Toi hy vọng bài báo sẽ la một hôì chuông báo động để đầy lùi tệ quan liêu ,tham nhũng đang làm nhũng nhiều nhân dân.

 

Ho ten:

Dia chi:

Email:

Tieu de:

Noi dung:Bai viet dau don nhu muon cat vao da thit nguoi doc vay. Nhung dau voinguoi doc thi ich gi? Co vi quan chuc nao, co vi "cam can nay muc" nao docbao khong?

 

Ho ten: Le Ngọc Ha

Dia chi: 524/17Bạch Đằng,HBT,HN

Email: tocngan228@...

Tieu de: Cảm nhận của toi

Noi dung: Có lẽ tôi cũng không bình luận gì thêm vì tác giả đã viết những lời mà tôi cũng muốn nói nhưng chưa thể nói. Bài viết hay và rất sâu sắc. Hi vọng rằng sẽ có nhiều bạn đọc và suy ngẫm. Cảm ơn tác giả đã viết bài viết này. Nhưng liệu có mấy ai đọc và tự vấn không nhỉ?

 

Ho ten:

Dia chi:

Email:

Tieu de:

Noi dung:Với tôi bài viết này là tâm huyết của người thực sự trăn trở với vận mệnh đất nước tôi trong thời cuộc này. Vấn đề là thủ tướng và các bộ trưởng có thời gian để đọc và suy tư. Tôi đã từng theo học tại học viện chính trị quốc gia và hiều đến nhức nhối cái sự học đóng tiền cho thầy ở đấy.

 

Ho ten: Văn Hung Tien Sinh

Dia chi: Thủ đô Hà Nội

Email:

Tieu de:

Noi dung: Bài viết đầy tâm sự này cũng chỉ cho dân cư mạng độc mà thôi. Giá như nó được toà soạn hay Ban biên tập chuyển tới những người có trách nhiệm của đất nước thì cám ơn quá.

 

Ho ten: Hà Giang

Dia chi: Hải

: songthu_dhth@...

de: Đó là nỗi đau nhân tính

Noi dung: Xưa, cụ Đồ Chiểu viết về ngòi bút của mình " Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm - Đâm mấythằng gian bút chẳng tà". Ấy vậy mà thời nay, có nhiều bài báo chưa kịp đâm được "thằng gian" nào thì ngòibút đã "tà" rồi. Tooi rất đồng cảm với bài viết của tác giả Hoa Lư. Có nhiều khi tô nghĩ: không biết các triều đại phong kiến kéo dài hàng mấy trăm năm khi xưa họ đã làm gì để giữ lại cho ngày hôm nay những trang sử không kém hào hùng? Còn hôm nay, chúng ta đang làm gì? sẽ làm gì để đất nước mãi mãi vững bền?Niềm tin của tôi có đôi lúc bị lung lay, nhất là khi thấy những đứa con sao có thể hành hạ mẹ mình đếnchết, thấy có những em học sinh ở tuổi vị thành niên mà giết người không ghê tay...Cái gốc của đạo đứcchính là giáo dục. Giáo dục nước ta đang đi về đâu? 

 

 

>> Cảm nhận của bạn về bài viết?

,
Gửi cho bạn bè In tin này
Ý kiến của bạn
Ý kiến bạn đọc
,
,
,
,