Vì là cháu dâu tương lai nên tôi đến giúp đỡ gia đình Việt. Tôi chết sững khi thấy anh, và anh cũng thế. Cố gắng lắm tôi mới gật đầu chào anh được… Sau đó tôi được biết anh có họ hàng với gia đình Việt, mấy cô, mấy bác cứ xuýt xoa thương anh gà trống nuôi con, anh có tài nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc. Anh mới ly dị được một thời gian ngắn…
Tâm trạng tôi rối bời, không thoải mái, đầu căng như dây đàn. Tôi không còn biết mình đang đi đúng hướng hay không? Năm nay 26 tuổi, không quá xinh đẹp nhưng cao ráo, dễ nhìn và có duyên.
Khi học năm cuối đại học, tôi gặp anh trong đợt tuyển dụng tại trường. Tôi may mắn là một sinh viên nữ duy nhất trúng tuyển công ty của anh. Ngày đầu tiên đi làm tôi gặp lại anh. Từ ngày đó ngày nào anh cũng gọi tôi tới văn phòng anh nói chuyện, những câu chuyện vui khiến tôi cười cả buổi.
Vào công ty thời gian ngắn tôi được đánh giá cao về năng lực và được đề bạt lên quản lý. Công việc gắn tôi và anh gần nhau hơn. Cũng từ khi đó tôi khám phá thêm rất nhiều điều thú vị ở anh. Càng ngày tôi càng gần anh hơn. Tôi đã bị anh cuốn hút từ những buổi nói chuyện dí dỏm, từ những cuộc hàn huyên hàng giờ. Cũng không rõ tự khi nào tôi yêu anh. Hạnh phúc được ở bên anh, được yêu anh khiến tôi từ bỏ rất nhiều lời mời hấp dẫn khác trong công việc.
Mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp nếu không phải anh đã có gia đình. Nhưng hình như gia đình anh không yên ổn, vợ anh đã đi xa, tôi không muốn tìm hiểu sâu can thiệp gia đình anh. Tôi chỉ biết trước mắt anh yêu tôi và tôi cũng yêu anh. Trong hai năm yêu anh, tôi đã trao anh tất cả và cũng không ít khốn đốn vì bị ám ảnh dằn vặt người thứ ba. Nhưng tôi không lý trí nổi, tôi cứ mê muội trong mê cung tình ái với anh.
Để rồi, tôi chợt nhận ra, mình đang đánh mất tuổi xuân. Ngày nhận ra là ngày vợ anh trở về nhà, em bỏ đi cũng là ngày hôm ấy, cái ngày em nhận tin từ người nhà của anh báo đến cho anh. Xa anh, tôi quay quắt trong nỗi nhớ anh. Tôi đã phải thay đổi lại tất cả thói quen và quan trọng nhất quên cả cách gọi điện cho anh.
Tôi cố xây cho mình một bộ mặt lạnh lùng nhất để không ai lo lắng. Tôi bắt đầu công việc mới, và cũng chính ở đây, tôi có duyên với Việt. Dù không có gì sâu đậm nhưng tôi có cảm tình với người đàn ông hiền lành là Việt, những tưởng mình sẽ yên phận, quá khứ cũ sẽ không thể nào khuấy động cuộc sống của tôi nữa. Lâu lắm rồi tôi không còn nhức nhối khi nhớ anh.
Chuyện tình cảm mới của tôi khá tốt đẹp. Cả hai bên gia đình đều vun vào cho hai đứa. Không ai biết tôi đang giữ bóng anh ở môt góc khuất tâm hồn. Tôi thầm cầu mong từng ngày tới đám cưới, không phải vì tôi hoá hức mà vì tôi muốn được quên anh.
Trớ trêu thay, nhà trai có tang, đám cưới hoãn lại. Vì là cháu dâu tương lai nên tôi đến giúp đỡ gia đình Việt. Tôi chết sững khi thấy anh, và anh cũng thế. Cố gắng lắm tôi mới gật đầu chào anh được… Sau đó tôi được biết anh có họ hàng với gia đình Việt, mấy cô, mấy bác cứ xuýt xoa thương anh gà trống nuôi con, anh có tài nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc. Anh mới ly dị được một thời gian ngắn… Không thể ở lại để nghe về anh, tôi sợ tất cả tình cảm xưa sẽ ào về. Tôi xin phép về sớm lấy lý do bị mệt.
Cuộc gặp gỡ vô tình ấy đã khuấy lại cả vùng ký ức xưa. Nhớ nhung, yêu thương xưa lại tràn về. Tôi sợ, sợ mình không quên nổi anh, tôi sợ mình lại không thể lý trí. Tôi sợ mình có lỗi với Việt.
Máy điện thoại của tôi vẫn vang lên từng hồi chuông của anh gọi đến. Cố gắng lắm tôi mới không nghe, anh nhắn tin muốn mời xin tôi cuộc hen. Anh vẫn ân cần, vẫn quan tâm tôi như xưa, có lẽ nào cuộc gặp vô tình hôm đó anh đã nhận ra tôi vẫn còn tình cảm với anh? Tôi phải làm gì đây?
• Hạ Trang
![]() |
| Ảnh minh họa |
Khi học năm cuối đại học, tôi gặp anh trong đợt tuyển dụng tại trường. Tôi may mắn là một sinh viên nữ duy nhất trúng tuyển công ty của anh. Ngày đầu tiên đi làm tôi gặp lại anh. Từ ngày đó ngày nào anh cũng gọi tôi tới văn phòng anh nói chuyện, những câu chuyện vui khiến tôi cười cả buổi.
Vào công ty thời gian ngắn tôi được đánh giá cao về năng lực và được đề bạt lên quản lý. Công việc gắn tôi và anh gần nhau hơn. Cũng từ khi đó tôi khám phá thêm rất nhiều điều thú vị ở anh. Càng ngày tôi càng gần anh hơn. Tôi đã bị anh cuốn hút từ những buổi nói chuyện dí dỏm, từ những cuộc hàn huyên hàng giờ. Cũng không rõ tự khi nào tôi yêu anh. Hạnh phúc được ở bên anh, được yêu anh khiến tôi từ bỏ rất nhiều lời mời hấp dẫn khác trong công việc.
Mọi chuyện sẽ kết thúc tốt đẹp nếu không phải anh đã có gia đình. Nhưng hình như gia đình anh không yên ổn, vợ anh đã đi xa, tôi không muốn tìm hiểu sâu can thiệp gia đình anh. Tôi chỉ biết trước mắt anh yêu tôi và tôi cũng yêu anh. Trong hai năm yêu anh, tôi đã trao anh tất cả và cũng không ít khốn đốn vì bị ám ảnh dằn vặt người thứ ba. Nhưng tôi không lý trí nổi, tôi cứ mê muội trong mê cung tình ái với anh.
Để rồi, tôi chợt nhận ra, mình đang đánh mất tuổi xuân. Ngày nhận ra là ngày vợ anh trở về nhà, em bỏ đi cũng là ngày hôm ấy, cái ngày em nhận tin từ người nhà của anh báo đến cho anh. Xa anh, tôi quay quắt trong nỗi nhớ anh. Tôi đã phải thay đổi lại tất cả thói quen và quan trọng nhất quên cả cách gọi điện cho anh.
Tôi cố xây cho mình một bộ mặt lạnh lùng nhất để không ai lo lắng. Tôi bắt đầu công việc mới, và cũng chính ở đây, tôi có duyên với Việt. Dù không có gì sâu đậm nhưng tôi có cảm tình với người đàn ông hiền lành là Việt, những tưởng mình sẽ yên phận, quá khứ cũ sẽ không thể nào khuấy động cuộc sống của tôi nữa. Lâu lắm rồi tôi không còn nhức nhối khi nhớ anh.
Chuyện tình cảm mới của tôi khá tốt đẹp. Cả hai bên gia đình đều vun vào cho hai đứa. Không ai biết tôi đang giữ bóng anh ở môt góc khuất tâm hồn. Tôi thầm cầu mong từng ngày tới đám cưới, không phải vì tôi hoá hức mà vì tôi muốn được quên anh.
Trớ trêu thay, nhà trai có tang, đám cưới hoãn lại. Vì là cháu dâu tương lai nên tôi đến giúp đỡ gia đình Việt. Tôi chết sững khi thấy anh, và anh cũng thế. Cố gắng lắm tôi mới gật đầu chào anh được… Sau đó tôi được biết anh có họ hàng với gia đình Việt, mấy cô, mấy bác cứ xuýt xoa thương anh gà trống nuôi con, anh có tài nhưng cuộc sống gia đình không hạnh phúc. Anh mới ly dị được một thời gian ngắn… Không thể ở lại để nghe về anh, tôi sợ tất cả tình cảm xưa sẽ ào về. Tôi xin phép về sớm lấy lý do bị mệt.
Cuộc gặp gỡ vô tình ấy đã khuấy lại cả vùng ký ức xưa. Nhớ nhung, yêu thương xưa lại tràn về. Tôi sợ, sợ mình không quên nổi anh, tôi sợ mình lại không thể lý trí. Tôi sợ mình có lỗi với Việt.
Máy điện thoại của tôi vẫn vang lên từng hồi chuông của anh gọi đến. Cố gắng lắm tôi mới không nghe, anh nhắn tin muốn mời xin tôi cuộc hen. Anh vẫn ân cần, vẫn quan tâm tôi như xưa, có lẽ nào cuộc gặp vô tình hôm đó anh đã nhận ra tôi vẫn còn tình cảm với anh? Tôi phải làm gì đây?
• Hạ Trang
| Mỗi tháng chuyên mục Ngữ pháp tình yêu sẽ tổng hợp các loạt bài theo chủ đề cụ thể, để bạn đọc có thể sẻ chia, hay cảm thông, và trao cho nhau những tình cảm ấm áp. Đồng thời khi tham gia vào diễn dàn các bạn có cơ hội rinh phần thưởng hấp dẫn của ban tổ chức. Chuyên đề tiếp theo của tháng 1 sẽ cùng quý độc giả chia sẻ những câu chuyện: "Tình cũ không rủ cũng tới" Mỗi chuyên đề sẽ có giải thưởng hấp dẫn 1000 000đ dành cho bài viết cảm động nhất. Cuộc sống không thể thiếu tình yêu. Nhưng với mỗi người không phải tình yêu nào cũng đi đến hết cuộc đời. Và có nhiều người trải qua từ 1 tới vài mối tình cũ đã lưu lại trong đời. Có những mối tình đã lùi vào dĩ vãng nhưng bên cạnh đó, không hiếm những mối tình ám ảnh mãi người ta cùng với năm tháng . Bài viết xin gửi về địa chỉ email: banbandoc@vietnamnet.vn. Tiêu đề mail hoặc thư bạn vui lòng ghi rõ: bài viết tham gia chuyên mục Ngữ pháp tình yêu. Xin mời bạn đọc hãy gửi bài tham gia dự thi. |
