Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ gặp lại “người cũ” trong tình cảnh trớ trêu thế này: em là nhân viên tạp vụ của công ty tôi. Giật mình khi thấy em quá tiều tụy, xanh xao, tôi muốn giúp đỡ em nhưng chợt nghĩ nhỡ vợ tôi biết thì sao…
Tôi quen và yêu em khi đang là sinh viên ngồi trên ghế nhà trường, còn em vì điều kiện gia đình đã phải nghỉ học, ở nhà bán hàng đỡ đần mẹ nuôi các em ăn học. Giữa chúng tôi đã có khoảng cách khá lớn nhưng tình cảm làm chúng tôi xích lại gần nhau hơn. Tôi yêu em vì em là cô gái đầy nghị lực mạnh mẽ, một tâm hồn trong sáng, không chút vụ lợi, tính toán. Dù cuộc sống khó khăn, vất vả nhưng em vẫn cố gắng đứng lên trên đôi chân của mình, không cầu viện hay nhận sự giúp đỡ của bất kì ai, mặc dù khi đó đã có một vài người đàn ông giàu có “thèm phở” đeo đuổi và muốn bao bọc cho em. Nhưng em đã từ chối tất cả.
![]() |
| Ảnh minh họa |
Từ khi quen em, tôi từ một thằng lông bông không quan tâm đến điều gì cũng đã nai lưng đi gia sư, đi chạy bàn ở quán cơm tiết kiệm từng đồng để hi vọng có thể giúp đỡ em phần nào. Ở bên em, tôi thấy mình người lớn và sống có trách nhiệm hơn.
Mối tình tha thiết và mãnh liệt ấy rồi cũng không thể vượt qua được định kiến của hai gia đình. Cha mẹ phản đối kịch liệt, em vì tự ti nên cũng quyết rời xa tôi. Để tôi không còn hi vọng gì nữa, em đã nhận lời làm vợ một anh công nhân nhà máy dệt do một người bạn của mẹ em giới thiệu. Tôi chết lặng khi biết em đã lên xe hoa về nhà chồng. Quyết định của em quá đột ngột khiến tôi không kịp trở tay.
Tôi biết em đi lấy chồng không phải vì hết yêu tôi mà vì không muốn tôi gặp rắc rối với gia đình khi tiếp tục qua lại với em. Tôi hiểu em đã hi sinh vì tôi. Tôi đã cố nén nỗi đau trong lòng, có những đêm nằm nghĩ đến em, tôi đã bật khóc nức nở như một đứa trẻ.
Rồi thời gian trôi đi, nỗi đau cũng đã nguôi ngoai, tôi đi làm rồi cũng lấy vợ, sinh con. Vợ tôi là người phụ nữ đảm đang và sống rất biết điều nên gia đình tôi rất yên ấm, hạnh phúc.
Một hôm đang ngồi trong căngtin cơ quan ăn tạm bát mì cho qua bữa, tôi vô tình nhìn thấy em, người con gái năm xưa tôi đã từng thương yêu tha thiết. Bao cảm xúc khi xưa tràn về làm tim tôi nghẹn ngào.
Tôi đã chủ động đến gặp em và hỏi chuyện. Em tỏ ra rất bối rối, ngượng ngùng. Em kể sau khi lấy chồng cuộc sống của em còn khốn khổ hơn trước, bởi chồng em là một kẻ ham mê cờ bạc, anh ta đã lần lượt bán hết đồ đạc trong nhà để thỏa mãn thú vui bản thân. Anh ta còn thường xuyên đánh đập em mỗi khi nhậu say hay thua bạc, anh ta thường xuyên chì chiết, đay nghiến vì em lấy anh ta không có tình yêu. Em chỉ biết chịu đựng trong đau đớn, tủi nhục. Quán hàng ọp ẹp cũng đã bị anh ta gán cho chủ nợ. Em thành người trắng tay. May nhờ có người quen giới thiệu, em mới được vào làm tạp vụ cho công ty tôi. Em cũng không ngờ tôi lại ở đây.
Tôi nghe em nói mà lòng trào lên nỗi uất hận, thương cảm. Có lẽ một phần tại tôi mà em đã phải chịu nỗi bất hạnh, khổ sở đến vậy. Tôi muốn dang tay che chở cho em nhưng tôi biết em sẽ không nhận bất kì sự giúp đỡ nào của tôi. Tôi muốn sắp xếp công việc khác cho em nhưng liệu em có đồng ý. Nếu vợ tôi phát hiện ra tôi còn qua lại giúp đỡ “người cũ” thì cô ấy sẽ nghĩ gì. Từ trước đến giờ chưa bao giờ tôi kể chuyện về em cho vợ nghe. Tôi đang rất rối bời. Tôi chỉ sợ để tránh mặt tôi em sẽ nghỉ làm ở đây thì không hiểu cuộc sống sẽ ra sao. Để em phải vật lộn giữa dòng đời giông bão, tôi không đành lòng…
Đức Vượng
Bạn đọc chia sẻ tâm sự của mình với chuyên mục "Chuyện chung, chuyện riêng" xin gửi về: banbandoc@vietnamnet.vn (Ghi rõ tên, địa chỉ, số điện thoại để tiện liên hệ).
