
Anh, lúc đó, là một chàng trai chỉ có hai bàn tay trắng, một tâm hồn bầm giập với những mảnh tình vá víu, một bản năng sống qua bao sự quăng quật, lừa dối, man trá…
Em, lúc đó, mới chỉ là một sinh viên mơ mộng, hiểu thơ văn hơn hiểu những man trá quanh mình… Anh rất giỏi ẩn mình sau những nụ cười thật tươi, những xã giao đầy nghệ thuật, anh sống theo những điều răn dạy của cuốn “Đắc nhân tâm” anh luôn mang theo bên mình…
![]() |
| Ảnh minh họa |
Em đến bên anh, ngỡ rằng mình sẽ cảm hóa được anh bằng tình yêu, bằng tấm chân tình của mình, dù rằng mỗi lần – bằng linh cảm, em tháo được một lớp vỏ bọc của anh. Mà không, những năm tháng bên nhau, anh đã không còn ý thức che chắn chính mình, con người thật của anh mỗi ngày một hiển hiện bên cạnh em…
Ngày chia tay, em giữ cho mình không khóc. Chúng mình nói những lời chúc cho nhau hạnh phúc, dù những lời chúc lúc đó chỉ là sự giả dối. Em bất lực nhìn tình yêu thực sự tuột khỏi tay mình.
Em đồng ý chia tay, chấp nhận sự phản bội. Bởi, khi đó, duy nhất em chỉ có tình yêu dành cho anh, những thứ khác để có thể cho anh một cuộc sống đủ đầy, một cơ hội làm ông chủ, em đã không có… Anh đã nói em chỉ cho anh tình yêu, còn người đó cho anh nhiều thứ!
Nước mắt dường như đã cạn, khi tình yêu, niềm tin đã theo anh bay xa! 5 năm đã thực sự trôi qua... Có lẽ đó là một con đường rất dài, dài lắm, khi em chỉ đi một mình. Nhưng, anh đã đúng khi nghĩ rằng “em sẽ ổn” khi không có anh bên cạnh. Tất cả mọi trở ngại, thử thách, bỉ ổi đã không thể làm em ngã. Em kiêu hãnh sống bằng một nghị lực lớn hay chỉ là một bản năng lớn? Dù bằng động cơ nào cũng không quan trọng, miễn là em đã luôn vững vàng, phải không?
Giờ đây, nhìn lại một chút về tình yêu đã xa, em thấy bình thản lắm, dù trong sâu thẳm, con tim vẫn còn chút quặn thắt. Anh đã vững hơn về kinh tế, anh đã gọi cho em đề nghị chia sẻ, anh đã thanh minh rất nhiều về những điều anh chưa kịp làm cho em, qua câu chuyện với những người thân của em… Tuy nhiên, em đã chọn cách im lặng. Mà thực ra em cũng chẳng biết nói gì, bởi những ngày bên anh, em đã dốc hết tâm can cho một tình yêu, dốc hết niềm tin cho một hạnh phúc…
Tất cả đã qua rồi. Em không muốn nhắc lại. Vì, mỗi lần nhắc lại, sẽ thêm một lần phải nhớ về quá khứ. Trong khi, em chỉ muốn sống cho hôm nay và ngày mai thôi…
Em đã sống thực sự là mình cho tình yêu ấy, và vẫn sống là mình cho mãi mãi về sau… Sẽ mãi mãi em không được nhận thêm một đóa hồng nào cho tình yêu cũ, nhưng em đã bình thản chấp nhận quá khứ như một mảnh riêng của mình.
Valentine này, anh hãy dành những chân thật, những yêu thương tặng cho tất cả những người yêu thương anh. Đừng làm họ tổn thương. Đừng tiếp tục sống với vỏ bọc. Đừng áp dụng những chiêu thức của “Đắc nhân tâm” vào tình yêu đôi lứa. Tình yêu cần sự thấu hiểu, sẻ chia… Anh có hiểu rằng, tình yêu chỉ giản đơn như thế?
Em sẽ không nhận thêm một lời yêu thương nào từ tình yêu cũ. Mãi mãi là như thế! Vì em đã có đủ sự yêu thương, dành cho em và cho rất nhiều người bên cạnh!
Em luôn thấy bình an. Đơn giản vì em đã biết học cách sống hạnh phúc, từ khi chỉ có một mình!
- Hạnh Nguyễn
-
Mỗi tháng chuyên mục Ngữ pháp tình yêu sẽ tổng hợp các loạt bài theo chủ đề cụ thể, để bạn đọc có thể sẻ chia, hay cảm thông, và trao cho nhau những tình cảm ấm áp. Đồng thời khi tham gia vào diễn dàn các bạn có cơ hội rinh phần thưởng hấp dẫn của ban tổ chức.
Chuyên đề tiếp theo của tháng 2 sẽ cùng quý độc giả chia sẻ những câu chuyện: "Nhịp thở tình yêu". Mỗi chuyên đề sẽ có giải thưởng hấp dẫn 1000 000đ dành cho bài viết cảm động nhất.
Năm mới đến, tình yêu luôn là gia vị ngọt ngào cho cuộc sống và tình yêu của bạn mặn nồng, đắm say nhưng cũng có những giây phút tĩnh lặng, khó tránh khỏi nhưng phút giây thở dài. Tất cả hòa quyện vào cuộc sống, giúp bạn trưởng thành hơn. Một phút giây bất chợt chúng ta cùng ngẫm lại những gì đã trải qua, tình yêu luôn là điều thiêng liêng, cao quý nhất.
Bài viết xin gửi về địa chỉ email: banbandoc@vietnamnet.vn. Tiêu đề mail hoặc thư bạn vui lòng ghi rõ: Bài viết tham gia chuyên mục Ngữ pháp tình yêu.
Xin mời bạn đọc hãy gửi bài tham gia dự thi.
