Câu chuyện của người đàn bà đang tâm sát hại đứa con trai bé bỏng mà mình đứt ruột sinh ra chỉ toàn nước mắt.
Chúng tôi gặp Dương Thị Lưu - nữ
bị án thụ án tù chung thân về tội “Giết người” - tại Trại giam Xuân Nguyên (Hải
Phòng) vào một chiều đông giá lạnh.
Khóc cho mối duyên đầu
Dương Thị Lưu sinh ra trong một gia đình thuần nông ở thôn Đon Riệc, xã Quỳnh Sơn, huyện Bắc Sơn, tỉnh Lạng Sơn. Con gái miền biên ải, lớn lên trong nghèo khó nhưng Lưu xinh đẹp, sáng dạ hơn bạn bè cùng trang lứa. Thương con, nên dù gia cảnh khó khăn nhưng bố mẹ Lưu vẫn cho con gái ăn học đến nơi đến chốn.
Tốt nghiệp phổ thông trung học,
Lưu thi đỗ vào Trường Cao đẳng Sư phạm tỉnh Lạng Sơn với ước mơ sẽ trở thành cô
giáo trường làng ươm mầm tài năng cho các em thơ. Ra trường, cô về dạy tại THCS
xã Bắc Sơn gần nhà. Nhan sắc mặn mà, lại có công ăn việc làm ổn định nên Lưu là
mơ ước của nhiều chàng trai. Nhưng trái tim cô đã trao về anh Dương Doãn Khanh,
một chàng trai hơn cô 2 tuổi, làm nghề tự do ở cùng thôn.
![]() |
| Dương Thị Lưu - nữ bị án thụ án tù chung thân về tội “Giết người” |
Tuy nhiên, từ ngày có con thì
cuộc sống vợ chồng Lưu không còn hạnh phúc ngọt ngào do áp lực cơm áo gạo tiền.
Đồng lương giáo viên còm cõi của Lưu cộng với đồng công cửu vạn của anh Khanh
không đủ chi tiêu.
Cái nghèo khiến vợ chồng Lưu mâu thuẫn trầm trọng. Và có một điều nữa mà Lưu
không dễ nói ra, đó là khoảng cách về tâm hồn giữa cô giáo vùng cao lãng mạn và
anh chồng cửu vạn không thể lấp đầy. Đến năm 2000, hai người đưa nhau ra tòa ly
hôn như một kết cục tất yếu. Bé Lân khi đó mới 2 tuổi, được tòa chia cho ở với
mẹ.
Tình duyên lỡ dở khi đang ở lứa tuổi đẹp nhất khiến Lưu vô cùng cô đơn, trống vắng. Đúng tình cảnh ấy, vào đầu năm 2002, Lưu gặp Dương Doãn Thanh - một người đàn ông hơn cô 5 tuổi chưa vợ - ở cùng thôn. Lúc đầu, Thanh chỉ qua lại giúp mẹ con Lưu những việc vặt trong nhà, nhưng dần dà vẻ đẹp mơn mởn của “gái một con” lại chăn đơn gối chiếc đã khiến gã lực điền mê đắm.
Lưu cũng mất ăn mất ngủ bởi dáng người to cao, ánh mắt si tình của người đàn ông hàng xóm điển trai. Những tưởng mối duyên đầu lỡ dở khiến trái tim Lưu có lúc trở lên chai sạn, không còn biết rung động trước người đàn ông nào nữa.
Nhưng khi gặp Thanh, trái tim cô lại đập hồi hộp những khao khát yêu đương cháy bỏng, lại ấp ủ ước mơ về một một mái ấm hạnh phúc với những đứa con. Và rồi chuyện gì đến đã phải đến, bất chấp những lời đàm tiếu khuyên ngăn của gia đình và đồng nghiệp, Lưu và Thanh đã về chung sống với nhau như vợ chồng.
Âm mưu tàn độc
Để có được tình yêu và sự chăm
sóc hết lòng của Lưu, Thanh không tiếc lời đường mật, thề thốt. Thế nhưng, khi
Lưu đề cập đến chuyện làm đám cưới thì người đàn ông chưa vợ này lại lảng tránh,
tìm cách trì hoãn với lý do hai người sẽ không thể sống hạnh phúc khi có sự hiện
diện của cháu Lân.
Thực tế, có những đêm Thanh mò đến, thấy cháu Lân vẫn chưa ngủ nằm “canh” mẹ nên
hắn rất bức xúc, sinh lòng thù ghét. Để xóa “vật cản” này, Lưu bàn với Thanh
chuyện “xử” thằng bé. Thế là người đàn bà si tình đến mù quáng và ích kỷ này đã
đang tâm cùng người tình tước đoạt sinh mạng của đứa con trai khi đó đã hơn 5
tuổi.
Sau khi bàn bạc, đôi tình nhân thực hiện việc cho bé Lân uống thuốc ngủ rồi đem vứt cháu bé xuống suối cho chết đuối. Nhưng vì gặp nước lạnh nên bé Lân tỉnh dậy vùng vẫy, la hét. Thấy vậy, Thanh tiếp tục lội xuống dìm chết cháu bé rồi về báo với Lưu là đã xong việc.
Biết rõ con mình đã bị người tình dìm chết, Lưu vờ đạp xe quanh bản cuống cuồng gọi con và vờ nhờ mọi người tìm. Sau khi tìm khắp làng mà không thấy, Lưu nói: Thằng Lân rất hay tắm mương, hay là nó bị chết đuối?. Dân bản chạy đến mương nước và vô cùng bàng hoàng khi thấy xác cháu bé.
Khát khao một tiếng gọi “Mẹ ơi!”
Năm 2005, TAND tỉnh Lạng Sơn đã
tuyên phạt Dương Doãn Thanh mức án tử hình, Dương Thị Lưu án tù chung thân về
tội “Giết người”. Thanh đã đi trả án, còn Lưu về thụ án tại Trại giam Xuân
Nguyên (Hải Phòng).
Từ đó đến nay, người đàn bà này phải gặm nhấm nỗi buồn đau cô độc trong tù, chưa
từng có một người thân đến thăm nuôi. Kể về tội lỗi đã qua, Lưu chỉ biết ôm mặt
khóc. Những tháng ngày qua, cô ta luôn bị ám ảnh bởi tội lỗi, không phút giây
nào yên lòng khi nghĩ đến cái chết oan uổng của con trai.
Có những buổi chiều, sau một ngày lao động mệt mỏi, nhìn cảnh một số nữ phạm tíu
tít đón con từ nhà trẻ trở về buồng giam, lòng Lưu lại dội lên nỗi khao khát
được nghe một tiếng gọi “Mẹ ơi”.
Nhưng cô ta biết mình không còn xứng đáng được nghe tiếng gọi thiêng liêng đó.
Đến tận bây giờ, chính bản thân Lưu cũng không thể lý giải được tại sao mình lại
hành động tàn ác, mù quáng đến thế; để rồi đến hết cuộc đời không có được một
giây thanh thản, dẫu biết có ngàn lần day dứt ân hận cũng không thể cứu chuộc
được tội lỗi đã gây ra.
(Theo Pháp luật Việt Nam)
