Cuộc chiến bản quyền truyền hình chưa có dấu hiệu sẽ giảm bớt sự căng
thẳng khi tất cả các bên tham dự đều không chịu đưa ra bất cứ nhân
nhượng nào.
Cuộc chiến bản quyền truyền hình chưa có
dấu hiệu sẽ giảm bớt sự căng thẳng khi tất cả các bên tham dự đều không
chịu đưa ra bất cứ nhân nhượng nào. Dù dư luận bây giờ đã rõ ràng, rằng
xung đột nảy sinh là do mâu thuẫn về mặt quyền lợi nhưng chẳng biết đến
bao giờ mới tìm ra lời giải…
Nếu
tinh ý có thể nhận ra rằng, có một nhân vật đứng ở “ranh giới giữa hai
chiến tuyến” trong cuộc tranh chấp bản quyền giữa AVG và VPF.
Còn nhớ cách đây hơn một năm, bản hợp đồng truyền hình được VFF kí kết
với AVG được “đạo diễn” bởi phó chủ tịch VFF phụ trách tài chính Lê Hùng
Dũng. Khi ấy, nhiều người coi đây là một bước ngoặt đánh dấu cho sự
vươn mình và phát triển (ít nhất là về mặt giá trị) của V-League.
Nhưng khi các bên thực hiện mới được một năm
bản hợp đồng này thì biến cố xảy ra. VPF được ra đời và nó là kết quả
của cuộc “cách mạng bóng đá” do các ông bầu khởi sướng. Nhưng cuộc “cách
mạng” này mang một chút hơi hướng của sự rạn nứt trong nội bộ của VFF.
Khi mà người ta thấy ông chủ tịch và TTK thì vất vả đối phó với đủ loại
sức ép thì hai ông phó chủ tịch (ở đây là ông Dũng và ông Viễn) lại được
coi là “ủng hộ” sáng kiến của các ông bầu.
Cuộc chiến bản quyền truyền hình vẫn chưa có hồi kết
VPF thành lập và ngay tức thì đòi xóa bỏ hợp đồng truyền hình với AVG.
Tức là, đòi xóa bỏ hợp đồng do ông Dũng trước đây cố gắng tạo nên. Ông
Dũng bây giờ, ngoài chức phó chủ tịch VFF còn làm phó chủ tịch HĐQT của
VPF nữa. Thế nên, ông Dũng rõ ràng là người “đứng giữa hai chiến tuyến”
và tuyệt nhiên, không mấy khi xuất hiện và đưa ra ý kiến của mình về vấn
đề bản quyền truyền hình.
Cách đây ít lâu Eximbank (ông Dũng là chủ tịch HĐQT) – đơn vị tài trợ
chính cho Super League (và V-League trước đây) đã tuyên bố rằng nếu
chuyện bản quyền truyền hình không sớm được làm rõ thì Eximbank sẽ cắt
nguồn kinh phí tài trợ. Rõ ràng, một sức ép vừa được đưa ra để buộc “bên
nào đó” chấp nhận thua cuộc khi mà cuộc chiến đã bị đẩy lên mức cao
trào nhất.
Kể vài điều nhỏ như vậy để thấy, bóng đá Việt Nam là một vở kịch của
thời thế. Lúc này thì điều gì đó có thể được ví von với những mỹ từ
tuyệt đỉnh nhưng lúc khác, có thể bị xem là thứ “của nợ”. Có phải “của
nợ” hay không thì còn phụ thuộc vào ai đang làm chủ thời cuộc. Thậm chí
khi đã ở vị trí này, người ta còn có thể coi thành công của mình lúc
trước là thất bại…