GIỜ ĐAU THƯƠNG NHẤT

Bài thơ của chiến sỹ Giải phóng quân viết ở chiến trường khi nghe tin Bác mất

{keywords}

Đơn vị tôi dưới tán rừng Trường sơn
Nghe Thông cáo: BÁC KÍNH YÊU ĐÃ MẤT
Trời đổ mưa, chúng tôi ôm nhau khóc
Lặng lẽ đau lan tỏa thấu khôn cùng

Gió Trường sơn chao động những cánh rừng
Mưa cực lớn nối tiếp dài xối xả
Sônh suối chảy cuồn cuộn ngầu sắc đỏ
Chung nỗi niềm cùng gió cuốn mưa chan

Tiếc thương Người bao phủ đất phương Nam
Đau như thể nỗi nhà tan cửa nát
Mấy chục năm rồi miền Nam mong đón Bác
Bác đi rồi! Đất nước vẫn chia đôi!

Hàng triệu người nước mắt rơi
Bước chen bước về Ba Đình quanh Bác
Mang nỗi đau từ mọi miền đất nước
Tình Năm châu bè bạn tiếc thương Người

Đường cứu nước - Bác đi bốn phương trời
Mang cho nước vầng Thái dương rực rỡ
"ĐƯỜNG CÁCH MỆNH" (*)ngọn cờ hồng lộng gió
Kiếp đói nghèo, nô lệ định hướng đi

Người đã cho ta sức mạnh diệu kỳ
Sứ mệnh lớn có Đảng làm điểm tựa
Đường ra trận với trái tim rực lửa
Chắn bom thù, ôm bộc phá xung phong

Bác ra đi DI CHÚC dặn muôn lòng
Đoàn kết kiên cường, tiến công vươn tới
Đánh giặc Mỹ quyết tâm giành thắng lợi
Dù kinh qua nhiều gian khổ hy sinh

Ôi Người cha kính yêu Hồ Chí Minh
Tình yêu lớn ôm bóng hình Tổ Quốc
Phút cuối cùng vẫn trọn tình sau trước
Yêu Làng Sen, yêu chiến sỹ, ... đồng bào

Đau thương này thật vô hạn, lớn lao
Một tổn thất không thể nào bù đắp
Tĩnh tâm lại trong giờ đau thương nhất
Ở bên ta Bác đến rất bất ngờ

Trong lòng ta càng cháy bỏng ước mơ
Đi tới đích thỏa ước mong của Bác
NĂM LỜI THỀ(**) và lời DI CHÚC Bác
Bỗng hóa thành khúc hát hành quân./.

Tây Nam Thừa Thiên, ngày 09/9/1969
NGUYỄN THÀNH VÂN

(*)ĐƯỜNG CÁCH MỆNH: Tác phẩm của Bác
(**) NĂM LỜI THỀ : Đọc trong Điếu văn

tin nổi bật

Mười ngón tay

Thi Ngọc Lan viết về những ngón tay như viết về chính cuộc đời: Mười ngón tay chai sạn chắt chiu/ Sỏi đá thành cơm, kỳ diệu biết bao điều/ Bão tố thiên tai vẫn không chùn bước/ Giữ vững cuộc đời hạnh phúc tình yêu...

Dịu dàng

Nhà báo Kim Dung đã gắn bó cả đời với nghề báo. Chị làm thơ như cuộc dạo chơi và trên hết là những ghi chép những cảm xúc về cuộc đời,..

Hà Nội...Thu

Tuyết Hoàng làm thơ như một cuộc dạo chơi. Thơ đối với chị như những ghi chép về niềm vui, nỗi buồn của cuộc đời. Chị là nhà khoa học hiện công tác tại Bộ Thông tin- Truyền thông

Trung thu cho trẻ mồ côi

Bài thơ là nỗi lòng của tác giả hướng về những trẻ em mồ côi vì Covid-19 trong đêm trung thu.

Chốn từ bi

Cuộc đời dẫu có những khoảng tối song trên hết vẫn là "Vườn xanh mướt nắng mai rạng rỡ".

Triệu lá cờ Tổ quốc

Hình ảnh lá cờ Tổ quốc đỏ thắm nơi vùng biển đất nước khơi gợi những sứ mệnh thiêng liêng.

Thu bâng khuâng

Mùa Thu, mùa của hy vọng và tình yêu, mùa của những rung động dâng trào. Thu đã là thơ, Thu đã vào thơ như một điều tất yếu. Thơ và Thu như đồng hành đi trên con đường của sự kiếm tìm cái đẹp...

Một mùa Thu

Văn thơ và cuộc sống của Lê Quý (Quý Lê) cứ đan xen trong tâm hồn của một người đa cảm, luôn cố gắng giữ cho mình sự điềm tĩnh trước những xô bồ cuộc sống để từng bước đem lại sự kết nối yêu thương.

Em là Mùa Thu

Mùa thu được những người con xa quê nhớ đến khắc khoải với biết bao kỷ niệm yêu dấu. Những cảm xúc về mùa thu được đong đầy qua từng lời thơ.

Vu Lan vắng mẹ

Cô giáo, ca sỹ Thùy Dương bắt gặp bài thơ "Vu Lan vắng mẹ" trong tâm trạng mất mát đau thương khi mẹ cô vừa đi về cõi vĩnh hằng.

Viếng đền Trương Định

Bài thơ được tác giả Trương Hòa Bình - nguyên Phó Thủ tướng thường trực Chính phủ - lấy cảm hứng từ chuyến thăm viếng khu lăng, mộ và đền thờ của Anh hùng dân tộc Trương Định tại Thị xã Gò Công và huyện Gò Công Đông (Tiền Giang) sáng 20/8.

Thế là…

Thi Ngọc Lan là tác giả của nhiều bài thơ được các nhạc sỹ phổ nhạc. Thơ chị là tiếng nói nội tâm, những dằn vặt của tình yêu, của đợi chờ mong nhớ..

Nỗi niềm riêng

Trước những lắng đọng của không gian, thời gian, tác giả Trung Thành đã có những xúc cảm đặc biệt.

Tôi là trẻ nhỏ ai ơi!

Nhà thơ Đặng Tường Vy khi trở về quê hương ví mình như một đứa trẻ ngu ngơ,một đứa trẻ mau quên trước biết bao đổi thay giữa dòng đời...

Cô tôi

Bài thơ là sự hoài niệm lại “một thời vang bóng” đã qua, chỉ cốt “Tính sao cho vẹn ngoài sân trong nhà…”. Đây là sự thương cảm cho biết bao người phụ nữ một thời đã qua đi…