Nghệ sĩ hài Bảo Chung:
"Diễn hài không phải là một trò chơi…"
07:24' 29/02/2004 (GMT+7)

Nghệ sĩ hài Bảo Chung.

(VietNamNet) - Nói về Bảo Chung, bạn không cần nói tên ra mà chỉ cần miêu tả một anh hề có gương mặt rất tếu, dáng dấp cao lòng khòng với cái lưng tôm và một giọng cười “dê” đặc biệt không lẫn vào đâu được - mọi người sẽ chỉ ngay với bạn, đích thị là “hắn”…

 

Nhắc về Bảo Chung, những bạn bè thời còn học chung ở đoàn Đồng Ấu Hoa Thế Hệ không còn ai nhớ, bởi hồi đó chẳng ai thèm để ý đến thằng bạn học ốm nhom, đi học chắc để cho vui chớ không có dáng dấp gì hứa hẹn sẽ trở thành nghệ sĩ. “Chân dung” về Bảo Chung là như thế đó. Ấy vậy mà bây giờ, anh đã là một nghệ sĩ hài có tên tuổi và được nhiều khán giả yêu thích. Và trước khi trở thành danh hài, Bảo Chung cũng từng là một anh kép chánh trên nhiều sân khấu tỉnh trong những năm đầu giải phóng.  

 

Long đong tìm một bến nghề…

 

Cuộc sống thời thơ ấu của Bảo Chung diễn ra khá sống động ở một làng quê ngoại thành TP.HCM (Bình Chánh) với những trò chơi đầy nghịch ngợm mà Bảo Chung thường là “đầu têu” – dù là một cậu bé nhỏ con nhất xóm. Rồi năm lên 6 tuổi, cha mẹ gửi cậu vào chùa để học kệ kinh, học chữ. Những quy định, kỷ luật trong chùa, trong trường lại trở nên vô hiệu trước bao trò nghịch ngợm đầy khôn khéo của Bảo Chung. Từ cái tính tinh nghịch ấy mà mới có những trò bôi mặt đóng tuồng làm quân làm vua, có đánh kiếm, có phi thân bắt chước đám hát cúng đình ở xã; để từ những trò chơi đó đã “dẫn lối đưa đường” Bảo Chung đến với sân khấu. Năm 13 tuổi, Bảo Chung tìm đến đoàn Đồng Ấu Hoa Thế Hệ xin học hát – cũng chỉ nghĩ là học cho thỏa niềm yêu thích vậy thôi, chớ cái hy vọng được trở thành nghệ sĩ thì… “cũng biết là mong manh lắm”!

 

Năm 17 tuổi, có chút đỉnh vốn nghề, vốn sống, Bảo Chung quyết định rời mái ấm gia đình để theo đoàn hát. Bắt đầu những tháng ngày cơ cực gian lao của cuộc sống rày đây mai đó, bữa đói bữa no từ đoàn hát này sang đoàn hát khác. Những thử thách ban đầu có làm Bảo Chung nhục chí, cũng có lúc trốn về nhà, rồi lại mê nghề mà trốn nhà theo một đoàn hát – lẩn quẩn như thế mãi và Bảo Chung vẫn chưa thực sự xác định được cho mình một con đường.

 

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, Bảo Chung tròn 20 tuổi. Anh vẫn “trôi giạt” từ đoàn hát này sang đoàn hát khác từ khắp các miền Trung và Đông Nam bộ. Tuy nhiên con đường nghệ thuật đã sáng sủa hơn, Bảo Chung phấn đấu từ “kép 3” lên “kép 2” và chính thức lên vai kép chính trên sân khấu đoàn cải lương Sông Hậu 3 – với vai diễn tâm đắc nhất: Lục Vân Tiên (đóng chung với nữ nghệ sĩ Tuyết Thu Hồng). Có đến 4 năm trong những vai kép mùi, kép chánh nhưng Bảo Chung cảm thấy tiền đồ sao vẫn còn mờ mịt quá. Cứ lẩn quẩn hoài với các sân khấu tỉnh, anh nghĩ rằng mình sẽ không dễ dàng nổi tiếng.

 

“Lối rẽ”… định mệnh!

 

Bảo Chung và con gái (bé Quỳnh Phưong).

Giữa năm 1979, Bảo Chung đang đi cùng một đoàn hát miền Trung, đoàn thiếu diễn viên đóng vai hề cho hai vở “Lâm Sanh – Xuân Nương” “Bên cầu dệt lụa” nên trưởng đoàn nhờ Bảo Chung đóng tạm. Từ một anh kép xuống đóng vai hề, Bảo Chung tự ái nên không nhận vai. Nhưng rồi mọi người năn nỉ với điều kiện “chỉ hát một đêm thôi”, Bảo Chung đành nhận lời. Một đêm diễn được, mọi người lại năn nỉ “một đêm nữa thôi”, miễn cưỡng vậy mà Bảo Chung hát đêm sau hay hơn đêm trước và cứ “một đêm nữa…” cho đến khi Bảo Chung chợt thấy mình “bén duyên” với hài tự hồi nào không biết…

 

Tự nhiên bị đẩy ra sân khấu diễn một vai chưa từng diễn, lúc đó anh làm sao?

 

- Diễn đại chớ làm sao! Mà chắc tại có khiếu hài nên “vô” ngọt xớt hà…

 

- Lúc đó quan niệm của anh về diễn hài như thế nào?

 

- Là ra sân khấu chọc cho khán giả cười, là một trò chơi chớ không phải là một nghề nghiêm túc. Anh hề là một thứ “gia vị” chứ không phải là “món chính” của vở diễn.

 

- Vậy mà lúc đó anh chịu chuyển qua làm “gia vị” sao?

 

- Chắc tại hề thích hợp với tính tình hay quậy phá của tôi. Diễn hài tôi thấy thoải mái, dễ dàng hơn đóng kép và Bảo Chung đã mạnh dạn bước sang một lĩnh vực mới cho thỏa niềm thích thú của mình. 

Bảo Chung (trái) cùng các bạn diễn trong một cảnh quay video hài ngoại cảnh.

Không những chỉ để “thỏa niềm thích thú” mà chính vì đóng hề, Bảo Chung cảm thấy mình được khán giả chú ý nhiều hơn, có cơ hội nổi tiếng hơn nên anh đã yên tâm đi theo “con đường mới”. Năm 1981, Bảo Chung về thành phố cộng tác với các đoàn Sài Gòn 1, Sài Gòn 3 và Trần Hữu Trang 1. Trên các sân khấu này, bên cạnh những danh hề nổi tiếng như Văn Chung, Kim Quang, Ba Vân… anh mới cảm thấy diễn hài không phải là một “trò chơi”, không phải chỉ để chọc cho khán giả cười mà nó là một nghề nghiệp nghiêm túc, đòi hỏi tài năng và sự trau dồi lẫn học hỏi. Bảo Chung bắt đầu làm nghề với sự ý thức hơn, có tìm tòi nghiên cứu cho từng vai diễn và kết quả: khán giả bắt đầu biết đến và yêu mến tên tuổi Bảo Chung.

 

Sau 10 năm đứng trên các sân khấu TP, Bảo Chung được khán giả bầu chọn là một trong 10 danh hài được yêu thích nhất. Năm 1992, theo những biến động chung của tình hình sân khấu, Bảo Chung rời sân khấu cải lương, bắt đầu bước vào những cuộc phiêu du với sân khấu tấu hài. Anh thổ lộ: “Đến bây giờ Bảo Chung mới thấy diễn hài là khó. Hồi trước cứ ra sân khấu là diễn, còn bây giờ phải đau đầu nhức óc với mấy cái kịch bản tấu hài. Năm 2000, tôi khá thành công với hai tiểu phẩm hài “Bao Công” và “Tiên ông năm 2000”; nhưng cũng chính thành công đó đã gây khó cho tôi vì nếu có ra cái nào mới, phải làm sao cho hay hơn, chớ dở hơn thì… coi sao được”. Tôi cảm thấy hơi an lòng với lời “thú nhận” của Bảo Chung. Trong tình hình sân khấu hài đang “trăm hoa đua nở” như hiện nay, ý thức trách nhiệm đối với nghề nghiệp, chính là điều quan trọng nhất giúp các danh hài giữ được tên tuổi của mình. Và Bảo Chung, đã từng trải qua nhiều gian truân trên con đường để tìm kiếm chỗ đứng cho riêng mình, chắc hẳn anh hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

 

Bến đời hạnh phúc…

 

Nếu như ở lĩnh vực nghề nghiệp, Bảo Chung phải nhờ đến một lối rẽ để có được chỗ đứng vững chắc cho mình thì trong tình yêu hôn nhân, anh cũng trải qua một lần lận đận mới tìm thấy bến bờ hạnh phúc.

 

Hạnh phúc bên vợ và con.

Trò chuyện với tôi, Bảo Chung tỏ ý không muốn nhắc chuyện cũ. Còn “chuyện mới”, thì chị Uyên – vợ anh – lại kể cho tôi nghe nhiều hơn anh: “Trước kia tôi có tham gia làm người mẫu minh họa cho các chương trình ca nhạc, karaoke nên quen biết rất nhiều nghệ sĩ và ca sĩ. Thú thật là hồi đó, cái tên Bảo Chung không hề gây một ấn tượng gì cho tôi cả, và tôi cũng không nghĩ là mình sẽ lấy một người chồng trong giới nghệ sĩ (vì biết rành họ quá mà). Nhưng rồi một lần quay video, tôi minh họa một bài hát mà ca sĩ không ai khác là… Bảo Chung, thế là quen nhau. Quen rồi, tiếp xúc nhiều lần, thấy ảnh là con người đứng đắn và hiền hậu nên… bắt đầu cảm mến. Quen nhau đúng 3 năm chúng tôi mới làm đám cưới”.

 

- Chị không chê ảnh già và… từng trải trong hôn nhân sao?

 

- Không hiểu sao lúc ấy tôi không hề ngại một điều gì cả, dù gia đình cũng có khuyên lơn và ngăn cản. Càng hiểu về anh Chung, hiểu những gian truân lận đận của ảnh trong nghề nghiệp lẫn trong cuộc sống, tôi càng quyết định đến với ảnh, mong ước bù đắp được cho ảnh những gì đã mất.

 

“Và chị đã quyết định đúng?”. Chị Uyên cười, không trả lời câu hỏi này của tôi, mà chỉ cho biết: từ ngày về làm vợ, chị không làm người mẫu nữa mà chuyển sang kinh doanh bất động sản. Chị vui lòng ở nhà chăm sóc con cái, lo lắng “hậu phương” cho Bảo Chung yên tâm theo đuổi nghề nghiệp.

 

Tôi đưa mắt nhìn Bảo Chung đang chơi đùa với cô con gái yêu, anh làm ngơ như không để ý đến cuộc trò chuyện giữa chúng tôi, nhưng tôi nghĩ rằng chắc anh thừa biết chị Uyên đã nói gì về mình. “Chị ấy đến với anh là muốn bù đắp cho anh đấy, anh hề tốt phước ạ!”

  • Trần Nguyễn
Gửi tin qua Mobile Gửi tin qua E-mail In tin Gửi phản hồi