
Em cô gái được sinh ra và lớn lên ở một miền quê đầu sóng ngọn gió, quê hương của Làng chim trắng. Em không đẹp và sắc sảo như nhiều cô gái tôi đã gặp trong cuộc đời, nhưng ở em toát lên sự thông minh nhanh nhẹn, em sống vui vẻ, yêu đời, luôn sống tốt với mọi người, ai đã gặp em dù chỉ một lần cũng đều có ấn tượng tốt về em...
![]() |
| Ảnh minh họa |
Tình yêu đầu khó quên, cứ tưởng chúng tôi đến được bến bờ hạnh phúc ai ngờ khi em ra trường cũng là lúc chúng tôi mỗi người một ngả. Tại tôi, tất cả là tại tôi không biết trân trọng em, chỉ vì một câu nói, một chút tự ái và sỹ diện của một thằng đàn ông mới lớn mà tôi đánh mất em. Tôi biết em giận và trách tôi nhiều lắm... Giờ gặp lại em tôi biết làm gì để chuộc lại lỗi lầm xưa .
Ngồi bên nhau trong quán cà phê, em vẫn thẹn thùng, chốc chốc lại liếc nhìn mọi người xung quanh, hình như em sợ gặp người quen thì phải. Em thiệt thòi nhiều quá. Tôi nghĩ là em đang hạnh phúc lắm đấy chứ, nhưng không tôi đã nhầm, giá mà tôi có thể làm được điều gì để xoá bớt nếp nhăn đang hằn trên khoé mắt của em…
Chúng tôi cùng ôn lại chuyện ngày xưa, những lá thư, những bài thơ em viết tặng tôi được em nhắc lại cứ như mới hiển hiện ngày hôm qua đây thôi, giọng em đầy hờn trách. Tôi biết tôi là người có lỗi, con tim em tưởng như đã ngủ yên 20 năm nay nhưng không phải, vẫn cồn cào, vẫn thổn thức với những nỗi nhớ đầy vơi, vẫn muốn tìm về 1 chút của ngày xưa. Lần hồi trong kỷ niệm em đưa tôi về với thực tại cuộc sống của em.
Em nhà cửa đàng hoàng, một công việc ổn định, 2 con trai, gái xinh đẹp và học giỏi, chồng em một người đàn ông hiền lành và tử tế... cứ tưởng như thế là đủ lắm rồi. Thế sao vẫn buồn hả em ?
Em khóc nước mắt em lăn trên gò má, muốn lau nước mắt cho em nhưng tôi không dám.
- Anh ơi! Hạnh phúc là gì hả anh? Có ai nói là em không hạnh phúc đâu, thế nhưng cái vỏ bọc hạnh phúc đó chỉ có người trong cuộc mới hiểu được thôi anh ạ!
Chồng em làm nghề tự do, hiền lành và rất thương vợ thương con nhưng phải cái ham mê bài bạc. Ngay khi con trai đầu lòng mới 4 tháng tuổi anh ta đã lao vào những ván bài thâu đêm suốt sáng. Rồi cuộc sống vẫn cứ trôi, em vẫn âm thầm chịu đựng. Công việc của chồng em bấp bênh, lúc có lúc không, càng nhàn rỗi anh lại lao vào những cuộc đỏ đen nhiều hơn. Những hôm anh đi thâu đêm cũng là những đêm dài em mất ngủ, em khuyên răn kiểu gì chồng em vẫn thế, thâm chí có hôm em nặng lời, xúc phạm chồng em cũng chỉ im lặng không nói điều gì. Em lại khóc..
Biết nói gì cùng em đây, Lúc này đây chỉ có 2 người, gần nhau trong gang tấc tôi như đang nghe thấy từng nhip thở trong trái tim em. Tôi muốn gần em hơn, muốn em tựa vào vai tôi như ngày nào để tôi có thể mang bớt gánh nặng u sầu trong tâm hồn em... Nhưng tôi đâu dám, biết khuyên em điều gì bây giờ. Em ơi! hãy tha lỗi cho anh.
Gặp nhau rồi chia tay sau bao năm trời cách biệt, một cái bắt tay sao mà hờ hững thế hả em, tay em vẫn ấm áp như ngày nào nhưng tôi biết tâm hồn em đang lạnh giá. Hãy hiểu và thông cảm cho anh, anh luôn biết mình là người có lỗi.
Phạm Thanh
| Mỗi tháng chuyên mục Ngữ pháp tình yêu sẽ tổng hợp các loạt bài theo chủ đề cụ thể, để bạn đọc có thể sẻ chia, hay cảm thông, và trao cho nhau những tình cảm ấm áp. Đồng thời khi tham gia vào diễn dàn các bạn có cơ hội rinh phần thưởng hấp dẫn của ban tổ chức. Chuyên đề tiếp theo của tháng 2 sẽ cùng quý độc giả chia sẻ những câu chuyện: "Nhịp thở tình yêu". Mỗi chuyên đề sẽ có giải thưởng hấp dẫn 1000 000đ dành cho bài viết cảm động nhất. Năm mới đến, tình yêu luôn là gia vị ngọt ngào cho cuộc sống và tình yêu của bạn mặn nồng, đắm say nhưng cũng có những giây phút tĩnh lặng, khó tránh khỏi nhưng phút giây thở dài. Tất cả hòa quyện vào cuộc sống, giúp bạn trưởng thành hơn. Một phút giây bất chợt chúng ta cùng ngẫm lại những gì đã trải qua, tình yêu luôn là điều thiêng liêng, cao quý nhất. Bài viết xin gửi về địa chỉ email: banbandoc@vietnamnet.vn. Tiêu đề mail hoặc thư bạn vui lòng ghi rõ: Bài viết tham gia chuyên mục Ngữ pháp tình yêu. Xin mời bạn đọc hãy gửi bài tham gia dự thi. |
