Phương Uyên thường viết về nỗi buồn, sự cô đơn như tự sự của riêng mình. Đằng sau nỗi buồn là sự khát khao về tình yêu, về ước vọng của tuổi trẻ...

Đêm một mình nơi góc quán buồn tênh
Hồn suy tư bồng bềnh theo điệu nhạc
Nơi bờ môi nghe sao buồn chát ngắt
Lệ nghẹn ngào hay vị đắng cà phê..?

Khúc tình ly bao chua xót não nề
Như mang chở kỷ niệm về giăng lối
Của tháng năm lòng miên man khắc khoải
Bao lâu rồi mà vẫn mãi chưa nguôi

Sương buông dần lạnh buốt trái tim côi
Đêm canh tà cũng dần trôi lặng lẽ
Bản nhạc buồn nghe lòng như ai xé
Bổng giật mình môi khẽ gọi tên ai...

Dù biết rằng đó là những đắng cay
Là vết thương không thể nào lành lại
Có phải chăng nguời bảo ta khờ dại
Cứ tự mình ôm mãi một niềm đau.

Ký ức

Lâu lắm rồi chẳng còn nhắc tên nhau
Sợ nhắc đến lòng sẽ đau... sẽ nhớ 
Để người trong tim dành riêng một chỗ 
Làm kỷ niệm riêng mình... chẳng thể tỏ cùng ai

Lâu lắm rồi cũng chẳng được kề vai
Tay trong tay nồng nàn hơi ấm 
Bàn tay đó đang ở nơi xa lắm 
Đã của người ta ...chẳng phải của mình rồi 

Lâu lắm rồi chỉ ta với ta thôi 
Giữ trên môi một nụ cười bình thản 
Thẳm sâu tâm hồn vẫn luôn dậy sóng 
Chẳng thể quên một hình bóng đã xa vời 

Lâu lắm rồi hai nẻo quá xa xôi 
Người đã quên còn ta thì không thể
Có một người đến rồi đi lặng lẽ 
Mà cứ thương cứ nhớ mãi không thôi 

Phương Uyên

tin nổi bật

Hà Nội ngày đông

Hà Nội ngày đầu đông chếnh choáng cảm xúc thương nhớ.

Về thăm trường cũ

Nhân dịp kỷ niệm về thăm mái trường xưa, tác giả đã xúc động viết lên những dòng thơ chất chứa đầy cảm xúc.

Về với quê xưa

Từng lời thơ thấm đượm nỗi nhớ nhung quê nhà, tình cảm tác giả gửi gắm đong đầy trong câu chữ.

Người thầy vùng cao

Nhân dịp 20/11, cô giáo Hiền Xuân đã sáng tác ca khúc, phổ thơ Hà Ni NGƯỜI THẦY VÙNG CAO, tặng những đồng nghiệp ngày đêm không quản khó khăn vất vả đi gieo con chữ cho con em nơi vùng cao heo hút của Tổ quốc.

Cù Lao Câu - Tuy Phong, Bình Định

Đứng trước thiên nhiên hùng vĩ mà thơ mộng, tác giả đã viết ra bài thơ như lời cảm thán từ đáy lòng.

Bước lạnh chiều đông

Lời thơ như những tâm sự nhẹ nhàng mà chất chứa tình cảm.

Núi đôi Cô Tiên

Đứng trước vẻ đẹp của thiên nhiên đất nước, tác giả đã viết lên những câu thơ trữ tình.

Nợ nhau

Câu thơ như những lời tâm sự nhẹ nhàng, da diết gửi đến người thương.

Viết lời đa đoan

Đặng Tường Vy là cây bút nữ có nhiều dấu ấn tại thành phố Hồ Chí Minh, hiện định cư tại Pháp. Chị đã xuất bản gần 10 tập thơ. Những bài dưới đây là rút từ tập "Thơ tình Đặng Tường Vy", sắp xuất bản.

Bóng thời gian

Thảo Vy làm thơ như những tâm sự về cuộc đời. Thơ chị luôn là nỗi khắc khoải, mang màu sắc triết lý của Phật pháp...

Thương rồi để đó

Bài thơ "Thương rồi để đó" trích trong tập thơ "Dạ khúc cội nguồn" như những trăn trở về tình yêu khi hai người không cùng đích đến. Đó chính là những khắc khoải theo suốt tháng năm cuộc đời.

Nỗi nhớ Tháng Mười

Thu - Đông là thời khắc giao mùa và đối với cô giáo Nguyễn Hà là thời khắc đẹp nhất. Sự dùng dằng của tạo hóa tạo nên sự quyến rũ để lòng người xốn xang và nhớ về những kỷ niềm vui buồn của tình yêu và nỗi nhớ.

Ngại ngần tôi ơi

Lệ Hồng là cây bút mới nổi lên gần đây ở TP HCM. Chị vừa ra mắt cuốn tiểu thuyết CƠN MƯA DÀI tại TP. HCM. Ngoài ra chị còn làm thơ.

Australia tuyệt tác thiên nhiên

Australia thơ mộng cho tác giả cảm hứng sáng tác bài thơ này.

Chiếc lá giao mùa

Sự giao thời của Thu - Đông luôn mang vẻ đẹp đặc biệt trong năm, nhất là mùa thu Hà Nội lại đẹp một cách rất riêng của chốn kinh kỳ.