1.jpg
Cán bộ đài Viễn thông A Lưới đang hướng dẫn bà con trên dãy Trường Sơn sử dụng điện thoại.

Đưa điện thoại lên dãy Trường Sơn

Trên dãy Trường Sơn, nơi đỉnh đèo Pêke ngày đêm phủ mờ sương nhưng việc phát triển điện thoại ở đây sôi động không kém ở dưới xuôi. Gia đình ông Hồ Văn Liên - Bí thư đảng uỷ xã Hồng Thuỷ, xã xa nhất huyện A Lưới có tới 4 điện thoại. Ông Liên khoe: "Năm ngoái khi Viettel phủ sóng, mình liền hoà mạng Homephone và một điện thoại di động. Đến khi Viễn thông Thừa Thiên - Huế lắp trạm BTS, mình lại hoà mạng Gphone và được tặng một điện thoại di động Vinaphone. 4 điện thoại này nhà mình dùng tất cả, một cái cho đứa con học nội trú dưới huyện, một cái đưa lên trang trại, một cái để nhà, và một cái mang theo mình. Một tháng cả 4 chiếc chỉ hết 200.000 đồng cước sử dụng".

 Anh Nguyễn Hữu Nghị, cán bộ Đài Viễn thông A Lưới cho biết, khi cán bộ của Đài Viễn thông A Lưới hướng dẫn người dân thôn Ky re 2, xã Hồng Thuỷ sử dụng điện thoại, có người dân hớt hải cầm điện thoại Homephone  của Viettel đến sửa. Anh em kiểm tra và cho biết điện thoại bị lỗi sim, rồi hướng dẫn bà con đến cửa hàng điện thoại Viettel tại A Lưới để làm thủ tục đổi sim khác. Anh Nghị cho biết: "Trên dãy Trường Sơn, các doanh nghiệp ứng xử với nhau bằng sự nhiệt tình. Khi chúng tôi đến kiểm tra chất lượng và hướng dẫn sử dụng điện thoại, nhiều người dân không phân biệt được điện thoại họ đang sử dụng của nhà cung cấp nào, có khi họ vượt cả mấy ngọn núi đến xin sửa giúp. Khi ấy, mình không thể nói đây là dịch vụ của doanh nghiệp khác để từ chối. Nếu bị trục trặc phần cứng mình cố gắng tìm cách khắc phục, nếu bị lỗi dịch vụ mình chỉ dẫn họ đến nhà cung cấp đó để khắc phục".

Với tiêu chí phát triển bền vững của Viễn thông Thừa Thiên - Huế, Đài Viễn thông A Lưới đã có sáng kiến phát triển điện thoại thông qua "kênh" của UBND xã. Khi Vinaphone phủ sóng tại đâu, Đài Viễn thông trực tiếp làm việc với UBND xã ở địa bàn đó. Chính cán bộ xã là người tiếp nhận thủ tục của bà con đăng ký dịch vụ. Sau đó Đài Viễn thông nhờ cán bộ UBND xã hẹn ngày hoà mạng tập trung cho bà con tại UBND xã. Cứ thế theo định kỳ hằng tháng Đài Viễn thông sẽ đến các xã để thực hiện công tác chăm sóc khách hàng. Anh Akơ Tiến - Phó chủ tịch UBND xã Hồng Thuỷ nói: "Chính quyền xã cùng tham gia, nắm chắc được số người có điện thoại thì sẽ bảo đảm an ninh vùng biên giới tốt hơn. Hơn nữa, mỗi lần đến thăm dân, cán bộ xã sẽ hỏi thăm xem điện thoại thế nào, có bị hỏng không để để cán bộ báo cho Đài Viễn thông đến sửa cho". Thực tế phát triển điện thoại đến dân qua kênh UBND đã đem lại rất nhiều thuận lợi cho cả doanh nghiệp và người dân.

Còn nhiều xã còn "khát" điện thoại

Theo ông Hồ Xuân Phán - Giám đốc Sở TT&TT Thừa Thiên - Huế, hiện toàn tỉnh có 32 xã thuộc diện 135 (xã đặc biệt khó khăn), trong đó có 16 xã thuộc vùng được hưởng dịch vụ từ Quỹ VTCI. Đầu năm 2009, Sở TT&TT đã có văn bản xin bổ sung 16 xã khó khăn trong tỉnh Thừa Thiên - Huế vào diện được hưởng VTCI của Sở TT&TT. Tất cả 16 xã này đều là xã nghèo trong đó 13 xã là xã vùng núi có tỉ lệ bà con dân tộc thiểu số rất lớn.

Tại Hội nghị triển khai kế hoạch năm 2009 của ngành TT&TT Thừa Thiên - Huế, ông Phan Ngọc Oanh - Phó Chủ tịch UBND huyện Nam Đông tha thiết đề nghị các doanh nghiệp cung cấp dịch vụ viễn thông nhanh chóng phát triển điện thoại lên xã vùng cao Thượng Quảng, huyện Nam Đông. Xã Thượng Quảng cũng là xã nghèo thuộc diện 135, có đến 75% là bà con dân tộc thiểu số nhưng chưa được xếp vào diện được hưởng VTCI, có lẽ vậy mà các nhà cung cấp dịch vụ viễn thông "không mặn mà" phát triển điện thoại ở đây. Tương tự, ông Quỳnh An - Chủ tịch UBND xã Ago huyện A Lưới cho biết: "Xã mình có 600 hộ dân, có đến 330 hộ nghèo, nhưng chưa được miễn phí đăng ký điện thoại do xã mình không được hưởng VTCI".

Có nhiều ý kiến cho rằng việc xét duyệt địa bàn được hưởng VTCI cần cụ thể hơn, phân đến từng thôn, xóm. Bởi nhiều xã có sự chênh lệch về điều kiện kinh tế hộ gia đình giữa các thôn rất cao. Xã Vinh Hiền huyện Phú Lộc là một ví dụ. Thôn An Bằng xưa nay được mệnh danh là "thành phố lăng". Có lăng mộ được tài trợ từ tiền nước ngoài, người dân sống vô cùng sung túc, đời sống cao hơn cả đô thị. Còn 8 thôn khác đời sống nhân dân rất nghèo, cho nên cả xã được hưởng VTCI. Như vậy vô hình trung làng An Bằng cũng được hưởng VTCI.

Nhiều hộ nghèo tỉnh Thừa Thiên - Huế vẫn mong có được sự ủng hộ hơn nữa của các doanh nghiệp viễn thông trong việc đưa điện thoại đến với dân bản.

Đọc toàn bộ bài viết trên báo Bưu điện số 25 ra ngày 27/2/2009.