Thơ của cháu viết về ông như hoài niệm về những tình cảm thân thương trước kia, nhớ đến ông như một điểm tựa của cuộc đời.

{keywords}

Tay ông thoăn thoắt pha tre
Nắng tuôn ngàn sợi, vai hè trổ mưa
Trao người thúng cót đựng mùa
Mà ông có lúc gió lùa xoong niêu!
Ông trồng một ruộng ớt tiêu
Mùa không ra quả nếm nhiều chát cay
Áo loang muối trắng sá cày
Được mùa giá lại mỏng gầy chợ quê
Diều trăng mải dẫn mây về
Trống cơm bạc mặt triền đê hôm rằm
Chuồn chuồn cắn rốn đáo khăng
Ông mong cháu tự bơi bằng sức trai

Đồng xa sương muối rắc dài
Gió khuya ràn rạt buốt bài ca đêm
Bóng ông pha lạt bên hiên
Bàn tay rệu rã nhũn mềm khớp xương
Chằm nón mê đội hũ tương
Bao nhiêu nuộc lạt còn thơm lời người
Muỗn non nưng nức vung nồi
Giòn như tiếng cháu đang cười với ông

Đỗ Văn Xuân

Lạc ga quê mình

Lạc ga quê mình

Bài thơ là nỗi nhớ quê da diết của một người con xa xứ. Trong những ngày cuối năm, thời điểm đất nước đang chiến đấu với dịch bệnh thì nỗi nhớ lại càng đặc biệt, khắc khoải cồn cào...

tin nổi bật

Lá chắn đời con

Tình cha, nghĩa mẹ luôn là điểm tựa, là lá chắn cho mỗi bước con đi. Đó chính là những dòng tự thuật là nhớ ghi của mỗi người con mà tác giả Lê Viết Hòa gửi gắm vào bài thơ của mình

Mình ơi

Hoàng Điệp là cô giáo. Chị có thời gian sống ở Trung Đông, nơi có những câu chuyện cổ tích đầy quyến rũ và những sa mạc mênh mông nắng gió. Thơ chị thường ngắn và nặng suy tư.

Thoáng gặp, thoáng xa...

Tác giả Uyên Phương là một cây bút trẻ mang nhiều cảm xúc nội tâm, những chia lìa, cách xa, day dứt và buồn tủi... Thơ của chị được nhiều trang báo đăng tải.

Tháng ba hoa gạo

Tháng ba, hoa gạo đỏ cùng những cảnh sắc đơn sơ, mộc mạc đi vào vần thơ với một mối tình dang dở...

Âm vang tháng Tư

Phan Huy Hùng có thể gọi là một lão nhà thơ khi ông đã cầm bút hơn nửa thế kỷ, hiện có gần chục đầu sách. Thơ của ông dung dị và sâu lắng, là chứng nhân của biết bao biến cố của lịch sử...

Cánh đồng của mẹ

Mẹ là đề tài không bao giờ xưa cũ với nhiều người cầm bút.

Một chiều Huyền Không*

Huế với những nét đẹp mộng mơ và trầm mặc là những đề tài cho thi nhân sáng tạo. Đặc biệt những danh lam thắng cảnh gắn với tôn giáo là đề tài cho những rung động...

Có những ngày...

Một ánh mắt, nụ cười và cả một mùi hương... đều để lại những rung động trong tâm hồn mỗi người.

Loa kèn đỏ

Loa kèn đẹp trong những ngày đầu hạ là đề tài cho nhiều thi hứng bởi câu chuyện tình nhiều màu sắc lãng mạn.

Điều kỳ diệu từ anh

Đỗ Yến Linh Như, một tác giả trẻ ở TP HCM có đam mê viết thơ từ khi còn nhỏ. Thơ chị tươi trẻ, giàu cảm xúc, đặc việt là nói về tuổi trẻ, tình yêu...

Nói điều này chưa hẳn anh tin

Phùng Thanh Thủy thuộc thế hệ 9x, một người được học cơ bản về âm nhạc và theo nghiệp ca hát. Tâm hồn nhạy cảm và khả năng sáng tạo đã giúp chị có những cảm xúc về tình yêu, cuộc sống. 

Sỏi đá không vô tình

Chiến tranh bao giờ cũng là mất mát và tàn khốc, là bóng tối của tiến trình phát triển. Hãy nguyện cầu cho cuộc sống bình yên trở lại...

Dấu yêu

Thơ về tình yêu đầu đời luôn là cảm xúc bâng khuâng, trong sáng và da diết. Nó sẽ luôn theo ta suốt chặng đường đời như những kỷ niệm không bao giờ phai mờ...

Dáng mẹ

Thơ về mẹ bao giờ cùng là nỗi khắc khoải nhớ thương. Những đứa con xa quê khi nghĩ về quê hương là nghĩ đến mẹ, mẹ chính là quê hương, là nỗi nhớ...

Lạc hồn quê

Bài thơ "Đồng Nội" của thi sỹ Ngọc Lê Ninh là nỗi lòng của những đứa con xa khi nhớ về quê hương, nơi chôn rau cắt rốn. Bài thơ đã được tác giả phổ nhạc thành ca khúc "Lạc hồn quê".