Những loài hoa luôn gợi cho Đỗ Thu Hằng nhớ về một ký ức. Có thể là ký ức ngọt ngào, cũng có thể là ký ức buồn. Hoa chính là những gửi gắm "thay lời muốn nói" của nhà thơ.

{keywords}

Chiều và gió
tháng ba mơn man thế
Nồng nàn xuân
bằng lộng lẫy sắc hồng
Và như vẫn
em thầm thì thủ thỉ
Kể anh nghe
trong thương nhớ bâng khuâng!

Quyến rũ quá
mà âm thầm như thế
Một mình em
chìm đắm giữa ngàn hoa
Hương chiều toả
ôi ước sao có thể
Khoảnh khắc này
trong giao cảm cùng nhau!

Thì gửi nhé
bằng vần thơ bí mật
Thấm màu hoa
trong từng kí tự lòng
Và hương nữa
nhắm mắt đi thâu nhận
Thêm cả vào
trong từng nốt nhạc xanh.

Em gửi hết
cả chiều xuân thanh tịnh
Từ gió hoa
đượm thắm một chữ tình
Tim cười nhé
và hát lên khe khẽ
Những bông hồng tinh tế của miền yêu!

 

HOA DÂM BỤT

{keywords}

Vẫn là kí ức tuổi thơ
Mật hoa ngọt cả giấc mơ một thời
Bờ rào dâm bụt gọi mời
Ngắt hoa bẻ cuống tuyệt vời vị thanh

Làng trên xóm dưới hiền lành
Những hàng rào lá phủ xanh quê mình
Điểm tô hoa đỏ hữu tình
Chuồn chuồn ngô cánh rập rình đậu bay

Đường làng lũ trẻ chơi quay
Nhảy dây, đuổi bắt mê say tối ngày
Tiếng cười trong vắt thơ ngây
Móng tay cánh mỏng hoa bầy ra khoe

Bây giờ muôn sắc màu mè
Cùng tên gọi, thiếu lập loè hoa xưa
Thiếu ngọt mật, khác rào thưa
Thiếu bao vị chỉ dư thừa... buồn tênh.

Đỗ Thu Hằng

tin nổi bật

Mình ơi

Hoàng Điệp là cô giáo. Chị có thời gian sống ở Trung Đông, nơi có những câu chuyện cổ tích đầy quyến rũ và những sa mạc mênh mông nắng gió. Thơ chị thường ngắn và nặng suy tư.

Thoáng gặp, thoáng xa...

Tác giả Uyên Phương là một cây bút trẻ mang nhiều cảm xúc nội tâm, những chia lìa, cách xa, day dứt và buồn tủi... Thơ của chị được nhiều trang báo đăng tải.

Tháng ba hoa gạo

Tháng ba, hoa gạo đỏ cùng những cảnh sắc đơn sơ, mộc mạc đi vào vần thơ với một mối tình dang dở...

Âm vang tháng Tư

Phan Huy Hùng có thể gọi là một lão nhà thơ khi ông đã cầm bút hơn nửa thế kỷ, hiện có gần chục đầu sách. Thơ của ông dung dị và sâu lắng, là chứng nhân của biết bao biến cố của lịch sử...

Cánh đồng của mẹ

Mẹ là đề tài không bao giờ xưa cũ với nhiều người cầm bút.

Một chiều Huyền Không*

Huế với những nét đẹp mộng mơ và trầm mặc là những đề tài cho thi nhân sáng tạo. Đặc biệt những danh lam thắng cảnh gắn với tôn giáo là đề tài cho những rung động...

Có những ngày...

Một ánh mắt, nụ cười và cả một mùi hương... đều để lại những rung động trong tâm hồn mỗi người.

Loa kèn đỏ

Loa kèn đẹp trong những ngày đầu hạ là đề tài cho nhiều thi hứng bởi câu chuyện tình nhiều màu sắc lãng mạn.

Điều kỳ diệu từ anh

Đỗ Yến Linh Như, một tác giả trẻ ở TP HCM có đam mê viết thơ từ khi còn nhỏ. Thơ chị tươi trẻ, giàu cảm xúc, đặc việt là nói về tuổi trẻ, tình yêu...

Nói điều này chưa hẳn anh tin

Phùng Thanh Thủy thuộc thế hệ 9x, một người được học cơ bản về âm nhạc và theo nghiệp ca hát. Tâm hồn nhạy cảm và khả năng sáng tạo đã giúp chị có những cảm xúc về tình yêu, cuộc sống. 

Sỏi đá không vô tình

Chiến tranh bao giờ cũng là mất mát và tàn khốc, là bóng tối của tiến trình phát triển. Hãy nguyện cầu cho cuộc sống bình yên trở lại...

Dấu yêu

Thơ về tình yêu đầu đời luôn là cảm xúc bâng khuâng, trong sáng và da diết. Nó sẽ luôn theo ta suốt chặng đường đời như những kỷ niệm không bao giờ phai mờ...

Dáng mẹ

Thơ về mẹ bao giờ cùng là nỗi khắc khoải nhớ thương. Những đứa con xa quê khi nghĩ về quê hương là nghĩ đến mẹ, mẹ chính là quê hương, là nỗi nhớ...

Lạc hồn quê

Bài thơ "Đồng Nội" của thi sỹ Ngọc Lê Ninh là nỗi lòng của những đứa con xa khi nhớ về quê hương, nơi chôn rau cắt rốn. Bài thơ đã được tác giả phổ nhạc thành ca khúc "Lạc hồn quê".

Nụ hôn mùa Xuân

Thơ Đỗ Anh Thư như những nét chấm phá về Hà Nội. Đó là những cảm nhận của người con đất phương Nam khi đặt chân đến Thủ đô.