,
221
505
Thư Thăng Long
thuhanoi
/thuhanoi/
1083792
Người mệnh Thổ buôn "kim tiền" làng tôi.
1
Article
null
,

Người mệnh Thổ buôn 'kim tiền' làng tôi.

Cập nhật lúc 03:20, Thứ Tư, 09/07/2008 (GMT+7)
,

- Thời nào cũng thế, để làm giàu và trở thành ông chủ không hề đơn giản. Trong thương trường, cần sự hiểu biết, tài ba, sự nhạy cảm và cả may mắn. Chợt nghĩ đến câu vè thuở nào: “Tiền là Tiên là Phật, là sức bật của con người, là nụ cười của tuổi trẻ.” Nhưng đồng tiền có thể làm cho những người không biết sợ tiếng “kim” đánh “rơi” luôn cả gia sản…

Ngày xưa đi xem bói, ông thầy dặn tôi: "Con mệnh Mộc, có nhiều tiền hay bị vạ vì Kim khắc Mộc". Tôi sợ không đeo nhẫn cưới. Món đồ giá trị nhất trên người là cái đồng hồ nhựa Timex giá 10$ người yêu cũ tặng ngày sinh nhật.

 

 Khi còn bé, một lần tôi xem đám cưới ở sân đình, chợt nghe tiếng "keng" của đồng xu ai đó đánh rơi. Vội cúi xuống nhặt thì người ta đã giẫm lên bàn tay làm tôi đau quá, khóc vang trời. Cha tôi bảo: "Không phải tiền của con thì đừng bao giờ nhặt. Muốn có tiền, con phải tự làm ra". Kể từ đó, tôi rất sợ tiếng tiền rơi.

 

Anh trai tôi mệnh "Thổ" nên thầy tướng số khuyên: "Rất hợp với buôn Kim (tiền)". Thích kiếm tiền nhanh, chỉ mơ làm ông chủ và không biết sợ...tiền nhưng anh có hàng tỷ để rồi sau đó lại mất đi gấp ba.

 

Trời "mưa" ra tiền.

 

        Làng tôi xác xơ như có trận đại hồng thủy đi qua (Ảnh chỉ  mang tính chất minh họa)

                                                      Nguồn ảnh - diaoconline.vn 

 

Năm 1988, anh ra Hà Nội vay tiền để đầu tư cho xưởng cơ khí nhỏ làm kế sinh nhai. Vốn liếng có hơn chục triệu, tôi đưa hết và cũng tin anh nên không hỏi kỹ. Anh rất giỏi sửa chữa máy, chí thú làm ăn và đang khấm khá dần lên.

 

Khoảng tuần sau, về thăm bố mẹ thì biết anh đang đi họp "hụi" dưới quê ngoại ở Kim Sơn (Ninh Bình). Tiền tiết kiệm mấy chục triệu, thêm phần huy động của anh chị em nhà, trong xóm tổng cộng khoảng gần 70 triệu (mua được vài trăm mét đất ven đô thời đó) cũng đi theo anh xuống miền biển. Lãi "hụi" hàng tháng 20-30%, không ngành kinh doanh nào địch nổi, làm mờ mắt cả vùng quê nghèo khó.

 

Tôi phóng xe 40 km đi tìm anh. Tới nơi, đã thấy khoảng chục bác nông dân "chân đất" đang say sưa quanh mâm cơm thịnh soạn, giò chả, thịt chó, rượu bia tràn cốc. Tôi rất lạ, vùng quê này rất nghèo sao họ lại đổi đời nhanh như vậy.

 

Các bác giải thích: "Thời nay có hụi nuôi hết. Chú bỏ việc đi, về đây kiếm tiền như nước. Mấy tháng nay, chúng tôi không làm gì nhưng vẫn đầy túi". Họ chỉ cho tôi bao tải tiền to tướng trên giường, chắc khoảng vài trăm triệu. Tháng này một bác sẽ lấy phần "hụi", tháng sau đến lượt người khác. Một bác bảo thánh đã phán "năm nay trời mưa ra tiền".

 

Lát sau, ông chủ "tạm" của bao tải tiền kia lại mang sang làng khác để chơi mà không cần đếm. Người nọ đưa người kia, làng nọ gửi sang làng kia, lấy "hụi" này đóng "hụi" khác. Họ luân chuyển tiền của chính mình mà không biết, cứ nghĩ do trời "đẻ bạc". Đó là dây chuyền domino tai hại của "hụi". Tôi ra sức gàn nhưng anh trai hứa: “Nốt lần này, tháng sau đến lượt lĩnh "hụi" sẽ thôi hẳn”.

 

Anh không phải đợi thêm tháng nữa. Hụi đã vỡ hai tuần sau đó. Người trong làng đã liên hoan bằng tiền mồ hôi nước mắt của chính mình và tự làm hại nhau. Bán cả gia sản góp "hụi" để rồi một vài kẻ giật và biến mất. “Đám cướp” kia mang tiền sang tỉnh khác lại bị kẻ khác nẫng luôn.

 

Làng tôi xác xơ như trận đại hồng thuỷ đi qua, không còn tiếng chó sủa hay gà gáy. Nhà nào cũng như có đám tang. Hàng đoàn người đi lùng sục bắt hụi. Anh bắt nợ một cái tủ gỗ lát với giá "hụi" định 15 triệu, trong khi ở Hà Nội, mặc cả khéo chỉ khoảng hai triệu. Người làng khác kéo sang lấy hết nồi niêu soong chảo của nhà anh. Dân nghèo không có tiền trả "hụi" nên đền bằng hiện vật từ cái bàn, cái ghế đến chiếc mâm đồng.

 

Cách tin người ở quê vừa đáng thương, vừa đáng giận. Có thể họ không có hiểu biết, hoặc do lòng tham hoặc những kẻ hiểu biết đã lừa người ít học. Riêng anh tôi, lời thánh phán "Thổ Kim" có vẻ sai nhưng anh vẫn không tin. Máu phiêu lưu vẫn còn, "càng nhiều tiền càng...ít" bất kể nguồn gốc ở đâu vì anh vốn không sợ...tiền.

 

Ngân hàng "tặng" tiền tỷ.

 

Anh tôi trắng tay và nợ đầm đìa sau năm năm dành dụm. Tuy nhiên, anh có tài chữa cháy. Cái máy tiện cũ bằng thép, nặng quá, đám bắt "hụi" không khiêng đi được vì họ cũng chẳng biết là cái gì, nên đã giúp anh sau vài năm trả gần hết nợ. Nhưng cuộc đời không dừng ở đó.

 

Quen một anh bạn bên ngân hàng huyện, anh có thể vay vốn hàng tỷ đồng để mở rộng làm ăn. Trong hai năm, xuởng cơ khí của anh đã nổi đình đám. Thuê vài chục công nhân với lương hậu hĩnh, anh tôi thành ông chủ.

 

Ở quê, anh kiếm vài chục triệu một năm và vốn khoảng 300 triệu làm tôi rất mừng. Anh lo cho cả nhà, các em và họ hàng có công ăn việc làm. Trình độ bổ túc lớp 7, đi bộ đội về, anh đủ chín chắn để quản lý đầu vào đầu ra với số vốn ít.

 

 

     Cứ vay thật nhiều để phát triển đã, lời lãi tính sau...(Ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

                                                  Nguồn ảnh - News.acomm.vn 

   

Tôi bắt đầu lo khi vốn vay của anh đã lên bốn năm tỷ vì số lãi cho ngân hàng sẽ lớn và mối quan hệ rộng hơn. Không hiểu qui luật thị trường, anh dễ thất bại vì mải leo cao. Xưởng của anh sản xuất máy nghiền đá giá hàng trăm triệu, bán chịu khắp trong nam ngoài bắc. Nếu lấy được hết tiền thì hẳn rất giầu. Nhưng có nơi lấy lại đuợc tiền, có nơi họ chịu hàng chục năm nay. Thất thoát vốn rất lớn vì không nắm được đầu vào đầu ra.

 

Giữa đường làng, nhìn anh lái chiếc Ford Escape mới tinh mua bằng tiền đi vay, nghe nhạc tụng kinh gõ mõ hay hát chầu văn phát ra từ đĩa CD trong xe máy lạnh, tôi tự hỏi không biết mình đang ở thiên đàng hay địa ngục. Hỏi hạch toán lời lãi thế nào thì anh chỉ nói: "Tôi sống bằng tiền ngân hàng, cứ vay thật nhiều để phát triển đã, lời lãi tính sau. Người mệnh Thổ buôn Kim sẽ hái ra tiền".

 

Nghĩ mình là ông chủ lớn và giỏi nên cái gì cũng đầu tư, rút tiền xoành xoạch không thèm đếm vì thói sỹ diện. Thấy mời chào xuất khẩu hàng mỹ nghệ sang Mỹ cũng thử. Anh Việt kiều mang kiện hàng hơn chục ngàn đô sang Mỹ chào hàng rồi biến mất tăm được anh tôi gọi là "học phí". Quê vợ kêu gọi đầu tư nuôi tôm sú, gần 600 triệu cuốn theo cùng sóng biển Cồn Thoi. Về quê, nghe anh khoe về đầu tư của "ông chủ nhà quê hàng chục tỷ", người tôi chao đảo như bị động kinh.

 

Lẽ ra, nên kiếm tiền bằng chính cái nghề cơ khí rất thành thạo của mình thì anh lại thích nhảy vào những lĩnh vực không có một chút chuyên môn như xuất khẩu mỹ nghệ hay trồng rừng. Có thể anh muốn làm ông chủ, muốn sỹ với đời trong chốc lát hoặc không hiểu đồng tiền cũng có kiếp luân hồi.

 

Một lần, các em gọi tôi để tư vấn là có nên cho ông anh mượn sổ đỏ của nhà các em để thế chấp vay tiền. Anh lý luận: "Nhà mình đang ở, không ai có thể bắt nợ được", một quan niệm lạ lùng ở quê.  Đã qua tuổi sáu mươi nên ngân hàng không cho vay. Anh đang nợ gần ba tỷ đến hạn phải trả mà nhiều máy sản xuất ra không bán được nên đọng vốn lớn.

 

Nếu bán hết gia sản cũng không đủ trả nợ mà anh đang cần tiền để sản xuất mặt hàng khác mới hy vọng hoàn vốn. Đương nhiên tôi không đồng ý vì biết anh sẽ nướng tiếp vào canh bạc mà anh nắm phần thua. Hai anh em cãi nhau chí tử. Một kẻ chữ nghĩa đầy người nhưng ít tiền không thể khuyên được ông chủ túi đầy tiền "đi vay" nhưng ít chữ.

 

Đến hôm nay, ôtô Ford đã bán, thay vào là một chiếc xe máy ọp ẹp. Xí nghiệp sản xuất cầm chừng, trông như cái nhà hoang. Tuổi đã già nên anh không thể có dịp học thêm bài học nữa. Vợ đòi ly hôn, chia của cải mà không hiểu đó là tiền vay ngân hàng. Con trai chiếm một xưởng, không cho bố bán để trả nợ. Thất bại trong kinh doanh, gia đình tan vỡ, nhưng đau xót hơn anh không biết mình...thất bại để học được một bài học nên hồn.

 

Vẫn tin vào mệnh "Thổ sinh Kim", anh cố sửa chữa sai lầm. Đang mong anh chí thú làm ăn vài năm để kiếm đủ tiền trả ngân hàng thì anh lại hỏi tôi về cách buôn cổ phiếu ngoài Hà Nội. Tai tôi ù hẳn và không về làng nữa. Tôi viết đoạn sau đây, hy vọng anh đọc được.

 

Câu chuyện cổ phiếu và thị trường chứng khoán. 

 

... Vẫn có thể "chết vì tiền" trên thị trương chứng khoán (Ảnh chỉ mang tính chất minh họa)

                                                      Nguồn ảnh - abc.net.au

 

Cách đây hơn một năm, bao nhiêu tỷ phú ra đời trên chợ cổ phiếu trong chốc lát. Nhưng rồi, VN Index rơi xuống đến đáy. Có người sợ sốt vó vì tiền vay đến hạn trả hay vốn liếng bỏ ra có khả năng mất trắng. Nhiều tỷ phú lại quay về nơi họ đã xuất phát nhưng đèo thêm vài món nợ khó trả. Một năm trước đây, tôi đã viết câu chuyện vui về  "Chơi chứng khoán và phong trào nuôi chó Nhật", hôm nay hiện thực xót xa hơn.

 

Anh tôi mới học lớp 7 nhưng muốn phất nhanh trong cơ chế thị trường khắc nghiệt thì thất bại có thể tiên đoán được. Nhưng ở thành phố lớn, thậm chí ở New York hay Luân đôn, bao nhiêu người có học, hiểu biết và khôn ngoan vẫn có thể "chết vì tiền" trên thị trường chứng khoán. Họ tát nước theo mưa nên có ngày bị nước lũ nhấn chìm. Không hiểu giá trị kỳ vọng thật của cổ phiếu, họ mua bán chúng như một món hàng tiêu dùng theo kiểu cung cầu tựa mấy bà phe tem phiếu thời bao cấp hay ào ào như nông dân chơi "hụi".

 

Tôi không định so sánh việc buôn cổ phiếu với chơi "hụi" hay kiểu dân ta đầu tư mua blue chip như anh tôi ở quê nhảy từ sửa chữa cơ khí sang nuôi tôm biển. Ở đây, sự so sánh là khập khiễng nhưng hậu quả tai hại về tiền bạc lại khá giống nhau. Nhiều người học được bài đầu tiên đắt giá, đối với số khác thì đây là bài học cuối cùng vì mái tóc đã pha sương.

 

Thời nào cũng thế, để làm giầu và trở thành ông chủ không hề đơn giản. Trong thương trường cần sự hiểu biết, tài ba, sự nhạy cảm và cả may mắn. Chợt nghĩ đến câu vè thuở nào "tiền là Tiên là Phật, là sức bật của con người, là nụ cười của tuổi trẻ". Nhưng đồng tiền có thể làm cho những người không biết sợ tiếng "kim" đánh "rơi" luôn cả gia sản.

 

Tôi từng nhìn thấy hàng đống tiền. Anh bạn bên Moscow  (Nga) cho xem một ca-táp đầy nhẫn vàng và muốn tôi cùng đi buôn. Về nước, cô học trò cũ bên ngân hàng bảo có thể giúp vay vài tỷ để buôn máy tính. Rồi chứng kiến vài bao tải tiền "hụi" ở quê hay hàng vạn cổ phiếu bay phấp phới ngoài Tràng Tiền. Không hiểu sao tôi dửng dưng với tất cả.

 

Thuở ấu thơ suýt gẫy tay khi nhặt năm xu của người đời đánh rơi nên được cha tôi dậy bài học về tiền. Có thể mệnh "Mộc" của tôi bị "Kim" chiếu tướng nên chỉ đủ tiêu. Tuy nhiên, người mệnh "Thổ" buôn "Kim" mà không chịu học bài “tiền” thì chưa chắc đã hơn gì.

 

  • Hiệu Minh. 

     Washington DC 4-2008 

 

Ý kiến đóng góp và bài vở gửi cho Thư Hà Nội xin liên hệ với địa chỉ:
 
 

Ho ten: Nguyễn Cảnh Tùng

Dia chi: ĐăkLăk

Email: meohoang9898@...

Tieu de:

Noi dung: Đọc bài viết của bạn, tôi cảm thấy bình thản lạ lùng,môt cảm

giác khó tả như chính tôi là người đang chứng kiến vậy.Tôi cũng thường

mơ tưởng nhưng để có được những giây phút như của bạn thật hiếm

hoi.Cảm ơn bạn đã gửi tới những suy nghĩ,những hình ảnh rất dung

dị,bình thường nhưng rất có sưc hút...

 

Ý kiến bạn đọc:

 

,
Gửi cho bạn bè In tin này
Ý kiến của bạn
Ý kiến bạn đọc
,
,
,
,