F0 khỏi bệnh và chuyến xe rời viện trong chiều mưa tầm tã

Trời Sài Gòn đổ mưa tầm tã, nhưng sự u ám của đất trời không che lấp được niềm vui của mọi người trên chuyến xe rời bệnh viện ngày hôm ấy. 

 

Cuối tháng 7 vừa rồi, mình nhận kết quả xét nghiệm dương tính. Dù hơi sốc nhưng mình vẫn giữ bình tĩnh, nhập viện theo yêu cầu của y tế phường.

Trải qua một thời gian điều trị, mình đã quay trở về nhà, đoàn tụ với gia đình. Kỳ thực, sau một biến cố tưởng chừng như khó lòng vượt qua trong cuộc đời, mình đã trở nên mạnh mẽ và kiên cường hơn rất nhiều.

Mình nhận ra cuộc sống vốn dĩ vô cùng có giá trị, mỗi khoảnh khắc chúng ta tồn tại đều hàm chứa những ý nghĩa của riêng nó.

Cho đến tận thời điểm này, bản thân vẫn nhớ như in buổi chiều khi bác sĩ gọi điện thông báo chỉ số CT của mình đang ở mức 33,8. Điều này đồng nghĩa với việc mình đã khỏi bệnh, những triệu chứng của Covid-19 đã gần như bị đẩy lùi.

Như một phản xạ tự nhiên, mình gọi điện thoại về nhà, vui mừng thông báo cho gia đình biết việc bản thân có thể xuất viện vào ngày mai, dù khi quay về nhà vẫn phải tiếp tục cách ly với người thân thêm gần 14 ngày.

{keywords}
 

Nghe giọng mẹ rưng rưng dặn dò mình đủ điều qua di động, mình xúc động vô kể. Khi phải đối diện với Covid-19, dù là một F0 không triệu chứng, nhưng bản thân vẫn không tránh được cảm giác bàng hoàng, lo lắng.

Những ngày tháng sống trong bất an ấy, mẹ là người duy nhất ở cạnh bên quan tâm và thương yêu mình hết mực. Hai mẹ con mình liên tục gọi “video call” cho nhau, để trò chuyện cũng như trao đổi mọi thông tin cần thiết. Khi mình than bản thân bị mất vị giác, không thể cảm nhận được bất kỳ mùi vị gì, mẹ mình đã ra sức an ủi.

Mẹ bảo: “Con hãy cố gắng lên. Ráng ăn cơm, uống nhiều nước, đừng sợ miệng nhạt. Khi nào về, mẹ nấu cho con thật nhiều món con thích, con sẽ cảm nhận được mùi vị thôi. Ngày nào, mẹ cũng nhớ đến con”. Những lời động viên của mẹ trong thời điểm khó khăn ấy, trở thành một động lực kỳ lạ với mình.

Mình ra sức ăn uống, tập những bài tập hít thở đều, với hi vọng đẩy lùi càng nhanh càng tốt con virus ra khỏi cơ thể, để quay về nhà hội ngộ với gia đình và những người thân yêu.

Đã từng là một người xa nhà từ nhỏ, thích chu du khắp mọi nơi, nhưng chưa bao giờ trong đời, mình lại mong chờ ngày được quay về gia đình như khoảng thời gian điều trị Covid-19 tại bệnh viện.

Thế mới hay bản thân mỗi chúng ta đã từng có một cuộc đời bình an ra sao, được nhận biết bao tình thương yêu ấm áp đến nhường nào. Sau tất cả bão giông, gia đình là nơi duy nhất dang rộng vòng tay bao dung và che chở cho mỗi người.

Cơn đại dịch Covid-19 dù khiến mọi trật tự trên thế giới gần như bị đảo lộn nhưng đã khiến mỗi chúng ta học thêm được biết bao bài học về tình yêu thương và những giá trị trân quý trong cuộc đời.

Sau khi tắt máy, mình nhanh chóng thu dọn đồ đạc và báo tin mừng được xuất viện cho các cô và các bạn cùng phòng. Mọi người thoáng ngạc nhiên một tí rồi nhanh chóng vỗ tay hân hoan.

Ở đây, người ta chỉ hân hoan vào hai thời điểm, bản thân được xuất viện và những người cùng phòng cũng được xuất viện. Cô nằm cạnh giường tíu tít đưa thêm cho mình vài gói trà túi lọc, bảo đem về nhà uống cho ngon.

Bạn nữ nằm giường đối diện nhanh chóng nhét vào túi mình thêm ít bánh ngọt, vài hộp sữa nhỏ. Dù mình ra sức từ chối nhưng tất cả mọi người đều hân hoan cho thức ăn, gửi lời chia vui và đương nhiên là cả việc xin số điện thoại để liên lạc với nhau sau khi về nhà.

{keywords}
 

Bác nằm cuối phòng, hóm hỉnh bảo mình: “Dù gặp nhau trong một tình cảnh không ai mong muốn, nhưng phải công nhận chúng ta có một mối duyên rất kỳ lạ, đúng không cháu?”.

Mình mỉm cười gật đầu, không ngờ bản thân lại có lúc quyến luyến không rời những người nằm cùng phòng bệnh như thế này. Ngẫm lại, điều này cũng dễ hiểu thôi. Tất cả mọi người dù đến từ nhiều nơi khác nhau, dù khác biệt về tuổi tác, nghề nghiệp…, nhưng đã cùng nhau san sẻ biết bao bất an, lo lắng thậm chí chăm sóc, quan tâm nhau không khác gì những người thân ruột thịt trong suốt những ngày tháng vừa qua.

Mình nhớ chén cháo ăn liền nóng hổi được cô nằm cạnh giường cho ngay hôm đầu tiên vào viện mà lạnh run người vì gặp mưa. Mình nhớ cả lời động viên chân thành của cô gái trẻ nằm giường đối diện khi thoáng nhìn thấy gương mặt bất an của bản thân. Cuộc sống đôi khi có những khoảnh khắc thật kỳ lạ như thế.

Nó cũng là cơ hội để mỗi chúng ta nhìn thấu được lòng tử tế và biết bao hành động tốt đẹp mà mọi người dành cho ta. Covid-19 khiến mình và rất nhiều người mỏi mệt về thể xác, âu lo về tinh thần nhưng lại vô tình giúp mỗi người nhận thức được sâu sắc giá trị của tình thương và những bài học về sự cho đi không mỏi mệt trong cuộc sống.

Vẫy chào tạm biệt mọi người trong phòng, mình lặng lẽ đứng ngắm nhìn góc sân ngợp bóng cây xanh của bệnh viện. Từ khi bước vào khu vực này đến nay, mình chưa có dịp nhận ra sự tĩnh lặng của nơi này.

Như thời điểm lúc này dưới nắng sớm, một vài bệnh nhân tranh thủ ra hành lang phơi nắng, đội ngũ y tá và bác sĩ vẫn nhẹ nhàng qua lại giữa các phòng bệnh. Trải qua những ngày bão giông, càng khiến mình thêm yêu quý và trân trọng những khoảnh khắc đời thường này biết bao. Cũng bởi mình biết cuộc đời thật sự là hữu hạn và ngắn ngủi đến vô thường.

Một anh bác sĩ nhắc nhở mình và một số bệnh nhân khác đã đến giờ ra về. Anh hóm hỉnh bảo: “Chào mọi người! Bác sĩ không hẹn ngày gặp lại mọi người đâu nhé. Mọi người mau lên xe, kẻo trời mưa nhé”.

Mình và vô số các anh chị, cô bác lớn tuổi mỉm cười vui vẻ, vẫy chào bác sĩ từ ô cửa xe. Trong một thoáng ngẩn ngơ, thấy đôi mắt ướt nhòe vì xúc động, mình biết bản thân đã thật sự được quay trở về cuộc sống thường nhật.

Trời Sài Gòn lại đổ mưa tầm tã, nhưng sự u ám của đất trời không che lấp được niềm vui của mọi người trên chuyến xe ngày hôm ấy. Hơn bất kỳ ai mình tin cuộc đời luôn có những ngày hội ngộ đầy hạnh phúc như thế.

Chuỗi ngày điều trị Covid-19 tại bệnh viện là khoảng thời gian bản thân mình không bao giờ có thể quên được. Những ngày ngỡ như rất nhiều bất an và khó khăn ấy, kỳ lạ thay, lại là thời điểm khiến bản thân thấu hiểu giá trị của gia đình, cộng đồng cũng như học cách trân trọng những điều quý giá trong đời sống thường nhật của bản thân mình.

Trở thành F0 là điều không một ai mong muốn, nhưng nếu đã không may gặp phải tình huống trớ trêu ấy, hãy cố gắng vượt qua bằng tất cả niềm tin và sức mạnh, mọi người nhé.

Độc giả Trúc Quỳnh (TP.HCM)

Mẹ vượt qua Covid-19 nhờ con gái 6 tuổi

Mẹ vượt qua Covid-19 nhờ con gái 6 tuổi

"Lúc đó, tôi sốt gần 40 độ C và phải thở oxy. Nếu không nhờ bé, có lẽ tôi đã không thể vượt qua”, chị kể.

 

tin nổi bật

Cuộc hôn nhân kéo dài hai tháng của cụ ông 65 tuổi và vợ 19 tuổi

Cặp đôi trải qua đám cưới ngập tràn hạnh phúc nhưng hôn nhân kết thúc chóng vánh chỉ sau 2 tháng.

4 cách loại bỏ mỡ thừa của phụ nữ Nhật

Bí quyết giúp phụ nữ Nhật Bản sở hữu vóc dáng săn chắc là bắt đầu từ thói quen ăn uống, sinh hoạt hàng ngày.

Giá cả tăng vọt, dân Hàn Quốc làm một nghề không đủ sống

Giá cả tăng vọt cộng với lãi suất ngân hàng, giá nhiên liệu tăng liên tục khiến nhiều công chức Hàn Quốc phải làm thêm một công việc thứ hai để nuôi sống gia đình.

4 kiểu gia đình này khó nuôi dạy được những đứa trẻ ưu tú

Cha mẹ là tấm gương phản chiếu của con cái nên cần cẩn thận từ lời ăn tiếng nói đến mọi hành động.

Cô bé 8 tuổi 'ước bố được ra tù, không làm điều dại dột nữa'

Mẹ mất từ khi Nhi học lớp 1, bố đi tù chỉ sau 20 ngày mẹ mất. Những đau thương dồn dập có lẽ đã khiến em trưởng thành hơn so với các bạn cùng trang lứa.

Chú rể nhờ anh trai đón dâu vì có trận đấu bóng quan trọng

Mohamed Buya Turay, tiền đạo của CLB Malmö FC đã nhờ anh trai làm chú rể thay vì có trận đấu bóng quan trọng.

Cô gái trẻ bỏ con trong thùng rác, bà chủ khách sạn 3 lần bị đánh oan

Cho rằng chị là người mẹ tồi, ham chơi, để con bị chuột cắn… những người chạy xe ôm, bán hàng rong trước cổng bệnh viện vây lại mắng xối xả, hành hung chị Hương.

Màu hoa nhắc nhở…

Mùa Vu lan năm nay tôi vẫn còn diễm hạnh được cài hoa hồng đỏ - màu hoa tượng trưng cho mình vẫn còn có má.

Cụ ông ung thư gan giai đoạn cuối, để lại số con 'phủ khắp nửa thị trấn'

Tại ngôi làng nhỏ ở ngoại ô Sâm Châu (Hồ Nam, Trung Quốc), một cụ già sống một mình trong căn phòng thiếu ánh sáng. Chiếc giường cũ, chiếc ghế đã ngả màu khiến ngôi nhà càng thêm cô quạnh.

Ông bố đơn thân từng rơi nước mắt trong đêm

Tưởng chừng lúc nào cũng mạnh mẽ nhưng ông bố đơn thân Khương Lê thừa nhận anh từng cảm thấy tủi thân trong đêm khuya, khi con đau ốm, con khóc, con khó thở.

'Không chăm được cha mẹ, đưa vào viện dưỡng lão chính là báo hiếu'

Mấy ngày nay, mạng xã hội xôn xao câu chuyện mẹ ốm nằm viện, ba con gái cãi nhau vì không ai muốn ở lại chăm. Tôi thấy nực cười cho những người con gái…

Bông hồng trắng, nén nhang và bình tro cốt mẹ của 3 đứa trẻ mồ côi

Ngày Vu Lan, ba chị em Ngọc Thảo được ông bà ngoại chở vào chùa. Cô bé 10 tuổi đặt dĩa táo, bó bông hồng trắng cạnh hũ tro cốt, cúng mẹ rồi thắp nhang vái lạy thì thầm nhưng chẳng thành tiếng.

Chợ chú rể ở Ấn Độ

Các nam thanh niên sẽ tới đây đứng đợi gia đình nhà gái lựa chọn mình, sau đó họ sẽ cùng nhau thương lượng số tiền hồi môn mà nhà gái phải trả cho nhà trai.

Bài cúng Rằm tháng 7 theo Văn khấn cổ truyền Việt Nam

Rằm tháng 7 là một trong những ngày lễ quan trọng của người Việt. Vào ngày này, nhiều gia đình làm mâm cơm cúng thần linh, gia tiên và chúng sinh.

Mẹ chồng miền Tây thương con dâu vì 'con bé vắng mẹ ruột từ nhỏ'

Về làm dâu 7 năm, chị Kim Nguyên thường thoải mái ăn uống, vui chơi, tắm mương… cùng mẹ chồng. Thậm chí, chị có thể ngủ đến trưa mà mẹ chồng vẫn vui vẻ lo cơm nước.