3.jpg
Các mạng di động của Ấn Độ không còn hào hứng lắm với 3G do lo ngại đầu tư lớn trong khi ít người dùng Internet di động.

Bài liên quan:

Cuộc chiến giá cước di động ở Ấn Độ

Khi Ấn Độ thông báo kế hoạch đấu giá giấy phép triển khai dịch vụ di động tốc độ cao 3G, các công ty điện thoại di động của nước này rất vui mừng. Đó là vào tháng 8 năm 2007, và cố phiếu của các công ty này đã tăng cao chưa từng có vào thời điểm đó, thời điểm mỗi tháng các mạng di động nước này có thêm trên 8 triệu khách hàng mới đăng ký. Họ nghĩ rằng 3G chắc chắn sẽ làm cho họ giàu có hơn và có tốc độ nhanh hơn.

Hiện nay, sau 4 lần trì hoãn, đấu giấy phép 3G ở Ấn Độ sẽ diễn ra trong vài tháng tới, có thể là vào tháng Ba. Phản ứng của các mạng di động của Ấn Độ hiện nay thế nào? Các mạng đang tỏ ra lo lắng hơn là vui mừng với việc triển khai 3G. Trong khi chính phủ nước này vẫn hy vọng thu về khoảng 5,5 tỷ USD từ 4 giấy phép quốc gia và 22 giấy phép khu vực, chiến tranh giá đã kéo cước di động ở nước này xuống dưới 1 cent (180 đồng) một phút, làm giảm tăng trưởng lợi nhuận và giá cổ phiếu. Các mạng di động sẽ cần tiền để đấu giá băng tần, và việc xây dựng mạng 3G trên toàn quốc sẽ tốn khoảng 4 tỷ USD với mỗi mạng di động. “Các mạng cần thực tế và không nên đấu giá quá cao”, Naveen Mishra, chuyên gia phân tích của IDC nói vậy.

Thực tế kết quả việc triển khai 3G không phải đều là màu hồng. Ở châu Âu, đấu giá quá cao đã khiến nhiều mạng di động gần như phá sản. Mạng di động sở hữu nhà nước BSNL của Ấn Độ, được chính phủ cho phép cung cấp 3G một năm trước, hiện cung cấp dịch vụ ở 300 thành phố, chỉ có được 700.000 khách hàng và đã ít nhất hai lần giảm lần giảm cước. Kết quả này của BSNL khiến các mạng di động khác tỏ ra thận trọng.

“Hiện nay chúng tôi phải đầu tư hàng tỷ USD vào mạng mà chỉ có 2% người dân sử dụng. Trong khi đó không phải ai ở các vùng nông thôn cũng đang dùng di động BlackBerry”, một quản lý của Bharti Airtel, mạng di động hàng đầu Ấn Độ với 116 triệu khách hàng nói vậy và đề nghị không nêu tên vì chính sách chính thức của Airtel đang rất háo hức với việc cung cấp 3G cho đại chúng.

Đấu giá 3G có thể dẫn đến sự tham gia lớn hơn của các công ty nước ngoài vào lĩnh vực kinh doanh di động ở Ấn Độ. Ba mạng di động hàng đầu ở nước này chỉ chiếm hơn nửa thị trường, trong khi hơn chục mạng di động nhỏ hơn đang tranh giành gần nửa thị phần còn lại. Trong khi đó, các nhà đầu tư nước ngoài đang háo hức nhảy vào thị trường di động nước này. Vào năm 2008, Docomo của Nhật đã chi 2,7 tỷ USD mua 26% công ty Tata Teleservices, nhà cung cấp dịch vụ di động lớn thứ 4 của Ấn Độ. Mạng di động MTS của Nga đã mua 74% mạng di động Shyama TeleServices. Hãng viễn thông Telenor của Nauy cũng đầu tư vào một mạng di động nhỏ khác của Ấn Độ vào năm ngoái.

Để có tiền tham gia đấu giá 3G, Essar Group, tập đoàn sở hữu hơn 30% nhà cung cấp dịch vụ di động lớn thứ hai Vodafone Essar, đang đàm phán bán chi nhánh kinh doanh cột ăng ten cho công ty American Tower (trụ sở ở Boston, Mỹ) với giá 420 triệu USD. Aircel, một mạng di động nhỏ kiểm soát bởi tập đoàn Maxis Communications của Malaysia, vào ngày 14/1 vừa qua đã bán 17.500 cột ăng ten của họ cho công ty Mumbai với giá 1,8 tỷ USD. Idea Cellular, nhà cung cấp dịch vụ di động lớn thứ 3 của Ấn Độ, cho biết sẽ đầu tư khoảng 2 tỷ USD cho việc đấu giá 3G.

Đa số người dân Ấn Độ bằng lòng với việc sử dụng điện thoại để gọi điện và nhắn tin. Chỉ có 40.000 di động iPhone được sử dụng ở nước này và di động thông minh chỉ chiếm chưa đầy 5% thị trường di động, theo thống kê của chính phủ Ấn Độ. Trong số 530 triệu thuê bao di động của Ấn Độ hiện nay, chỉ có 2 triệu người thường xuyên sử dụng Internet di động, hầu hết là để tải anh các cầu thủ bóng chày và các ngôi sao Bollywood, theo thống kê Hiệp hội di động và Internet của Ấn Độ.

“Tôi thậm chí không có tài khoản email”, Ranjit Mishra, một tài xế taxi ở Delhi nói. Với di động tích hợp đài FM, anh ta ngạc nhiên “tôi cần Internet làm gì trên điện thoại di động của mình? Tôi đã có âm nhạc rồi”.

Theo Businessweek