Truy tìm thủ phạm tung phim "nóng" lên mạng

Theo các chuyên gia công nghệ thông tin thì việc xác định người tung các video clip bẩn lên mạng sẽ gặp nhiều khó khăn. Và thậm chí nếu thủ phạm là một tay rành về công nghệ thông tin thì có thể “đổ thừa” cho người khác.

Những “chiêu” truy tìm chứng

Một kỹ thuật viên công nghệ thông tin của một tờ báo điện tử cho biết: “Các blogger sử dụng các phần mềm của các hãng cung cấp dịch vụ như Yahoo! để đưa các thông tin lên Internet. Dựa vào hệ thống riêng của mình, các nhà cung cấp dịch vụ có thể theo dõi các hoạt động, lưu lại địa chỉ IP - địa chỉ định dạng duy nhất trên Internet của mỗi máy tính, từ đó dò ra được số điện thoại của người sử dụng thông qua các ISP (Internet service provider). Ví dụ như nhà cung cấp dịch vụ Yahoo! Việt Nam đặt trụ sở tại Singapore hoàn toàn có thể tìm ra IP của những máy tính được sử dụng để post những thông tin không lành mạnh lên hệ thống blog 360 độ.

Tuy nhiên, thủ phạm cũng có thể tránh được sự kiểm soát này khi thông qua một server trung gian (proxy). Đây là cách giả danh một IP khác để truy cập và sử dụng các dịch vụ trên Internet. Nếu dùng cách này thì sẽ rất khó khăn để xác định được chính xác người sử dụng là ai vì những proxy thường có tính chất tạm thời, thay đổi liên tục, có thể không lưu lại thông tin của người dùng như các nhà cung cấp dịch vụ”.

Để post một video clip lên một trang blog cá nhân thì blogger phải upload file video lên một trang web lưu trữ hình ảnh trực tuyến như blog.com.vn, clip.vn, www.you....com. Sau đó copy link từ trang web đó đưa lên blog (ở chế độ check view HTML Source). Như trường hợp video sex của diễn viên Hoàng Thùy Linh bị đưa lên blog nhờ thông qua trang lưu trữ www.you....com. Những trang web này đều lưu lại nguồn thông tin và đấy cũng là một nguồn để dò ra người đưa video clip đó lên, dù rằng đoạn video đó được chủ nhân blog xoá đi. Thực ra các trang lưu trữ như www.you....com đều có những quy định cụ thể nghiêm cấm việc upload các video clip đồi trụy lên nhưng nhiều thành viên vẫn không chấp hành và quản trị trang cũng không thể kiểm soát ngay tức thời một lượng thông tin lớn. Trong thời gian chờ ban quản trị website hậu kiểm thì những video clip đó đã kịp phát tán đi khắp thế giới mạng với tốc độ chóng mặt.

Để tránh sự truy lùng của cơ quan cảnh sát điều tra, hung thủ có thể sẽ “phi tang” “chứng cứ” đó trên blog của mình. Nếu chủ nhân chỉ dùng cách xoá thông thường (delete entry) thì vẫn có thể dò ra được dấu vết thông qua việc xem lại lịch sử truy cập trang web của các trình duyệt như IE 7, Firefox, Opera... Nếu chủ nhân là người thông thạo về công nghệ thông tin có thể xóa hết các dấu vết trong phần mềm trình duyệt thì vẫn có thể dò ra dấu vết trên ổ cứng. Sử dụng một phần mềm phục hồi dữ liệu như Directory Snoop 5.01 là hoàn toàn có thể tìm lại đựơc, trừ khi ổ cứng đã bị định dạng lại (format).

Oan gia khi để lộ mật khẩu

Trên một blog nghiêm chỉnh, lành mạnh cũng không ngoại trừ khả năng có thể xuất hiện một entry không lành mạnh, vi phạm pháp luật nếu như bị đánh cắp mật khẩu (password). Người sử dụng máy tính ở dịch vụ Internet công cộng có thể bị lộ ID và password khi đăng nhập vào Yahoo Messenger ở chế độ “Remember my ID & password”. Người sử dụng cùng máy tính này ngay sau đó có thể dùng một phần mềm dịch password như Caption It để có được mật khẩu chính xác bằng ký tự (chữ hoặc số) để truy cập vào các dịch vụ của Yahoo! với ID và password này.

Ngoài ra, blogger cũng có thể bị lộ pass và ID khi dùng máy tính của người khác có cài chương trình ghi hoạt động của bàn phím (keylogger). Bằng chương trình này, chủ nhân của máy tính này có thể xem lại tất cả hoạt động của bàn phím và đương nhiên có cả ID và pass khi người sử dụng đăng nhập các dịch vụ của Yahoo!. Cách thức này rất phổ biến trong các cửa hàng dịch vụ Internet.

Ngay cả khi sử dụng máy tính riêng ở nhà hoặc cơ quan, người sử dụng cũng vẫn có thể bị lộ mật khẩu tài khoản chat Yahoo! nếu như vô tình kích phải một liên kết gửi qua YM hướng chatter tải một Trojan - loại virus chuyên ngầm thu thập các thông tin của máy tính người dùng rồi gửi về cho hacker qua một cách thức lập trình trước. Nói chung là chỉ cần sơ sẩy một chút, bất kỳ một blogger nào cũng có thể trở thành “miếng mồi ngon” cho những kẻ xấu có ý định mượn “blog” người khác để phát tán những thông tin phạm pháp.

Theo Gia Đình- Xã Hội