Khác với hầu hết các phụ huynh đặt nhiều kỳ vọng vào con mình với kết quả học tập tốt, đơn xin cho con học dốt của một vị phụ huynh thực sự đã gây bão công đồng mạng.

Trong mấy giờ qua, cư dân mạng đang chia sẻ liên tục “Đơn xin cho con tôi học dốt” được đăng tải trên Facebook cá nhận của anh Nguyễn Ngọc Thạch.

{keywords}

Trong đó, tác giả nói tới việc mẹ quên rằng con mình là một bản thể duy nhất và không giống bất kỳ đứa trẻ nào khác. Chính vì thế đã có những so sánh khiến con dần rơi vào trạng thái trầm cảm. Áp lực quá lớn vì sợ rằng bản thân không phải học sinh giỏi sẽ làm cha mẹ nhục nhã, đẩy con đến quyết định tự tử.

Đến khi nhận ra, vị phụ huynh quyết định xin cho con được là học sinh dốt, không giỏi, không tiên tiến. Mặc dù điều này sẽ làm thành tích của lớp, của trường ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng người mẹ muốn cứu con mình ra khỏi vòng xoáy của thứ áp lực học hành mà phụ huynh đang tự đè nặng lên vai những đứa trẻ.

Chia sẻ với VietNamNet, anh Thạch cho biết, đây là câu chuyện có thật đầy xót xa về người cháu của anh. Anh Thạch đã thay lời chị gái viết lá đơn này sau khi chứng kiến cảnh người mẹ đau khổ chuyện học hành của con, còn người con thì từng thổ lộ ý định tự tử trong những dòng nhật ký.

Bài viết sau khi được chia sẻ trên mạng xã hội đã nhận được rất nhiều ủng hộ từ phía các phụ huynh cũng như thành viên khác. Chỉ chưa đầy 4 giờ đăng tải, bài viết đã nhận được hơn 13 nghìn lượt thích và hơn 3,4 nghìn lượt chia sẻ.

VietNamNet trích đăng nội dung bài viết:

"Tôi viết đơn này, chỉ mong quý nhà trường, quý bộ xem xét và cho phép con tôi được trở thành học sinh dốt trong năm học này.

Tôi cũng như bao nhiêu người mẹ khác, thường quên rằng con mình là một bản thể duy nhất và độc lập, không giống bất kỳ ai... nên tôi vẫn thường so sánh nó với con chú Sáu hàng xóm, con chị Ba tổ trưởng... để khi con tôi được 8 điểm, tôi trách nó là sao không được 10 điểm như con chú Sáu... Nó, con tôi, chưa bao giờ nhận được lời khen nào từ tôi, thay vào đó là những lời trách cứ vì sao không giỏi bằng những đứa trẻ xung quanh. Và con tôi rơi vào trầm cảm từ đó... thật tuyệt vọng biết bao khi mọi cố gắng của mình đều bị người thân khước từ nhìn nhận.

Con tôi học giỏi từ lớp một đến lớp chín, chỉ khi đến lớp 10, mọi thứ trở nên tệ hại khi điểm số nó giảm thê thảm. Con tôi không thể giỏi đều mười mấy môn học nhà trường yêu cầu, cháu rất cố gắng học để giỏi toán, hoá, sinh vì thích trở thành bác sĩ dù rằng nghề đó học lâu, chi phí cao và hiểm nguy trùng điệp. Nhưng các môn khác cháu không thể giỏi, cháu chạy chậm do thể lục yếu, cháu viết văn không tốt, lúng túng về diễn đạt, cháu không thuộc được hết ngày nào quân ta thắng quân địch, quân ta chết bao nhiêu, quân địch bể bao nhiêu xe tăng... cháu không thể nhớ, thầy cô ạ... và điểm số của cháu ở những môn không phải thế mạnh chỉ là bốn năm điểm.

Tôi như người điên... nỗi mặc cảm xấu xa khiến tôi rất ngại khi được anh trưởng phòng hay chị đồng nghiệp hỏi về thành tích học tập của con mình, sợ ánh mắt dè bỉu của họ, sợ tiếng đời, cái lắc đầu thông cảm... Rồi tôi như mọi người, tìm tới tận nhà thầy cô để năn nỉ cho con mình được đi học thêm. Thầy nói lớp đầy, không còn chỗ, tôi van xin để con mình kê thêm cái ghế ngồi trong lớp... Học nhà thầy chưa đủ, tôi đăng ký trung tâm cho cháu học.

Lịch của cháu là học trường sáng chiều, tối đến trung tâm, thứ bảy, chủ nhật thì học nhà thầy... cốt yếu chỉ để con tôi giỏi lại ở những môn còn lại, đạt trên 6,5 và trở thành học sinh giỏi.

Cháu cố tự tử đêm qua...

Liên tục đập đầu vào tường, rất mạnh, cả tôi và chồng đã phải giữ cháu lại, ôm cháu vào lòng, hỏi han cả đêm... Cháu mới thú nhận, dù học thêm rất nhiều, nhưng rồi điểm số của cháu cũng chỉ lẹt đẹt, vì tới tối, lúc lê tấm thân tới trung tâm, cháu chỉ còn đủ sức để gục đầu và ngủ mê mệt dưới bàn...

Cháu không muốn sống nữa, vì sợ rằng bản thân không phải học sinh giỏi sẽ làm cha mẹ nhục nhã.

Nay, tôi viết đơn này, trước hết xin nhận mọi khuyết điểm về phần mình khi quyết định cho cháu nhà là học sinh dốt, không giỏi, không tiên tiến. Chắc chắn điều này sẽ làm thành tích thi đua của lớp, của trường ảnh hưởng nghiêm trọng, nhưng, bằng trái tim người mẹ, tôi muốn cứu con mình ra khỏi vòng xoáy của thứ áp lực học hành phụ huynh đang tự đè nặng lên vai những đứa trẻ.

Những đứa trẻ đó, chúng chỉ cần mang hoài bão, ước mơ và đam mê của bản thân, không cần gánh bất kỳ thứ sĩ diện hão nào của gia đình hay dòng tộc.

Những đứa trẻ đó, có ưu khuyết, cần được định hướng để lựa chọn thứ phù hợp với bản thân, không cần phải trở thành một siêu nhân để giỏi đều tất cả các môn học. Điều mà tôi tin rằng ngay cả thầy cô cũng không thể làm được.

Những đứa trẻ đó, là con người... không hoàn hảo, nhưng sự không hoàn hảo đó nhắc nhở chúng phải tự hoàn thiện mỗi ngày dài trong đời.

Vì lẽ đó, tôi tha thiết xin cho con mình được thành học sinh dốt.

Kính đơn".

Một vị phụ huynh chia sẻ: “Tôi thấy nhiều phụ huynh giờ như vậy, bắt con học thêm đủ thứ, quá kỳ vọng vào con, gây áp lực lớn mà không quan tâm con muốn gì. Như vậy thật sai lầm và tội nghiệp những đứa trẻ không thể nào thoát ra khỏi mong muốn tột bậc của cha mẹ. Con tôi nay lớp 9, chưa bao giờ đi học thêm, tôi thấy mình dũng cảm và đúng, tự thấy con là đứa trẻ may mắn, hạnh phúc. Bọn trẻ đâu thích học thêm như bố mẹ nó. Hãy nhìn xuống để yêu con, đừng ngửa mặt lên trời bởi con đâu phải thần thánh”.

 

Trên trang thông tin tổng hợp Afamily giới thiệu một bức thư được cho là của giáo viên lớp 1 trường Pháp (trường Alexandre Yersin, Hà Nội) gửi cho phụ huynh sau ngày khai giảng. Cô giáo mong phụ huynh khuyến khích, động viên ngay khi con làm tốt; không nổi nóng khi con chưa làm được. Đồng thời, chứng tỏ cho cháu biết quý vị quan tâm đến những gì cháu làm và quý vị tự hào khi các cháu tiến bộ.
{keywords}

  • Thanh Hùng