,
221
505
Thư Thăng Long
thuhanoi
/thuhanoi/
1189870
Những con ngõ của tình yêu
1
Article
null
,

Những con ngõ của tình yêu

Cập nhật lúc 08:45, Thứ Bảy, 18/04/2009 (GMT+7)
,

 - Thành phố nào cũng có những ngõ ngách của riêng mình. Nhưng mà ngõ ngách kiểu mê cung dồn nén tinh thần, đời sống của bậc thượng lưu đến kẻ bần cùng vào chung dòng chảy với những cái tên ngõ nghe gợi lên truyền thuyết và ký ức thì hình như có nhiều ở Hà Nội.

Nếu những đại lộ thẳng băng sáng choang chia ô nội thị là hình thức thì những ngõ ngách mới là nội dung của Hà Nội ngoắt ngoéo.

Nguồn ảnh: VTC
Bạn tôi, một hoạ sỹ đa tài cao ngạo và tự ti hoà trộn, đã từng sống trong con ngõ phố cổ. Anh yêu Hà Nội như một định mệnh khắc khổ. Yêu những con ngõ.

Bạn tôi nói rằng, Hà Nội là cái làng lớn. Ngõ Hà Nội là những cái ngõ của những ngôi làng cổ xứ Bắc. Đi vào ngõ như đi thám hiểm những cung đường miền núi: Tưởng kết thúc thì lại mở ra khoảng trống sáng. Và thấy khoảng sáng nhưng đó lại là bức tường. Ngõ luôn bất ngờ thế không mê sao được. Hà Nội cũ có hơn nửa triệu con phố và một phần năm của nửa triệu kia là những con ngõ. Hà Nội sở hữu một thứ “ văn hoá ngõ và ngách“. Lạ lùng.

Những chiều vu vơ hai chúng tôi dong con xe CD125 luồn lách, chui lủi tìm lại dấu các ngõ nổi tiếng: Ngõ Cống Trắng nơi Trần Huyền Trân viết Rau Tần. Vũ Hoàng Chương lảo đảo say ngõ Thanh Miện. Kim Lân và Con chó xấu xí ngõ Hạ Hồi. Dưới bóng Hoàng Lan của Thạch Lam ngõ Trúc Lạc. Ngõ 90 của Nguyễn Tuân. Ngõ Phất Lộc trong tranh Bùi Xuân Phái. Ngõ Văn Chương với nhà văn có chữ ký đặc sắc nhất Việt Nam: Cây tùng đứng trên sườn núi, Sơn Tùng.

Như một sợi dây chão thả lỏng ngõ Quỳnh băng qua cả nghìn số nhà, cả vạn kiếp người. Ấy là ngõ dài nhất. Rợp bóng cây hoàng lan một thuở rộng dài hơn chiếc sân bóng chuyền, ngõ ngắn nhất có tên Tức Mặc.

Dừng xe trước nhà hộ sinh nơi ngõ Thổ Quan, hoạ sỹ cho biết mình đã oe oe ở đây cùng vô số công dân thủ đô chào đời. Chán chê Khâm Thiên thì lượn sang các ngõ phố Nguyễn Thái Học rồi lộn về Nguyễn Lương Bằng rồi kết thúc cuộc rong chơi vặt nhưng cũng đủ phả phê cảm giác ở một trong các ngõ cổ xưa Hàng Hành, Hàng Hương, Cấm Chỉ, Phất Lộc… gắn liền với nghệ thuật ẩm thực trung lưu, vừa đủ ngon, vừa đủ chất, vừa đủ no: Cầy tơ bảy món, chân gà nướng, xôi lạp sường, vằn thắn sủi cảo, gà hầm thuốc bắc, bánh cuốn cà cuống, lòng lợn, cháo miến…

Rồi cái sự đi lòng vòng của chúng tôi cũng kết ở một quán trà hay cà phê bất kỳ. Ở Hà Nội ai cũng có thể sáng cà phê, tối uống trà, trưa bia chiều rượu. Sự uống, ăn tấp nập ở mọi con ngõ. Va chạm giao thông. Vấp đụng ở nơi quán nhậu diễn ra ở các con ngõ hình như bao giờ cũng dễ hoà giải, dễ cảm thông hơn ngoài phố lớn.

Trong ngõ đàn ông hay cởi trần, phụ nữ thường hớ hênh thời trang khi chạy ù ra chợ tạm. Lắm cánh cửa khép hờ, có ai đó im ngồi trong khoảng tối.

Tại sao nhỉ, cùng một động thái trong không gian hẹp thì được chấp nhận? Còn ở không gian rộng lại thường dẫn đến xung đột hoặc bất bình.

Những ngôi nhà trong ngõ diện mạo mờ nhạt, chung chung, cửa sắt, cửa kính nhôm, cửa luồn ván, cửa xếp. Tầng 2 kéo ngược, vô số gờ chỉ, phào, i-nốc, gạch men, gạch gốm, mặt phẳng, chậu hoa xanh tím.

Ngôi nhà bạn tôi xây trên diện tích 30 mét vuông hình tam giác. Anh tự thiết kế. Nhưng bước chân vào bên trong mỗi căn nhà mới thấy hết sự tính toán chi li đến từng cen-ti-met vuông cho những công năng đa dụng. Từ chiếc nùi rửa bát đến chiếc gạt tàn đều được chủ nhân định vị như nhờ công nghệ GPS. Giao thông trong ngôi nhà mỗi bước chân cũng phải tuân theo một lập trình, nếu không sẽ dẫn tới phiền nhiễu.

Một ngõ làng Hà Nội mới - Ảnh: QT

Mọi không gian riêng tư cần thiết vẫn hiện diện đầy đủ. Nó có vẻ hiện đại. Xinh xinh, tinh xảo. 

Tôi không tưởng nổi, và đặt câu, sao người Hà Nội xoay giỏi vậy trong không gian nghẹt thở. Hoạ sỹ chấm tay ngón trỏ vào chén rượu phẩy nét xuống mặt bàn hình nước Việt mong manh như lá trúc, luận; Hình thể nước Việt đâu có khác một con ngõ uốn lượn dàn ngang nhìn ra biển. Người Việt thích phát triển theo bề ngang, nhưng vào phố thì buộc phải phát triển bề dọc. Tiếng là bề dọc, nhưng bề dọc của ngôi nhà trong ngõ cũng chẳng dài hơn bề ngang ở phố lớn. Từ các đời vua Việt qua lũ nghệ sỹ quèn đến bà cấy lúa bước lên bờ bán dưa góp cà muối thì chỉ tự tin và xoay xoả trong một không gian hẹp. Bị đẩy ra khoảng trống là lúng túng như gà mắc tóc. Có lẽ trên thế giới chưa ở đâu có đội ngũ kiến trúc sư “cải tạo cơi nới nhà” giỏi như ở Hà Nội.

Với tôi thì cảm giác ngõ cổ nhà bạn hay bất kỳ ngõ Hà Nội xưa là trụ máy nước gang đúc nâu mập lùn lùn dưới chân cột đèn sắt mô phỏng tháp Ep-phen. Sáng, chiều các cô áo lụa, các em áo hoa đậu biếc ríu ran đợi nước như bên giếng làng. Ngày Tết, xác pháo điều rơi từ trên gác lẫn cánh đào lấp cả màu gạch son.

Và khoảng không hun hút om om như dưới đáy chiến hào chìm giữa hai bức tường xám long lở ố mốc, mùn gạch ngấm mặn sùi lên màu địa y đỏ, ánh sáng chảy xuống lổ đổ như trong rừng nguyên sinh.

Nhưng hiện tại cảm giác ấy bắt đầu từ cây cột xi-măng thương tích như một di vật khảo cổ lòng khòng mang vác những số điện thoại gia sư, chống thấm dột, thông tắc cống và thùng sắt công-tơ, mớ vòng xoắn dây điện không có bắt đầu không có kết thúc.

Số nhà đầu ngõ là một quán cóc bán hàng luân phiên, sáng cháo lòng, cháo trai, vào giờ hành chính trà chén, thuốc lào thuốc lá lẻ, ô mai, bò khô buổi đêm bán phở. Vẫn không gian mặc định ấy, chỉ có mô-đun bàn ghế, lều bạt là thay đổi kiểu dáng cho hợp từng dịch vụ.

Ghé hông quán cóc một cựu “xế lô” giải nghệ ngồi gật gù như con chim bói cá với chiếc bơm tay, chai xăng lẻ đặt trên chiếc thùng gỗ thông sứt sẹo ngấm dầu.

Trầm mắt để làm quen với ánh sáng yếu, đang dò dẫm thì ta suýt đụng phải cụ già tóc râu cước lẫm chẫm khói thuốc, nhoà hơi rượu. Chưa kịp nguôi cái giật mình. Phiền không, và cũng thích thú không cơ chứ hình như ta vừa vung tay chạm vào mềm mại một bờ vai. Đâu đó đã kịp nhỏ nhẹ lời thiếu phụ vang lên như trách cứ, như cảm thông: "Hư, đi gì mà hư thế “. Nhìn lên, ngỡ ngàng nhan sắc đằm thắm đã lướt qua. Ta cảm giác vậy, bởi chỉ còn lưu hương. Thật may, nếu như ở một toạ độ khác thì hẳn ta sẽ nhận được một hình dung từ xù xì những gai.

Nhạc. Cửa kẹt. Bếp dầu, bếp than thập thò. Bà lão hiếng mắt kính đọc báo. Cậu thiếu niên nằm ngửa đẩy quả tạ xi măng. Mấy gã trung niên cờ thế, bài Tây. Trên ban công cô gái váy ngủ nhàu nhò vươn cây sào bằng ống nhựa phơi quần áo lên những sợi cáp bọc nhựa. Ông giáo sư kính gọng sừng, ôm cặp, tiện thể xách quần. Cặp tình nhân chờ thằng nhỏ đánh giày níu quanh gánh người bán dạo mặc cả mấy trái cóc xanh.

Ngõ Hà Nội - Nguồn ảnh: VTC

Dấn thêm bước, tiếng nước thải róc rách, đế giày vấp những vòng khuy sắt phi sáu nằm úp sấp trên mặt bê tông tấm. Và một tổ hợp của những thứ mùi vị của cuộc sống bị dồn nép, sắp xếp trong các căn phòng kiểu hộp phấn và gác lửng. 

Mấy mươi năm trước có cô học trò cuối cấp trường Chu Văn An. Nhà nàng ở ngõ. Bố mẹ giáo chức hưu gia công thuốc lá cuốn. Chị gái học hoá dầu từ Rumani về phép. Tôi trốn trại rủ nàng đi dự sinh nhật. Đêm khuya mưa, quá giờ lính về trại. Chẳng nỡ, hai chị em nàng lén đưa tôi lên gác. Một diện tích nhỉnh hơn tấm chiếu đôi, lỉnh kỉnh, bàn gấp, sách, quần áo treo móc. Chẳng ai nằm. Dựa lưng vào tường vôi ẩm ba chị em nghe mưa.

Đêm mưa, ngõ phố thiếp lặng giây lát như dòng chảy đến khúc quanh giữa đêm. Rồi rì rầm lời nói với rậm rịch bước chân mưu sinh. Lần lượt hết bàn tay mở xoè làm giấy đến tấm lưng tôi làm bảng để cho ngón tay nàng viết ra những điều muốn nói. Tôi không dịch hết những câu chữ cần phải đọc bằng trực giác lẫn cảm giác. Sáng ra chưa ai kịp giải thích, thì tôi nhận cái tát ngang mặt của ông giáo.

Thất thểu mưa tháng 7, tôi trong con ngõ lất phất hương trầm, mùi thuốc lá vụn, mùi bún đậu, mùi nước mắm chanh, mùi nước hoa phụ nữ nhu mỳ. Và tiếng khóc của cô gái 17 đuổi theo sau.

Tiếng chung là ngõ, nhưng ngõ cũng có đẳng cấp của ngõ. Những con ngõ ô tô có thể xộc thẳng cửa nhà nghênh ngang. Ngõ hai người gặp nhau ngược chiều thì phải né nghiêng người nếu không muốn cả hai kẹt cứng. Ngõ mới ngõ cũ. Ngõ tách nhánh thành ngách, ngách chia nhỏ nên hẻm. Ngõ tuỳ hứng thuận theo lẽ tự nhiên của con người.

Tranh bán bộn tiền, bạn tôi rời ngõ cổ ra ngõ mới. Nhớ ngõ cũ thi thoảng hoạ sỹ vẫn tạt qua, rồi tin cho tôi hay như liệu pháp với ẩn ức nào đó. Cụ già thuốc lá, rượu đột quỵ. Cậu thanh niên tập tạ vào đội tuyển quốc gia môn thể hình. Cặp tình nhân mua cóc xanh giải tán. Nhóm cờ thế dính ma tuý. Giáo sư xách quần ẵm giải thưởng quốc gia. Lão chim bói cá bỏ hòm đồ bơm vá, bởi cô con gái phơi quần áo trên dây điện đã cặp một gã Nhật.

Căn nhà tam giác của hoạ sỹ cho sinh viên thuê. Nghe đâu, một hai cô tình nguyện làm người mẫu.

Còn tôi, đã hết hy vọng vu vơ biết đâu sẽ nhận ra được con ngõ của riêng mình. Ngày ấy tôi đã quá trẻ để quay lại cổng trường Chu Văn An. Đời lính vụt đẩy tôi xa Hà Nội. Nhớ tên nàng, nhớ mùi xà phòng Ngọc Lan ở chiếc khăn bông tôi lau tóc ướt. Buổi giao lưu học sinh với bộ đội thời chiến. Tôi chưa kịp hỏi số nhà tên ngõ nhà nàng. Có lẽ nào sự tích ngõ Tạm Thương lại ứng vào chuyện đêm mưa ngõ phố khởi đầu như một bài thơ và kết thúc như một vở kịch.

Người - Ngõ chuyển dịch. Người là nước nếu các con ngõ là sông. Hai bờ các - dòng - sông - con - ngõ là nơi sản ra lạc rang đóng túi ni-lông, dép nhựa tái sinh, dán hộp phấn, hộp diêm, rèn xẻng, cuốc, máy đùn than tổ ong, tạo nguồn dưỡng chất cho chính nó và vận xuất xuống Đông lên Đoài một thuở lem luốc nhưng cũng đủ cho người ngõ phố ung dung tự tại.

Nước và sông. Người và ngõ. Người đi ngõ vắng. Sa bồi sông cạn. Không lạ.

Một thuở làng Nhân Chính, Khương Thượng, Kim Liên đã chìm nghỉm. Hà Nội nay đã nuốt chửng bao nhiêu ngôi làng và thêm bao nhiêu ngõ ngách xa Hồ Gươm cả trăm cây số. Không ít lần tôi tự vấn và vấn cả những bậc chữ xếp cao hơn đầu rằng Hà Nội là những ngõ ngách hay là những con phố lớn.

Nhưng trong tôi bây giờ ngõ 17 tuổi hay ngõ nghìn năm, con ngõ nào Hà Nội cũng là ngõ phố của một tình yêu còn ẩn ức.

  • Nguyễn Tham Thiện Kế

Ý kiến đóng góp và bài vở gửi cho Thư Thăng Long - Hà Nội xin liên hệ với địa chỉthuthanglong@vietnamnet.vn 

PHẢN HỒI CỦA ĐỘC GIẢ:

Họ tên: NTH
Nội dung: Ông nhà văn này giống như ( con ma xó ) ở HN. Xin đừng giận tôi nhé vì không biết dùng từ thế nào cho chính xác hơn. Cảm ơn nhà văn đã gợi lên cảm xúc về một (đặc sản) của HN. Người ta hay nói về HN thế này thế khác nhưng ít ai đề cập đến văn hoá Ngõ ở HN. Tôi nghĩ nó hay lắm, Vừa là Làng, vừa là phố, vừa hay lai vừa dở, đầy chất sống. Nó là một cái gì đó không thể thiếu khi nghĩ về HN. Ai đến HN mà chưa đi vào cái ( Ma trận ) đó có nghĩa là chưa biết hết HN đâu!

Ho ten: Nguyễn thị Việt Hà
Dia chi: Thái Bình
E-mail: Girl_madeinvietnam_borntry@yahoo.com
So dien thoai: 0976174989
Tieu de: Yêu vội vàng nơi phố thị!
Noi dung: Tôi yêu Hà nội từ những gì thuộc về ngàn năm ấy.Nếu với ai đó" Ngõ nhỏ,phố nhỏ,nhà tôi ở đó" khi nói về "Hà Nội của tôi" thì tôi cũng yêu lắm-nơi chưa từng được sinh ra ấy.Để yêu vội vàng Hà nội,yêy là khi mỗi khi có dịp về chơi,căng lồng ngực ra cho hoa sữa thấm vào tìm mình và rồi tưởng tuợng có ai đó cùng như mình thế,gò đạp xe ngược gió cùnng thằng bạn vù đi trong cái lạnh ngắt trên con đường bên bán đảo hồ tây, rồi run lên vì lạnh củacây kem tràng tiền...Tôi chỉ kịp yêu Hà nội vội vàng thế thôi.Và bây giờ lại yêu thêm ngõ nũa,con ngõ của những người con sinh ra từ phố thị!

Ho ten: Việt Phong
Dia chi: Lý Quốc Sư-HN
E-mail: vietphong08@yahoo.com
So dien thoai:
Tieu de: Bài viết hay
Noi dung: Một bài viết thật hay về Những ngõ nhỏ Hà Nội.  Phải có những cảm xúc chân thật khi sống trong những con ngõ nhỏ thì mới viết đuợc như vậy. Cảm ơn Tác giả.  

Ho ten: Hoa Mộc Lan
Dia chi: Hà Nội
E-mail: nmoclanhoa@yahoo.com
So dien thoai:
Tieu de: yêu ngõ nhỏ cùng tác giả
Noi dung: Bài viết thật hay và đúng là ẩn ức qua từng con ngõ nhỏ của Hà Nội, Nơi tôi sinh ra không có nhiều ngõ ngách mà chỉ có những con đường lớn và rất nhiêù hàng cây, nhưng kỷ niệm tuổi thơ tôi là mộttrong những con ngõ nhỏ đó, nơi mà tụi trẻ chúng tôi thừa chỗ cho trò chơi đi trốn tìm, cám ơn bài viết của tác giả đã gợi nhớ lại một thời đã qua vàcái hiện tại những số phận của rất nhiều người đang  ngày đêm gửi gắm mọi điều trong tững ngõ nhỏ đó.

Ho ten: Đỗ Ngọc Thống
Dia chi: Hà Nội
E-mail: thongdongoc@yahoo.com
So dien thoai:
Tieu de: Gửi Thiện Kế
Noi dung: “Phiền không, và cũng thích thú không cơ chứ hình như ta vừa vung tay chạm vào mềm mại một bờ vai. Đâu đó đã kịp nhỏ nhẹ lời thiếu phụ vang lên như trách cứ, như cảm thông: "Hư, đi gì mà hư thế “. Nhìn lên, ngỡ ngàng nhan sắc đằm thắm đã lướt qua. Ta cảm giác vậy, bởi chỉ còn lưu hương.” Đọc những dòng trên ai mà không yêu Hà Nội, nhất là cái phố nhỏ, ngõ nhỏ ấy. Và bỗng nhiên lòng dội lên một ao ước buồn cười: ước ao những con ngõ Hà Nội nhỏ thêm chút nữa để thỉnh thoảng ta cũng được chút vô tình “tay chạm vào mềm mại một bờ vai”, để được nghe thiếu phụ mắng mỏ lấy một lần. Để rồi cũng được bâng khuâng tự hỏi lòngmình như cái ông Thiện Kế này: “Phiền không, và cũng thích thú không cơ chứ”. Ôi! Những con ngõ của tình yêu!

Ho ten: Đặng Mậu Tùng
Dia chi: Hà Nội
E-mail: dangmautung@gmail.com
So dien thoai:
Tieu de: Hình như nhà văn lo lắng...
Noi dung: Tôi có cảm giác nhà văn đang lo lắng cho văn hoá Hà Nội. Một dự cảm nào đó không yên khi tôi đọc bài tuỳ bút này. Thì ra phông nền Hà Nội chính là những con ngõ chi phối. Nay thì ngõ Hà Nội lại có thêm ngõ thôn làng của Hà Nội mới, như bức ảnh minh hoạ. Tiếc nuối hình ảnh chiếc máy nước gang đúc, chiếc cột đèn sắt như tháp Épphen. Có bao nhiêu số phận trong ngõ. Một Hà Nội nhìn từ phía sau. Hà Nội là gì nhỉ ? Tôi yêu Hà Nội, nhưng tôi băn khoăn về Hà Nội. Cảm ơn VNN đã có một bài viết sâu sắc,gợi mở đến nhiều vấn đề phải suy nghĩ. Cảm ơn tác giả

Ho ten: Hoàng Sơn Thạch
Dia chi: Nha Trang
E-mail: sonhoang.thach116@gmail.com
So dien thoai:
Tieu de: Thì ra Hà Nội là văn hoá ngõ.
Noi dung: Nếu không có bài viết này thì tôi vẫn còn lơ mơ về Hà Nội của mình> Nhà tôi trước cũng ở ngõ, nên thấy được ngay là tác giả đã yêu Hà Nội đến thế nào, mới viết hay và tinh tế đến thế về HN. Hà Nội cởi trần, Hà Nội bộc lộ rõ trong ngõ. Hay đấy và cũng dở đấy. Ngõ HN cũ đã có thêm ngõ những ngôi làng làm nên một HN mới. Còn bao nhiêu vấn đề cho HN. Mong sao HN không còn giỏi xoay trong không gian ngõ. Cái ông hoạ sỹ trong bài viết và ông tác giả cũng đã cởi trần HN ra rồi. Phố lớn, ngõ nhỏ làm sao để dung hoà mà phát triển đây ?

Ho ten: Văn Công Hùng
Dia chi: Pleiku
E-mail: vanconghungnt@yahoo.com.vn
So dien thoai: 0903508358
Tieu de: cám ơn
Noi dung: Tôi không bao giờ viết được những bài như thế này, lý do: Tôi không bao giờ thuộc đường. Nguyên chuyện một nhà văn thuộc hết các con ngõ đã là quá vĩ đại rồi, lại còn phả hồn vào nó, tỉnh táo với nó, say mê với nó... rồi mà tung tẩy, rồi mà thăng hoa... lão NTTK này giỏi thật, cám ơn nhé.

Ho ten: Việt An
Dia chi: Hà nội ( tạm trú )
E-mail: dvamarc5@gmail.com
So dien thoai:
Tieu de: Sách
Noi dung: Đọc lại "chuyện cũ Hà nội " của nhà văn Tô Hoài có lẽ những ai yêu HN sẽ tìm được thêm một cái gì đó.... 

Ho ten: Hiep
Dia chi: Hà Nội
E-mail: hiepchicken82@vnn.vn
So dien thoai:
Tieu de: Ngõ nhỏ Phố nhỏ !
Noi dung: Có một số ngõ cũng gần nhà mình ở, nhưng thật thú vị trong ngõ Văn Chương lại có nhà văn Sơn Tùng với chữ ký đặc sắc là vậy. Mình hơi thắc mắc chút ngõ Quỳnh có phải ngõ nằm gần Thanh Nhàn, mà sao lại một thời nhiều Hoàng Lan nhỉ ?? Nhưng đa phần những con ngõ bây h quá chật trội và nhếch nhác có lẽ ko làm nên chất thơ nữa rồi

Ho ten: Nguyễn Thúy Quỳnh
Dia chi: Thái Nguyên
E-mail: thuyquynhtn@gmail.com
So dien thoai:
Tieu de: Bài viết hay quá!
Noi dung: Đã có nhiều người viết về ngõ phố Hà Nội, nhưng nhà văn Nguyễn Tham Thiện Kế đã làm được một việc là ... viết đến tận cùng những gì có thể viết được về ngõ, mà chỉ có thể là NGÕ HÀ NỘI, cho dù đô thị nào mà chẳng có những ngõ nhỏ, có đời sống ngõ, văn hóa ngõ. Bài viết hay từ cái tiêu đề đến từng chi tiết nhỏ! Cảm ơn nhà văn!

Ho ten: Nguyễn Hoài Thương
Dia chi: Trường THCS Na Sang - Mường Chà - Điện Biên
E-mail: Ban_cu_vui_len_ht@yahoo.com
So dien thoai: 0912772332
Tieu de: Tôi đã từng không yêu Hà Nội!
Noi dung: Đúng! Đã có thời gian tôi không thích Hà Nội. Tại sao vậy? Trước đây, tôi cho rằng Hà Nội ồn ào, ngột ngạt, bụi bặm và …. chật chội. Có những buổi sáng thức giấc nghe tiếng ào…ào, ngỏng cổ dậy, nói vọng xuống: “Mưa à mẹ?” Ồ! không phải, đó chỉ là tiếng xe cộ chạy ngoài phố. Và thế là, vào một buổi sáng khi mẹ, anh chị và thằng em trai tôi cùng những người Hà Nội đang say giấc tôi đã xách va li và đón chuyến xe đầu tiên lên Điện Biên và nộp đơn xin về công tác tại một trường cấp 2 biên giới. Tôi mong muốn tìm một nơi mà mỗi sáng thức dậy tôi có thể hít thở cái không khí trong lành và yên bình. Tôi không cho đó là một sai lầm! Nhưng hiện tại, tôi đang rất buồn và nhớ Hà Nội. Tôi thèm một nồi lẩu mà anh rể tôi, một người Hà Nội chính gốc nấu. Tôi thèm một cốc hoa quả dầm. Tôi nhớ lắm cái cảm giác mà mỗi khi đói chỉ cần sải vài bước chân xuống cầu thang là tôi có thể tìm được một món ăn làm căng phồng cái bụng đang lép xẹp của mình. Tôi không hối hận vì đã dời xa Hà Nội, nhưng hiện tại tôi thường xuyên phải lướt wed để tìm đọc những thông tin và những gì diễn ra ở Hà Nội mỗi ngày. Tôi thường coppy hết những bức tranh về những con phố, những ngõ nhỏ, những góc chợ Hà Nội. Tôi đang nhớ Hà Nội da diết. Đúng như câu thơ trong bài thơ Đất nước: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở Khi ta đi đất đã hoá tâm hồn”Hà Nội! Nỗi nhớ, niềm hạnh phúc của tôi! 

Ho ten: Pham Hoang Nam
 Dia chi: Dong Van Ha Giang
 E-mail: Namph63@gmail.com
 So dien thoai:
 Tieu de: Ha nội của tôi
 Noi dung: Hà Nội, chính xác là làng Vân Hồ và làng Tó là quê nội và quê ngoại của tôi. Nhưng từ 21 năm nay tôi là giáo viên toán tận Hà Giang. Vì nhiều lý do mà tôi không quay về HN nữa  cơ hội không còn. Khỏi phải nói là tôi nhớ HN như thế nào, nhất là khi đọc những bài viết như trên. Nhưng xin mọi người đừng cười, tôi yêu HN, nhớ HN, nhớ da diết chỉ khi tôi xa HN, còn mỗi lần tôi về thì cảm xúc lại khác hẳn, vì sao? vì HN bây giờ không gống với HN của tuổi thơ, của cả thời thanh niên, sinh viên của tôi nữa. Xin thông cảm. 

      Ý kiến bạn đọc:

    ,
    Gửi cho bạn bè In tin này
    Ý kiến của bạn
    Ý kiến bạn đọc
    ,
    ,
    ,
    ,