Ở một lần khác trong năm học 1957–1958, Bác tiếp tục đi sâu vào việc rèn luyện tư tưởng, đạo đức và phương pháp công tác. Người nhắc cán bộ phải chống chủ nghĩa cá nhân, nâng cao tính tổ chức, kỷ luật; công tác phải đi sâu, thiết thực, có điều tra, nghiên cứu, không được tự kiêu, tự đại.
Bác chỉ rõ: “Công an đánh địch bên ngoài đã khó, đánh địch bên trong còn khó khăn hơn”.
“Địch bên ngoài” là những thế lực chống phá mà lực lượng Công an phải phát hiện, đấu tranh. Còn “địch bên trong” trước hết là chủ nghĩa cá nhân cùng những biểu hiện như so bì, hưởng thụ, tự do chủ nghĩa, ba phải, nể nang, chủ quan và tự mãn. Bác ví chủ nghĩa cá nhân như cỏ dại, nếu không thường xuyên rèn luyện, phê bình và tự phê bình thì rất dễ sinh sôi, nảy nở.
Muốn hoàn thành nhiệm vụ, cán bộ công an còn phải đi đúng đường lối quần chúng, đoàn kết trong nội bộ, đoàn kết với các ngành và gắn bó với nhân dân.
Từ đầu năm 1959, trường bắt đầu chuyển từng bộ phận về cơ sở mới tại Tân Triều[DD1.1] (khi đó thuộc tỉnh Hà Đông). Tháng 3/1959, lực lượng Công an nhân dân vũ trang được thành lập; tháng 5 cùng năm, Bộ Công an mở lớp Chính huấn khóa II để bồi dưỡng chính trị, nghiệp vụ và pháp luật cho đội ngũ cán bộ, sĩ quan.
Ngày 16/5/1959, Chủ tịch Hồ Chí Minh đến thăm và nói chuyện với học viên lớp học. Người nhấn mạnh nhiệm vụ của công an tuy nặng nề, gian khổ nhưng rất vẻ vang; muốn hoàn thành nhiệm vụ phải thường xuyên trau dồi đạo đức cách mạng, nâng cao tinh thần trách nhiệm và chống chủ nghĩa cá nhân.
Bác căn dặn: “Làm công an thì phải làm cho dân tin, dân yêu, dân ủng hộ. Có dựa vào nhân dân thì công an mới hoàn thành được tốt nhiệm vụ của mình”.
Cuối bài nói chuyện, Người tóm lại hai yêu cầu:“1. Phải trau dồi đạo đức cách mạng. 2. Phải nâng cao tinh thần trách nhiệm. Muốn vậy phải luôn luôn chống chủ nghĩa cá nhân”.