‘Cháu ra gặp chú, người ta lại nghĩ cháu đến xin chức’

 - Con người Trung tướng Không quân Phạm Phú Thái khí khái và trực tính đến vậy đó!

LTS:Trong tổng số 138 AHLLVT toàn Quân chủng Phòng không Không quân, lực lượng Không quân nhân dân Việt Nam có tới 89 người. Những cái tên anh hùng không quân (AHKQ) như Trần Hanh, Nguyễn Văn Cốc, Nguyễn Văn Bảy, Phạm Phú Thái, Nguyễn Đăng Kính… đã trở thành niềm tự hào của đất nước, tấm gương để các thế hệ noi theo.

Những ngày tháng 7, xin được dành đôi trang viết nhỏ bé này để bày tỏ phần nào lòng trân quý đến hai vị tướng AHKQ trong số đó.

Đầu tháng 7 vừa rồi, trung tướng Không quân, AHLLVTND Phạm Phú Thái, nguyên Chánh Thanh tra bộ Quốc phòng, nguyên Phó Tư lệnh thứ nhất Quân chủng Phòng không Không quân, tổ chức giao lưu với bạn đọc và người thân nhân sự kiện ông ra cuốn “Lính bay 2” sau khi cuốn 1 ra mắt năm 2016 thành công vượt cả mong đợi. Đây cũng là dịp để những người bạn chiến đấu của ông được gặp gỡ, ôn lại một thời khói lửa và tưởng nhớ những đồng đội đã hy sinh.

Chưa đến giờ khai mạc mà đã chật cứng người xếp hàng xin chụp hình cùng vị AHKQ một thời lừng danh vì đánh địch giỏi và bay cũng rất tài… 

‘Cháu ra gặp chú, người ta lại nghĩ cháu đến xin chức’

Trung tướng Phạm Phú Thái trong một lần gặp Người Anh cả của QĐND Việt Nam, Đại tướng Võ Nguyên Giáp. 

“Bay như Thái...”

Trung tướng Phạm Phú Thái sinh ra trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Cha ông là cụ Phạm Thuần, tham gia Thanh niên Cách mạng đồng chí hội năm 1927, được kết nạp Đảng năm 1930. Cụ từng là Chủ tịch Uỷ ban Hành chính tỉnh Phú Thọ. Cụ từng bị Thực dân Pháp bắt giam và bị tù đày ở nhiều nhà lao lớn như Hoả Lò, Sơn La, Côn Đảo từ những năm đầu của cuộc cách mạng và vượt ngục Côn Đảo trở về đất liền tiếp tục hoạt động cách mạng.

Từ Liên Xô về nước năm 1968, sớm hơn các bạn cùng khoá do đặc cách học giỏi, chàng trai binh nhất mới 19 tuổi Phạm Phú Thái (học phi công từ 16 tuổi) được chỉ định làm phi công tiêm kích số 2 cho Đại đội trưởng Phạm Thanh Ngân, bay số 1 (cũng là AHKQ, sau này là Uỷ viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị QĐNDVN). Ông Thái từng bị thương trong chiến đấu, phải nhảy dù vì bị địch bắn khi mới có vài tuần xuất kích. Thế nhưng ông “giấu nhẹm”, nói với tổ chức rằng mình chỉ bị thương nhẹ để được quay trở về ngay vị trí tiếp tục chiến đấu.

Trong chiến tranh, phi công Phạm Phú Thái đã xuất kích hơn 200 lần trong hàng chục nhiệm vụ khác nhau. Ông đã gặp địch, tìm địch và đánh hơn hai chục trận, 7 lần nổ súng và trực tiếp bắn rơi 4 chiếc F-4 của Không quân và Hải quân Mỹ. Ông tham gia chiến đấu bảo vệ an toàn tuyến đường giao thông huyết mạch ở Khu 4 cũ, là đoạn khởi đầu của đường 559 - Đường Hồ Chí Minh huyền thoại.

Ông và các đồng đội đã từng nhiều lần xuất kích để hướng mục tiêu của địch về phía mình, khiến kẻ địch mất tập trung vào mục tiêu chúng cần tìm. Những người lính phi công chiến đấu không chỉ làm nhiệm vụ ngắm địch rồi nổ súng. Họ còn phải thật thông minh, tìm mọi cách “vít cổ” máy bay địch, buộc chúng phải hạ độ cao xuống cho lực lượng Phòng không mặt đất nã đạn.

Khi còn ở cương vị chỉ huy cấp chiến thuật, chiến dịch, các đơn vị mà ông lãnh đạo đều có giờ bay trung bình hàng năm rất cao. Đặc biệt, không một đơn vị nào do ông chỉ huy lại để xảy ra mất an toàn bay, một việc mà đến giờ không phải vị chỉ huy không quân nào cũng làm được.

Trong cuộc đời binh nghiệp, ông đã trực tiếp bắn rơi 4 máy bay Mỹ, bị thương 2 lần. Qua rất nhiều cương vị chỉ huy trong lực lượng phòng không không quân, ông luôn xứng đáng với câu truyền tụng ngày nào của đồng đội: “Bay như Thái...”

Thượng tướng Phạm Thanh Ngân, người phi công đàn anh từng có thời gian bay cùng phi đội với ông có lần nhận xét, AHLLVTND Phạm Phú Thái là một phi công tiêm kích dũng cảm, bay giỏi, có thể được xem là một trong những phi công huyền thoại của Không quân nhân dân Việt Nam. 

 
‘Cháu ra gặp chú, người ta lại nghĩ cháu đến xin chức’
Tác giả (trái) cùng trung tướng Phạm Phú Thái (giữa) và thiếu tướng Nguyễn Đăng Kính tại buổi giao lưu ra mắt cuốn Lính bay 2 của Anh hùng phi công Phạm Phú Thái. 

Chẳng màng đến “bệ phóng”

Là con rể của cố bộ trưởng bộ Tài chính Hoàng Quy, với một nền tảng gia đình cách mạng, tài năng như vậy, nhiều người cứ ngỡ chàng phi công Phạm Phú Thái sẽ tiến như “diều gặp gió”. Thế nhưng cá tính của Phạm Phú Thái lại rất “khác người”, ông không bao giờ màng đến "bệ phóng" đó.

Khi Phạm Phú Thái đã trưởng thành và cũng có chức vụ nhất định trong lực lượng Không quân, một lần cụ Nguyễn Đức Tâm, uỷ viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tổ chức Trung ương Đảng, nhắn gặp ông để biết cuộc sống quân ngũ của con trai người bạn thân cùng quê, hoạt động cùng mình năm xưa ra sao. Thế nhưng Phạm Phú Thái lại nhờ chuyển lời đến cụ Nguyễn Đức Tâm một câu “nhẹ bấc” rằng: “Cháu xin cám ơn chú đã nhớ đến, nhưng cháu sẽ không ra gặp đâu vì cháu mà ra gặp chú, ở đơn vị người ta lại nghĩ cháu đến để xin chức chú!”

Con người ông khí khái và trực tính đến mức như vậy đó!

Phải chăng cũng do vậy mà ông từng đảm trách chức phó Tư lệnh thứ nhất Quân chủng Phòng không không quân nghe đâu cũng cả chục năm mà vẫn không lên chức cao nhất quân chủng. Nhưng vị tướng trưởng thành từ trận mạc ấy đâu để tâm chuyện đó.

Hồi ra mắt cuốn Lính bay 1 (năm 2016), Trung tướng Trần Hanh, một trong những vị chỉ huy Không quân thời kì đầu cuộc kháng chiến chống Mỹ, từng chỉ huy đánh mở màn "Mặt trận trên không" thắng lợi, nhận xét: “Cuốn Hồi ký đã thể hiện đúng con người Phạm Phú Thái với những tính cách của một người lính phi công mà tôi hay nhắc với anh em, hào hoa dưới mặt đất nhưng rất hào hùng ở trên không..."

Câu nói đó của một vị chỉ huy tài ba, là cấp trên của ông Thái, đã nói lên được rất nhiều về phi công, anh hùng Phạm Phú Thái – vừa tài năng lại đầy hào hoa, hào sảng.

Quốc Phong

Chuyện chưa kể về tàu sân bay Midway và 4 phi công cảm tử Việt Nam

Chuyện chưa kể về tàu sân bay Midway và 4 phi công cảm tử Việt Nam

Khi trung đoàn trưởng Lê Oánh hỏi: “Thế đánh như thế nào?”, ông Lê Hải trả lời tưng tửng: “Đánh kiểu Nhật. Mang bom đâm vào tàu sân bay Mỹ.”

Trên lãnh địa của cựu thù nghe chuyện cơ mật

Trên lãnh địa của cựu thù nghe chuyện cơ mật

“Chúng tôi đã được sống trong nắng, gió, lẫn trong “mùi sân bay” quen thuộc trên quê hương của những người ngày nào còn là kẻ thù không rõ mặt”.

Tác giả chương trình huấn luyện “Top Gun” của không quân Mỹ là phi công Việt Nam?

Tác giả chương trình huấn luyện “Top Gun” của không quân Mỹ là phi công Việt Nam?

Có một câu chuyện mà các nhà báo Mỹ hỏi đi hỏi lại các cựu binh phi công Việt Nam, “trong cuộc chiến không quân trên bầu trời Sông Hồng có phi công Liên Xô nào tham gia không?”

Những “người Mohican cuối cùng”

Những “người Mohican cuối cùng”

Cuộc không chiến giữa máy bay MiG17 và F4 được ví như cuộc đối đầu giữa một kẻ đi xe đạp cầm dao và 1 kẻ đi xe máy cầm cả dao lẫn súng.

 
 

Không thể bỏ lỡ

.
 
‘Phù phép’ điểm thi ở Hà Giang và niềm tin bị đánh cắp
‘Phù phép’ điểm thi ở Hà Giang và niềm tin bị đánh cắp
Blogicon  21/07/2018 

Đối mặt với nhiều bất cập, có lẽ đa số người dân vẫn nuôi dưỡng niềm tin rằng, giáo dục là niềm hy vọng lớn nhất để xây dựng một xã hội văn minh hơn, tiến bộ hơn.

 
Gian lận thi cử ở Hà Giang, nơi có những đứa trẻ nhịn đói đi tìm cái chữ
Gian lận thi cử ở Hà Giang, nơi có những đứa trẻ nhịn đói đi tìm cái chữ
Blogicon  20/07/2018 

Những đứa trẻ chỉ là nạn nhân. Bọn trẻ con từ các bản làng cheo leo vẫn nhẫn nại, nhịn đói tìm đường tới trường.

 
Thi thố không được lợi, thì thôi đi con ạ?
Thi thố không được lợi, thì thôi đi con ạ?
Blogicon  15/07/2018 

Việc khuyến khích các môn năng khiếu cần được duy trì đúng cách, đúng mức… thì chúng ta mới có được những thế hệ người Việt khỏe mạnh.

 
Thưa ‘con ông cháu cha’, nghề này không dành cho các vị!
Thưa ‘con ông cháu cha’, nghề này không dành cho các vị!
Blogicon  12/07/2018 

Nghề báo không phù hợp với những “cậu ấm, cô chiêu” con quan chức được chiều chuộng từ trứng nước, cũng như những người “sáng cắp ô đi, tối cắp về” đúng kiểu công chức hành chính. 

 
World Cup 2018 và nỗi buồn mang tên đàn ông Việt
World Cup 2018 và nỗi buồn mang tên đàn ông Việt
Blogicon  09/07/2018 

Ừ thì sự kiện bóng đá lớn nhất hành tinh bốn năm mới có một lần. Nhưng cũng cần nhớ 1 tháng thức ngủ cùng bóng đá ấy, cuộc sống, công việc, sức khỏe không dừng lại để chờ chúng ta. 

 
Thi cử thống khổ, sao con em ta vẫn thua xa bạn bè quốc tế?
Thi cử thống khổ, sao con em ta vẫn thua xa bạn bè quốc tế?
Blogicon  08/07/2018 

Nhu cầu tìm ra một cách tiếp cận mới cho tuyển sinh các lớp đầu cấp đã cấp thiết lắm rồi, vì hệ lụy lâu dài của nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý của thế hệ trẻ.

Vòng đấu WC kịch tính và đội bóng Lợn hoang mất tích
Vòng đấu WC kịch tính và đội bóng Lợn hoang mất tích
Blogicon  05/07/2018 

Giữa một rừng đại ngàn thông tin về ngày hội bóng đá toàn cầu, thì sự kiện giải cứu đội bóng đá trẻ em của Thái lan mang tên Lợn hoang ở hang núi Chiang Rai vẫn nhiều ý nghĩa...

Hôm trước tụng lên mây xanh, hôm sau vùi dập tả tơi
Hôm trước tụng lên mây xanh, hôm sau vùi dập tả tơi
Blogicon  30/06/2018 

Những người cầm bút chân chính không bao giờ dễ dãi, tự do, tùy tiện trong nghề nghiệp, mà luôn có suy nghĩ đúng đắn, thái độ đúng mực, cái nhìn đúng tầm.

Người Nhật nổi tiếng vì nhặt rác, người Việt tai tiếng vì vứt rác?
Người Nhật nổi tiếng vì nhặt rác, người Việt tai tiếng vì vứt rác?
Blogicon  26/06/2018 

Trong khi có những người nổi tiếng vì nhặt rác ở World Cup, thì ở Việt Nam lại có những người tai tiếng vì… vứt rác.

Đường lưỡi bò và con chó của GS Carl Thayer
Đường lưỡi bò và con chó của GS Carl Thayer
Blogicon  21/06/2018 

Tôi đang chờ đợi đến cuối năm để dự Hội thảo Biển Đông lần thứ 10, và viết về cuộc tranh luận của GS Thayer với các học giả Trung Quốc.

Người “dọn vườn” trên Facebook
Người “dọn vườn” trên Facebook
Blogicon  20/06/2018 

Nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, Tuần Việt Nam có cuộc trò chuyện với ông Đào Nhật Đình, chuyên gia về môi trường, người đang làm công việc “dọn vườn” trên Facebook, qua nickname Nhat Dinh.

Nước mắt điểm số
Nước mắt điểm số
Blogicon  19/06/2018 

Đến hẹn lại lên, cứ vào thời điểm này, nhiều gia đình nháo nhào vì điểm thi tuyển sinh lớp 10.

Chuyện thương tâm trên xe buýt mãi ám ảnh tôi
Chuyện thương tâm trên xe buýt mãi ám ảnh tôi
Blogicon  16/06/2018 

Ý nghĩ về tương lai của em bé và cũng là tương lai của rất nhiều đứa trẻ khác trong đó có con của tôi, của tất cả những người khác cứ ám ảnh tôi mãi.

Không thể biện minh bằng bạo lực
Không thể biện minh bằng bạo lực
Blogicon  12/06/2018 

Thể hiện tinh thần dân tộc bằng thái độ quá khích, đập phá chỉ làm chính chúng ta suy yếu. Rốt cuộc ai là người hưởng lợi?

Nhu cầu phản biện xã hội đúng đắn
Nhu cầu phản biện xã hội đúng đắn
Blogicon  12/06/2018 

Phản biện nghiêm túc phải xuất phát từ nguyên tắc khách quan và công bằng, không được thiên lệch và để lý trí bị con tim dẫn dắt.

Tỉnh táo nhận diện những ý kiến “mập mờ đánh lận con đen”
Tỉnh táo nhận diện những ý kiến “mập mờ đánh lận con đen”
Blogicon  11/06/2018 

Tôn trọng những góp ý tâm huyết vì quốc kế dân sinh, vì quốc gia đại sự, nhưng cũng phải tỉnh táo nhận diện những ý kiến “mập mờ đánh lận con đen”, bóc mẽ những chân tướng đội lốt “yêu nước”.

Người dân hãy thể hiện tình yêu nước một cách sáng suốt
Người dân hãy thể hiện tình yêu nước một cách sáng suốt
Blogicon  11/06/2018 

Trong nhiều ngày qua, dự án Luật Đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong và Phú Quốc không chỉ được thảo luận kỹ lưỡng tại kỳ họp thứ 5, Quốc hội Khóa XIV, mà còn là tâm điểm trên các kênh truyền thông.

Từ Hà Nội ra Biển Đông: Hành trình li kì của một... túi rác?
Từ Hà Nội ra Biển Đông: Hành trình li kì của một... túi rác?
Blogicon  04/06/2018 

Thức ăn thừa, vỏ mì tôm, vỏ lon nước ngọt, mảnh phao hỏng, mảnh lưới, vỏ can thủng… tất cả được ném vào một “thùng rác” đặc biệt, là biển.

‘Mất mặt quá, đến giấy khen còn không có’
‘Mất mặt quá, đến giấy khen còn không có’
Blogicon  03/06/2018 

Khen thưởng cho học sinh cuối năm học là điều nên làm. Song, để hành động đó có ý nghĩa tích cực nhiều hơn so với những rủi ro về tâm lý cho con trẻ, thì cần phải cân nhắc. 

‘Không chạy trường con vẫn được nhận, chắc nhà anh ‘gốc bự’?’
‘Không chạy trường con vẫn được nhận, chắc nhà anh ‘gốc bự’?’
Blogicon  27/05/2018 

Không chạy trường, không chạy theo thành tích, với anh nếu có chút tự hào về con thì đó là vì tụi nó đã sống đúng lứa tuổi hơn là vì bằng khen, giải thưởng.

 
 
 
Hoàn thiện thông tin gửi bình luận

HOẶC ĐĂNG NHẬP NHANH BẰNG TÀI KHOẢN