
Đang là sinh viên, tôi muốn thử sức mình nên đi làm thêm. Muốn nâng cao trình độ tiếng anh tôi chơi khá ngông khi nộp đơn thi tuyển vào một doanh nghiệp nước ngoài. Dù tôi biết với vốn tiếng anh không lấy gì làm khả quan của mình tôi sẽ không trả lời nổi câu thứ 2 của buổi phỏng vấn. Nhưng để lấy kinh nghiệm phỏng vấn tôi nhắm mắt đưa chân.
![]() |
|
Tình yêu đẹp như mơ với sếp. Nguồn: getty images. |
Với vốn từ vựng ít ỏi của mình tôi cũng qua được vòng 1. Tới vòng 2, anh bóc mẽ ngay tôi là sinh viên, nhưng anh vẫn tạo điều kiên cho tôi được thể hiện bằng nhiều câu hỏi gợi mở.
Cuối cùng, tôi cũng được vào làm, dù không phải là chức danh ban đầu khi tôi phỏng vấn. Có lẽ nhờ anh có cảm tình với tôi. Vào công ty tôi cố gắng không phụ lòng sếp. Hết năm đầu tôi trở thành nhân viên tiêu biểu, anh gật đầu hài lòng, tôi sướng rơn như được tặng quà.
Làm việc bên anh, tôi nhận ra một điều, anh cuốn hút tôi, lạ kỳ hào hoa mà sao không thấy anh giới thiệu người yêu. Thời gian anh làm việc khiến cho một người bình thường phát sợ, mình anh, với bộ óc khổng lồ của mình ngốn hết khối lượng công việc của 5 cái đầu cộng lại. Tôi thấy lạ, người đàn ông là sếp tôi thật bí ẩn, mỗi ngày tôi thêm chút tình cảm vào tim.
Điều lạ nữa, mà tôi hay nhận ra, đã hơn 1 lần tôi bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi, ánh mắt mơ màng. Có lẽ tôi nhầm, tôi chỉ tưởng tượng ra mà thôi, khuôn mặt ấy, con người ấy lạnh lùng và cao ngạo thế, sao lại để ý tới một con bé hợp đồng như tôi.
Rồi tôi thấy sếp hay cười với tôi, lạ lẫm, tôi cũng đáp lại bằng điệu cười ngô nghê vì chẳng hiểu gì. Chính sếp chủ đông hỏi thăm tôi, điều này khiến tôi bất ngờ. Sếp tôi đang thay áo mới, trút bỏ hoàn toàn vẻ mặt đăm chiêu trước đây.
Cứ thế, chuyện tình tôi cứ tiếp thế, chỉ là nụ cười, vài câu bang quơ, và cả ánh nhìn mơ màng nữa, có thế thôi mà tôi đã say, tôi say sếp mình ngay từ lần đầu gặp sếp.
Nếu như không có cái lần, sếp cười với tôi, có lẽ tôi không biết được mình hạnh phúc thế nào. Tôi cứ say thế, cứ tiếp chuyện tình mình như thế, trong sáng như viên pha lê.
Cho đến một ngày, tôi quyết định phải thổ lộ với sếp, tôi không chịu nổi cái cảm giác cả ngày như say ấy. Chuyện tôi tỏ tình, với tôi nó to tát lắm. Cứ ngập ngừng, lần lữa mãi, hết 2 tháng chuẩn bị mà tôi vẫn không thể thổ lộ được.
Rồi một lần sếp bỗng dưng rủ tôi đi uống nước, tôi sung sướng đến nỗi tim mình như muốn nổ tung, sếp hẹn hò với tôi. Đúng thật, sếp mời tôi đi uống nước, rồi mời tôi đi ăn, sếp của tôi thật khác.
Vài lần hẹn, là vài lần tôi thao thức mất ngủ. Thao thức để cố định nghĩa cho ra, có thật sếp đang thích tôi. Rồi miên man trong giấc mơ chuyện tình cổ tích.
Sinh nhật sếp, tôi dành hẳn một tuần để đi mua quà tặng, để cố nghĩ ra cách làm sếp bất ngờ. Nhưng tất cả kế hoạch ấy bị đổ bể, khi chính anh kéo tôi đi băng băng. Sinh nhật anh, chỉ có tôi và anh giữa khoảng không rộng lớn đầy ánh sao. Anh đưa tôi mẩu giấy, bảo tôi viết cảm xúc của mình vào đó. Và anh, anh cũng viết cho tôi một mẩu giấy.
Tôi hồi hộp đến nghẹt thở khi mở giấy, trái tim như vỡ òa: Anh yêu em!. Trùng hợp lạ kỳ, tôi cũng viết: Em yêu anh. Tôi ôm chầm lấy anh, hạnh phúc rưng rưng. Chuyện tình với sếp tôi thế đấy.
Hai năm rồi, tôi vẫn nghĩ mình mơ. Gia đình tôi thật hạnh phúc. Sau này tôi mới biết, trước đây mối tình đầu của anh ra đi trong một tai nạn. Anh trầm ngâm từ khi ấy, 5 năm, cho đến khi gặp tôi. Tôi có nụ cười giống hệt cô ấy, đó là lý do anh nhận tôi vào làm. Chưa bao giờ anh thể hiện ra với tôi, hơn một năm ròng rã, anh chỉ quan sát tôi như để tìm lại hình bóng chị. Và rồi anh nhận ra, anh yêu chính tôi, chứ không phải là hình bóng chị. Anh bắt đầu cười với tôi từ đó.
- Hạnh Lâm
