Tôi hoàn toàn đồng tình với nhận định này.
Trong thế giới hiện nay, sức mạnh quốc gia không còn có thể đo đơn thuần bằng quy mô kinh tế, dân số hay tiềm lực quân sự. Một quốc gia mạnh còn phải có năng lực dự báo, năng lực thích ứng, năng lực chống chịu và năng lực hành động nhanh trước những thay đổi của môi trường chiến lược.
Thực tiễn cho thấy, nhiều nguy cơ ngày nay không xuất hiện dưới dạng một mối đe dọa đơn tuyến mà có tính tổng hợp, liên ngành, xuyên biên giới và diễn ra trên nhiều không gian: kinh tế, tài chính, công nghệ, dữ liệu, không gian mạng, năng lượng, nguồn nước, lương thực, môi trường, y tế, xã hội...
Chính vì vậy, Nghị quyết về Chiến lược An ninh quốc gia của Trung ương đặt yêu cầu phải chủ động nhận diện, dự báo, phòng ngừa và xử lý từ sớm, từ xa các nguy cơ, trong đó đặc biệt chú trọng cả các thách thức an ninh truyền thống và phi truyền thống.
Tôi cho rằng, tư duy quan trọng ở đây là an ninh không chỉ để bảo vệ thành quả phát triển, mà phải tạo môi trường và điều kiện để phát triển. Vì vậy, bảo đảm an ninh kinh tế, an ninh năng lượng, an ninh dữ liệu, an ninh mạng, an ninh nguồn nước, an ninh lương thực và an ninh con người phải được đặt ngay trong quá trình hoạch định và tổ chức thực hiện các chiến lược phát triển.
Điều này cũng đòi hỏi bộ máy quản trị quốc gia phải chuyển mạnh từ phản ứng sang kiến tạo, từ xử lý sự vụ sang quản trị rủi ro, từ bị động ứng phó sang chủ động chuẩn bị.
Theo tôi, một trong những thước đo quan trọng của năng lực quản trị quốc gia trong kỷ nguyên mới chính là: nhìn xa hơn một bước, chuẩn bị sớm hơn một bước và hành động nhanh hơn một bước.