TRÁCH HUẾ DỊU DÀNG

Trần Xuân Đạt sinh năm 1974 tại Hưng Yên, hiện đang làm việc ở Hà Nội. Anh đã xuất bản 3 tập thơ và một tập văn xuôi.

{keywords}

Trăn trở quá! Huế ơi đừng dịu dàng thêm nữa
Kẻo người về thêm thẹn nỗi chia xa
Trường Tiền nhịp bảy nhịp ba
Sông Hương Núi Ngự chẳng xa chẳng gần

Sắc biệt ly nguyên vẹn khúc ca sênh
Tổ khúc quặn lớp thời gian thếp vàng thếp bạc
Cần đâu vương miện hoàng bào
Đất bằng trở sóng ba đào vì đâu

Nghiêng mình trước cánh hoa
Rọi sáng đường thiên lý
Tàn phai tiễn người tri kỷ
Lằn roi đời vốn vô thỉ vô chung

Quẳng tiếng cười vào giữa chốn mông lung
Vào thói đời vốn dư thừa đen bạc
Muôn sau nỗi niềm đâu khác
Dịu dàng ơi đôi cánh vạc hong sương

Dịu dàng như không thể dịu dàng hơn
Lầm lũi nhận về những trái ngang như chưa hề nhuốm màu ngang trái
Tiễn người đi trong tê tái
Huế trở trăn Huế vụng dại tin yêu

Dịu dàng ơi
Ta chết sững bên chiều!

 

DU THUYỀN TRÊN SÔNG HƯƠNG

{keywords}

Đêm huyền mơ cứa những lát dao sắc lẹm mặt sông Hương tứa máu
Chút sáng cuối cùng tự trẫm thân trong dòng thẫm đen
Ảo ảnh loẹt loè của khoảnh khắc không đủ rọi soi kiếp ca nhi muôn năm hoá đá trên sóng nước
Tiếng ca đóng băng âm tiết phả hơi lạnh nên hình hài âm hồn phiêu lãng choài ra từ câu hát tắc nghẹn nơi cửa vòm trinh nữ ngàn năm uất nghẹn chốn cấm cung

Mặt sông rùng rùng nở
Mắt sóng rùng rùng mở
Cơn gió
Khát tình
Hờn nỗi buồn bản thể
Tao tác cánh dơi đêm
Chuyên chở mảnh buồn trinh nữ
Hàng thế kỷ vẫn chọn bóng đêm và sóng nước sông Hương làm nơi cư ngụ
Réo đời khỏi quên

Cơn gió thốc cánh đêm
Quật vào ta tơi tả
Giọt đắng đót tha nhân
Sầm sập đập va, vuốt ve thân hình trinh phụ*
Thách thức phiền muộn kiếp người
Nhỏ nhoi lắm trước nỗi sầu thiên cổ
Chất ngất hằng năm tượng thế dải đất lành!

Hỡi chàng trai của u mê
Tỉnh thức cùng ta dạo chơi trong lòng sóng
Tập lắng nghe những lời ngàn xưa đang thổn thức dội về
Mạnh mẽ bước đi
Làn nước mát của sóng ta vừa vung lên, là máu thịt huyết tinh ngàn ngàn trinh nữ gửi gắm!

Ngủ ngoan ta hỡi
Mộng mị huyễn mờ giữa đêm đen hoá bóng sông Hương
Nhập nhoà nấp nom sau hình vóc ca nhi, ghim vào âm giai tổ khúc
Ta đủ lý trí biết mình tỉnh thức
Cảm nỗi oan khiên của muôn ngàn trinh nữ thác vào từng viên gạch cấm cung!

Sông Hương đôi bờ không bồi không lở
Ngàn năm tấu lên điệu nhạc của riêng dòng Hương
Đêm nay dường như thoát hài vào điểm sáng cuối cùng
Ngọn hoa đăng ca nhi vừa thắp
Xuôi vô định!

Ta sẽ trở về trong ánh minh quang
Và biết dòng Hương sau đêm đen thét gào trăn trở
Vấy vào ta
Máu lệ ngàn ngàn trinh nữ!

Lời cha ông nhắc nhớ
Chỉ nỗi đau bất tử
Thời gian khuất phục phận người!
Kìa! Ánh ngày bừng thắp muôn nơi
Dòng Hương rùng the lạnh khơi vơi!

tin nổi bật

Yêu thương mùa Vu Lan

Ngày lễ Vu Lan hàng năm nhắc nhở các thế hệ con cháu nhớ tới công ơn dưỡng dục sinh thành của ông bà, cha mẹ. Đây là nguồn cảm hứng để chị Vũ Kiều Hưng sáng tác bài thơ “Tuổi thơ”.

Chảy qua đời tôi

Lê Viết Hòa vừa ra mắt các tập thơ, nhạc "Chảy qua đời tôi" và "16 tình khúc không tên", thơ nhạc Vũ Thành An - Lê Viết Hòa. Đây là hai tập sách mới nhất của anh.

Câu chuyện bên lề

Mỗi người đều có kỷ niệm về một thời tuổi trẻ tươi đẹp. Và tình yêu tuổi học trò luôn là nỗi nhớ, là những bâng khuâng của một thời cắp sách đến trường...

Lời đưa tiễn

Cảm động trước sự hy sinh của 3 chiến sỹ Cảnh sát PCCC trong vụ cháy tại Hà Nội ngày 1/8 vừa qua, cô giáo Thanh Nguyễn (quê Thanh Hóa) đã viết nên những dòng thơ đầy cảm xúc.

Nước mắt mùa thu

Bài thơ của tác giả Thảo Nguyên như nén tâm nhang vĩnh biệt 3 chiến sỹ Cảnh sát PCCC đã hy sinh khi làm nhiệm vụ chữa cháy tại Hà Nội chiều 1/8/2022.

Tịnh Ngôn

Sống ở phương trời xa nhưng Trần Thảo Vy luôn hướng về cội nguồn, nơi chị sinh ra. Thơ chị mang màu Thiền, nhiều suy tư về cuộc đời, về kiếp nhân sinh...

Khúc ru Trường Sa

Trường Sa - Hoàng Sa là máu thịt, là Tổ quốc phía bình minh. Những ngôi mộ gió, những vòng tròn bất tử vẫn mãi còn đó như là chứng tích hào hùng.

Mai về...

Mãn Đình Hồng hiện công tác tại Huế. Thơ chị đằm chất Huế với những âm hưởng ngọt ngào của những khúc dân ca...

Có bao giờ...

Phương Uyên là cây bút trẻ ở Thái Nguyên. Thơ chị thường hay đi vào nỗi niềm, tâm trạng của những người trẻ trước tình yêu và cuộc đời...

Nhớ chén rượu nồng

Bài thơ này chị viết sau những chuyến đi Nga- những kỷ niệm đẹp đẽ. Khi chiến tranh Nga- Ukraina đang xẩy ra, chị lại nhớ bài thơ khó quên ngày ấy...

Tiễn đưa người lần cuối

Trong cuộc đời mỗi con người có biết bao kỷ niệm với bạn bè để lại dấu ấn không phai mờ. Và những cuộc chia tay không trở lại là niềm thương nỗi nhớ không phai mờ...

Ngủ ngon thôi nhé...xốn xang

Phạm Hoàng Lan là cán bộ một ngân hàng, chị yêu thơ và làm thơ rất sớm, Thơ chị là những ghi chép về những về niềm vui nỗi buồn của cuộc đời và những chuyến đi...

Hoa tháng sáu

Tháng sáu mùa hoa nở rộ, đong đầy cảm xúc nhớ thương, hoài niệm...

Nỗi buồn chiến tranh

Thi Ngọc Lan là cây bút viết nhiều thơ và nhạc. Thơ chị là tấm gương phản chiếu đời sống hiện thực xung quanh mình. Đôi khi đề tài lại mở đến những vấn đề rộng lớn. Bài "Nỗi khổ chiến tranh" là những chiêm nghiệm ấy.

Tình hoài niệm

Tình hoài niệm, có bóng dáng thiên thần của tuổi học trò, có cảnh sắc thiên nhiên từng được chiêm ngưỡng, và hơn thế là cảnh đẹp quê hương...