Thi Ngọc Lan là cây bút nữ hiện sống và viết tại thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai. Thơ chị gần gũi với đời sống, được nhiều nhạc sĩ phổ nhạc. Đặc biệt là những trăn trở về cuộc đời, tình người... 

{keywords}

Tôi mơ mỗi ngày sống bình yên
Chẳng bị săm soi, khỏi luỵ phiền
Xấu đẹp mặc tôi miễn hạnh phúc
Hài lòng cuộc sống giữa an nhiên.

Tôi mơ tình thân mãi thắm nồng
Ghi nhận ân tình chẳng cầu mong
Trả vay sòng phẳng đâu cần thiết
Tâm hồn thiện lương ấm cõi lòng.

Tôi mơ... Nước mắt chảy từng dòng
Lòng người bạc bẽo chớ hoài mong
Mưu mô hãm hại... Tim rỉ máu
Choáng váng đau thương thật phũ phàng.

Chính nhân quân tử chẳng cận kề?
Trắng đen minh bạch lắm nhiêu khê
Lấy ơn trả oán hồn trĩu nặng
Tổn thương sâu nặng có ai dè !!!

Tôi mơ bình yên lắm người ơi
Để được vui sống... Cuối cuộc đời
Khỏi thuốc an thần vì khiếp hãi
Tháng ngày ám ảnh chẳng thể nguôi.

Tôi mơ miệng đời vắng mặt tôi
Đau tim hại não quá đủ rồi
Lời nói trung thực sao bày tỏ?
Chẳng vì cao thấp hoá kẻ tồi.

Tôi nguyện ơn trên rất chân thành
Cam chịu thân phận chẳng giành tranh
Thiệt thòi nhưng lòng luôn ấm áp
Mặc ai chà đạp mãi rình canh!

 

LÀM NGƯỜI

{keywords}

Gốc làm người tối thiểu mình phải có
Biết yêu thương chia sẻ chẳng đắn đo
Ơn sâu đậm, nghĩa tình càng gắn bó
Luôn chân thật từ những điều rất nhỏ!

Người chính trực đâu cầu mong danh lợi
Tâm hồn đẹp gieo hạnh phúc muôn nơi
Là ánh sáng cuối đường xua tăm tối
Ươm ước vọng hương vị ẩn trên môi.

Muốn thành người, bản lãnh phải nhân đôi
Tấm lòng thành chẳng khi nào lừa dối
Người thiện lương, chẳng bao giờ hai mặt
Chánh và tà rạch ròi chỉ thế thôi!

Muốn nên người...Phải lắng nghe tâm niệm
Biết nhẫn nhịn cuộc sống sẽ bình yên?
Sống nay chết mai, vạn sự bất biến
Mở rộng lòng nhân, vơi bớt muộn phiền.

Nguyện ơn trời, cho con toàn thiện mỹ
Vì quên mình can đảm dám hy sinh
Luôn hoán đổi thay thế người trực diện
Xót thương người trắc ẩn tự trong tim.

Đã làm người đừng ích kỷ mặc ai
Biết dừng lại chuộc lỗi lầm sai trái
Người khôn ngoan mấy ai hoài trẻ dại
Sợ mai này hối tiếc bởi lầm sai!

Thi Ngọc Lan

tin nổi bật

Mình ơi

Hoàng Điệp là cô giáo. Chị có thời gian sống ở Trung Đông, nơi có những câu chuyện cổ tích đầy quyến rũ và những sa mạc mênh mông nắng gió. Thơ chị thường ngắn và nặng suy tư.

Thoáng gặp, thoáng xa...

Tác giả Uyên Phương là một cây bút trẻ mang nhiều cảm xúc nội tâm, những chia lìa, cách xa, day dứt và buồn tủi... Thơ của chị được nhiều trang báo đăng tải.

Tháng ba hoa gạo

Tháng ba, hoa gạo đỏ cùng những cảnh sắc đơn sơ, mộc mạc đi vào vần thơ với một mối tình dang dở...

Âm vang tháng Tư

Phan Huy Hùng có thể gọi là một lão nhà thơ khi ông đã cầm bút hơn nửa thế kỷ, hiện có gần chục đầu sách. Thơ của ông dung dị và sâu lắng, là chứng nhân của biết bao biến cố của lịch sử...

Cánh đồng của mẹ

Mẹ là đề tài không bao giờ xưa cũ với nhiều người cầm bút.

Một chiều Huyền Không*

Huế với những nét đẹp mộng mơ và trầm mặc là những đề tài cho thi nhân sáng tạo. Đặc biệt những danh lam thắng cảnh gắn với tôn giáo là đề tài cho những rung động...

Có những ngày...

Một ánh mắt, nụ cười và cả một mùi hương... đều để lại những rung động trong tâm hồn mỗi người.

Loa kèn đỏ

Loa kèn đẹp trong những ngày đầu hạ là đề tài cho nhiều thi hứng bởi câu chuyện tình nhiều màu sắc lãng mạn.

Điều kỳ diệu từ anh

Đỗ Yến Linh Như, một tác giả trẻ ở TP HCM có đam mê viết thơ từ khi còn nhỏ. Thơ chị tươi trẻ, giàu cảm xúc, đặc việt là nói về tuổi trẻ, tình yêu...

Nói điều này chưa hẳn anh tin

Phùng Thanh Thủy thuộc thế hệ 9x, một người được học cơ bản về âm nhạc và theo nghiệp ca hát. Tâm hồn nhạy cảm và khả năng sáng tạo đã giúp chị có những cảm xúc về tình yêu, cuộc sống. 

Sỏi đá không vô tình

Chiến tranh bao giờ cũng là mất mát và tàn khốc, là bóng tối của tiến trình phát triển. Hãy nguyện cầu cho cuộc sống bình yên trở lại...

Dấu yêu

Thơ về tình yêu đầu đời luôn là cảm xúc bâng khuâng, trong sáng và da diết. Nó sẽ luôn theo ta suốt chặng đường đời như những kỷ niệm không bao giờ phai mờ...

Dáng mẹ

Thơ về mẹ bao giờ cùng là nỗi khắc khoải nhớ thương. Những đứa con xa quê khi nghĩ về quê hương là nghĩ đến mẹ, mẹ chính là quê hương, là nỗi nhớ...

Lạc hồn quê

Bài thơ "Đồng Nội" của thi sỹ Ngọc Lê Ninh là nỗi lòng của những đứa con xa khi nhớ về quê hương, nơi chôn rau cắt rốn. Bài thơ đã được tác giả phổ nhạc thành ca khúc "Lạc hồn quê".

Nụ hôn mùa Xuân

Thơ Đỗ Anh Thư như những nét chấm phá về Hà Nội. Đó là những cảm nhận của người con đất phương Nam khi đặt chân đến Thủ đô.