- Chú hôn tôi. Lúc đó lý trí tôi đi đâu mất, tôi không chống cự gì, tôi đón nhận những nụ hôn từ chú ngoan ngoãn như cô gái vừa biết yêu. Chỉ đến khi những đắm say đi qua, tôi mới bừng tỉnh.

Chập chững ra trường, tôi vào làm cho công ty cổ phần.  Trong phòng tôi làm việc chỉ có hai người. Tôi và chú, chú hơn tôi 13 tuổi. Ngay lần đầu tiên gặp chú tôi đã thấy chú rất quen. Sau cuộc nói chuyện, cả tôi và chú nhận ra, trước đây gia đình chú ở cùng khu với tôi. Khi chú học xong đại học, thì gia đình chú chuyển đi.

Tôi xao động trước nụ hôn của chú. Ảnh minh họa.
Vì sự tình cờ ấy mà chú và tôi khá thân thiết với nhau. Chú là người đàn ông rất vui tính cởi mở, chú hay chọc cười tôi. Công việc cuốn chúng tôi đi, đã hơn một năm tôi làm việc cùng chú. 24 tuổi, tôi được nhận xét là có sức hút từ khuôn mặt cười híp cả mắt. Tôi, chưa một một mảnh tình vắt vai. Thỉnh thoảng tôi thấy cô đơn, nhưng lại qua nhanh bởi những câu chọc cười của chú.

Chú khá tâm lý, luôn tạo điều kiện cho tôi được nghỉ, thỉnh thoảng lại hỏi tôi có người yêu chưa? Chú vẫn đùa tôi: cháu thế này mà không có chàng nào nhận ra thì thật là đàn ông bây giờ mù hết rồi. Tôi lại cười híp mắt. Trong mắt tôi chú là người đàn ông tốt, chú biết cách quan tâm tới mọi người xung quanh. Thật lòng tôi rất ngưỡng mộ chú.

Tôi chưa bao giờ mảy may có một suy nghĩ thiếu trong sáng về chuyện chú cháu. Cho đến nửa năm trở lại đây.

Ban đầu chỉ là những cử chỉ đùa cợt, nghịch ngợm. Chú cao lớn hơn tôi rất nhiều, chú nhấc bổng tôi lên bảo để xem được bao nhiêu cân rồi. Chú thường xuyên nhấc tôi lên như vậy, ban đầu tôi cũng nói chú nhưng sau rồi tôi nghĩ chắc chú coi tôi như cháu chắt trong nhà.

Rồi, tôi quen với cảm giác thân mật với chú. Chính tôi cũng không hiểu vì sao hôm ấy, tôi lại làm như thế.

Sinh nhật chú, tôi đến sớm hơn mọi ngày và mua một bó hoa tặng chú. Tôi rất bất ngờ khi chú còn đến sớm hơn cả tôi. Khi thấy tôi mang bó hoa đến tặng chú. Chú ôm tôi thật chặt, khác hẳn với bình thường. Tôi đã đẩy chú ra.

Và tôi vẫn nói chuyện với chú như chưa có gì xẩy ra. Và  lý trí tôi đi đâu mất khi chú đặt nụ hôn lên môi tôi, tôi không chống cự gì, tôi đón nhận những nụ hôn từ chú ngoan ngoãn như cô gái vừa biết yêu. Chỉ đến khi những đắm say đi qua, tôi mới bừng tỉnh, "chú là chú cơ mà".  Nhưng tất cả những dằn vặt của tôi lại trôi đi, khi chú ôm tôi và tôi lại đón nhận tiếp những nụ hôn từ chú.

Sau hôm ấy, tôi xin nghỉ làm bởi tôi không dám đối diện với chú. Tôi biết chú đã có gia đình và hai con. Tôi biết tôi và chú không thể. Nhưng những hành động của chú thực sự đã làm một con bé chưa yêu như tôi bị xao động. Giờ tôi không biết phải làm sao nữa, tôi nhớ chú,  mong được gặp chú.

  • Châu Châu

Chuyên đề tiếp theo trong tháng 4 mời bạn tham gia cùng ngữ pháp tình yêu chủ đề: “Ứng xử với tình công sở”.

Khi thời gian làm việc tăng lên chiếm gần hết chuỗi thời gian riêng tư, thì những câu chuyện tình công sở là điều khó tránh khỏi và không có gì là sai trái. Tuy nhiên, không phải chuyện tình nào cũng là tình yêu thật sự, có những phút giây chỉ thoảng qua để rồi khi nhìn lại là những phút hối hận muộn màng, và cũng không ít “mối quan hệ” này lâm vào tình cảnh “Bỏ thì vương, mà vương thì tội”.

Ứng xử thế nào với những chuyện tình phát sinh nơi công sở để không ảnh hưởng tới kết quả làm việc của cá nhân cũng như thành tích của cả đội. Những câu chuyện bi hài sẽ được cảm nhận rõ hơn trong từng câu chuyện tham gia chuyên mục tháng 4 của Ngữ pháp tình yêu.

Mỗi chuyên đề sẽ có giải thưởng hấp dẫn 1 000 000đ dành cho bài viết cảm động nhất.. Bài viết bắt đầu từ ngày 01/04/2011 và kết thúc ngày 30/04/2011.

Bài viết xin gửi về địa chỉ email: banbandoc@vietnamnet.vn. Mọi thắc mắc xin liên hệ: Ban bạn đọc – Báo VietNamNet số 4 - Láng Hạ, Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại 084. 3 7722729. Tiêu đề mail hoặc thư bạn vui lòng ghi rõ: Bài viết tham gia chuyên mục Ngữ pháp tình yêu.
Xin mời bạn đọc hãy gửi bài tham gia dự thi.