“Luôn có người nói bạn thay đổi, nhưng không ai hỏi bạn đã trải qua những gì”

Ba năm trước, anh buông một tiếng tạm biệt, nhẹ mà khiến cho cõi lòng tôi trĩu xuống, lặng thinh. Vậy là mình xa nhau. Anh đi, anh phải đi, đàn ông con trai thì phải xem trọng sự nghiệp trước.

Anh từng hỏi những câu mà tôi đã có sẵn câu trả lời, nhưng tôi không thể thổ lộ với anh. Bố mẹ anh đã nói với tôi, họ cho anh đi du học làm bản lề, để sau này họ cùng sang đó định cư, nên đã không tiếc dồn bao tiền của vào đầu tư cho con trai. Tôi chẳng là gì hết mà đòi đứng cản đường công danh của anh, vậy nên tôi im lặng.

Anh không thể hiểu nổi, vậy nên anh vẫn đi, vẫn rời xa tôi. Anh gọi điện về, tôi chỉ hỏi có một câu: “Ở bên xứ ấy, có lạnh không?”.

{keywords}
Ảnh: Diệu Bình

Tôi ở lại và đã thử đi dạo trên con đường xưa, cố gắng tìm anh, hay bóng dáng của anh, nơi những con người mà tôi từng gặp, nhưng hình như mọi cố gắng đều vô nghĩa, những tháng ngày ấy có ai biết đâu?

Chỉ tôi biết rằng niềm vui của tôi là những khi viển vông nghĩ đến anh lại thấy mình mộng mơ, như sôi nổi lại, giống hồi còn đi học, cùng anh.

Thế rồi hè đó tôi làm một chuyến du lịch, để tạm biệt tháng ngày rong chơi, bởi lẽ đơn giản, anh đã tìm được lối đi và theo đuổi nó, nên tôi cũng cần có một lý tưởng để phấn đấu. Hơn thế tôi cần một mục đích mà sống, mà làm chỗ dựa những khi ốm đau hay vui vẻ và đặc biệt là những khi không có anh bên cạnh... Đứng trước biển, tôi đã hét thật to rằng, tôi nhớ anh nhiều lắm, anh biết không?

Trong khi đó anh nói rằng tôi khác xưa quá. Luôn có người nói bạn thay đổi nhưng không ai hỏi bạn đã trải qua những gì. Thật dễ dàng khi buông lời phán xét ai đó, còn để lắng nghe, để hiểu, để thông cảm thì lại cần thời gian, và cần cả tấm lòng rộng mở mới có thể thấu tỏ. Tri âm tri kỷ được mấy người?

Anh học hành trong sự bao cấp của gia đình, còn tôi học trường đời. Tôi gặp không biết bao nhiêu người tốt, xấu, nhận không ít “gạch đá”, rơi biết bao nhiêu giọt nước mắt, mồ hôi. Trải qua tất cả, buộc tôi phải trưởng thành, tự chấn chỉnh mình, đừng nghĩ nhiều về những người dưng nước lã.

Kẻ muốn lấy sự đau khổ của người khác làm niềm vui, thì mình suy sụp chẳng phải đã trúng kế, khiến họ “tiểu nhân đắc chí” rồi ư? Tôi chẳng đôi co làm gì cho bớt xinh, cứ cười ý nhị rồi bước tiếp, để họ tự nghe những lời hay, dở đang thốt ra.

Chẳng ai có thể quyết định hay chế ngự được nỗi buồn đau, bất mãn của bản thân, ngoài chính mình. Mình còn chẳng tin mình, chẳng tự trân quý, thì định vin vào đâu để khiến người khác làm vậy.

Tôi, từ một con bé nhút nhát, luôn ngại ngùng cười trừ, giờ có thể tự tin ngẩng cao đầu mà đi, hay chăm chú nhìn vào người đối diện, như thật sự muốn hiểu họ đang nói gì, đang cần gì. Dần dần tôi trở nên đằm tính, điềm tĩnh, hiếm khi xao động, không hơi tí lại phiền muộn như thủa chưa hai mươi…

Anh ở đâu nơi những gì tôi đã trải qua? Tôi đã nghĩ hơn ai hết, anh là người hiểu rõ nhất vì sao tôi thay đổi, nhưng… Không sao mà, rồi sẽ có ngày, sẽ có một người hiểu tôi hơn…

 

Cảm ơn 'tình một đêm' đã cho tôi hôn nhân bền vững

Cảm ơn 'tình một đêm' đã cho tôi hôn nhân bền vững

Còn Dũng không trốn tránh, anh nhắn tin nói muốn gặp tôi trò chuyện. Anh bộc lộ nỗi nhớ nhung và cả sự thèm khát gặp lại tôi sau lần ấy.

 Theo Dân trí

tin nổi bật

Sau cuộc hôn nhân địa ngục, nhất định là nắng ấm

Chỉ cần sống lương thiện, tử tế và dũng cảm bước ra khỏi cuộc nhân địa ngục, phụ nữ nhất định sẽ tìm thấy hạnh phúc cho mình.

Chồng lương 50 triệu, vợ vẫn quyết ly hôn vì một tin nhắn

Ngày quyết định chia tay chồng, tôi khóc rất nhiều nhưng cuộc đời người phụ nữ không thể sống mãi bên người đàn ông như vậy.

Nằm nghe nhân tình thủ thỉ, tôi tỉnh ngộ bật dậy chạy ngay về với vợ

"Tối nay anh tiếp khách về muộn, không ăn cơm nhà nhé" - Tôi vừa bấm xong tin nhắn gửi vợ thì cô nhân tình bé nhỏ sà vào lòng nũng nịu: "Cuối tuần này anh bảo vợ đi công tác rồi đưa em đi chơi đi".

11 giờ đêm trở về nhà, mở cửa ra, mẹ đơn thân vỡ òa hạnh phúc

Tôi hốt hoảng về nhà nhưng vừa mở cửa nhà đã vỡ òa trong hạnh phúc.

Câu nói của con trai trước khi rời nhà ông nội khiến tôi trăn trở

Con trai buồn bã, vừa khóc vừa nói một câu thấm thía. Vợ chồng tôi chỉ biết thở dài, nhìn nhau trong bất lực.

Mẹ chồng chê con dâu nấu ăn dở, con trai dứt khoát dọn ra khỏi nhà

Tôi mang thai 3 tháng nhưng vẫn chu toàn việc cơm nước. Thế nhưng, mẹ chồng lại chê tôi nấu ăn dở tệ. Chồng tôi biết chuyện liền đòi ra ở riêng.

Bố chồng đến sống chung, cả nhà tôi khốn khổ

Sau mấy chục năm không nhìn mặt con trai, bố chồng bỗng dưng trở về, sống chung với gia đình tôi.

Chồng ngoại tình rồi về mỉa mai vợ: 'Ngoài việc đẻ thì em làm được gì?'

5 năm trước, tôi kết hôn. Chồng tôi và tôi học cùng trường, cùng khóa đại học, chỉ khác khoa. Anh ấy không phải là mối tình đầu, nhưng là người tôi yêu nhất.

Biết nguồn gốc số tiền mẹ chồng cho, tôi điếng lặng cả người

Nhìn tấm lưng mẹ chồng còng xuống, trái tim tôi cũng trĩu nặng theo.

'Bước chân đi ngoại tình lại thấy yêu chồng hơn' - thú nhận của một cô vợ

Có lẽ do bản chất của con người là chỉ biết quý và trân trọng những gì đã mất...

Sống khắc khổ nhưng con dâu vẫn bị mẹ chồng chê lười biếng, ăn chơi

Tôi lương cao, nhưng mua sắm gì cho bản thân là bị mẹ chồng la mắng.

Ngoại ngũ tuần tôi cặp với trai đang xoan, tưởng an toàn không ngờ gặp kết đắng

Tôi là Giang, 51 tuổi. Tôi về hưu sớm nên tuổi này không còn phải đi làm, được sống cuộc sống mà tôi mong muốn những năm cuối đời. Dù lương hưu thấp nhưng tôi có chồng làm ra tiền nên không phải lo về kinh tế.

Vợ sắp cưới của tôi đã qua một đời chồng nhưng vẫn tỏ vẻ 'cành cao'

Vợ sắp cưới của tôi rất đẹp, đó cũng là lý do đầu tiên khiến tôi bị cô ấy hấp dẫn. Đến khi tìm hiểu mới biết cô ấy đã từng ly hôn, nghe đâu là vì chồng cô ấy ngoại tình.

Chu cấp cho bạn trai nhiều năm, tôi tá hỏa vì sự trơ trẽn của anh

Tôi luôn tin anh là người đàn ông ngay thẳng, không bao giờ sống hai lòng nhưng tôi đã nhầm.

Đến nhà con trai dọn dẹp, mẹ bật khóc vì con dâu đã thay ổ khóa mới

Vợ chồng tôi hiếm muộn, hơn ba mươi tuổi mới sinh được một mụn con trai. Vì là con hiếm nên chúng tôi dồn hết yêu thương và chăm sóc cho thằng bé.