Chàng trai khiếm thị Thái Lan tự “mò đường” đến Việt Nam để học tiếng Việt

Người nước ngoài học tiếng Việt đã khó, nhưng với những người khiếm thị như Aun, việc học còn khó khăn hơn gấp bội. Hành trình đến với mảnh đất Việt Nam của Aun là một câu chuyện đẹp và đầy phi thường.

Apichit Mingwongtham (Aun) là người khiếm thị đến từ vùng Đông Bắc Thái Lan. Vì trót yêu tha thiết tiếng Việt, anh nhiều lần xin bố mẹ cho sang Việt Nam học tiếng. Sau nhiều nỗ lực, hiện Aun đang là chàng sinh viên năm 2, Khoa Việt Nam học, Đại học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn TP.HCM.

Điều Aun tiếc nhất cho đến bây giờ là không thể tận mắt ngắm nhìn một Việt Nam tràn đầy màu sắc.

VietNamNet xin trích lại một phần hành trình phi thường của Apichit Mingwongtham.

{keywords}

Chàng trai khiếm thị Thái Lan tự “mò đường” đến Việt Nam để học tiếng Việt

“Đã có người từng tả cho tôi nghe, Việt Nam là một đất nước rất đẹp và duyên dáng qua những tà áo dài tha thướt, chiếc nón lá mộc mạc… Đó là một Việt Nam đầy màu sắc. Thế nhưng, khi nghe xong những lời ấy, trong đầu tôi chỉ hiện lên hai chữ “giá mà”. Giá mà tôi có thể chiêm ngưỡng và thưởng thức được những nét đẹp ấy thì tốt biết mấy.

Tôi là Apichit Mingwongtham, tên ở nhà là Aun (Ẳn). Mọi người hay gọi tôi là “A – un”. Tôi là một người khiếm thị bẩm sinh cả hai mắt, đến từ Thái Lan. Tôi hiện là sinh viên năm 2 Khoa Việt Nam học, Đại học Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn TP. HCM.

Tôi đã tốt nghiệp Đại học chuyên ngành Luật tại Thái hơn 10 năm trước. Nhưng chỉ vì tình yêu tiếng Việt, tôi đã sẵn sàng bỏ hết cuộc sống “ổn định” của một gã trai khiếm thị ở quê hương mình và tự “mò đường” đến Việt Nam để học tiếng Việt.

Biết bao nhiêu người hỏi tôi rằng, sao lại mê mẩn tiếng Việt đến vậy. Thực ra, tôi bắt đầu yêu tiếng Việt khi còn là một đứa trẻ 6 tuổi.

Một ngày nọ tôi ghé nhà bà nội chơi, tôi hỏi: “Bà nội ơi, chú hàng xóm đi đâu vậy ạ?”.

“Chú đi làm ở Nhật rồi”, bà trả lời

Tôi tò mò hỏi tiếp: “Nhật đi hướng nào hả bà?”

Chắc hồi đó nội tôi không biết trả lời sao, đành nói: “Đi qua Việt Nam con ạ”.

“Việt Nam ở đâu hả bà ?”, tôi tiếp tục hỏi, nhưng bà không trả lời nữa.

Ngay sau khi tôi về tới nhà, tôi hỏi mẹ rằng Việt Nam ở đâu, mẹ tôi nói: “Việt Nam ở gần Lào”. Cái tên Việt Nam bỗng nhiên được khắc ghi trong đầu đứa trẻ 6 tuổi năm ấy một cách khó lý giải.

Vì nhà tôi ở vùng Đông Bắc Thái Lan (giáp Lào) nên thỉnh thoảng, tôi vẫn bắt được vài kênh đài phát thanh Việt Nam. Tôi hỏi mẹ: “Đây là tiếng gì hả mẹ?”

Mẹ tôi trả lời: “Đây là tiếng Việt con ạ”.

Sau đó tôi bắt đầu thấy hứng thú lắng nghe và bắt chước giọng nói của các phát thanh viên Việt Nam. Chắc đây cũng là lý do vì sao tôi được nhiều người Việt nhận xét rằng giọng của tôi không hề khác gì so với họ. Thời đó, kênh đài Việt Nam trở thành một trong những kênh đài yêu thích của tôi.

Cho tới khi tôi 12 tuổi, vì hoàn cảnh, ba mẹ đã cho tôi đi học trường dành riêng cho người khiếm thị ở Băng Cốc - thủ đô Thái Lan. Kể từ đó, tôi không còn được nghe đài tiếng Việt nữa.

Trở thành sinh viên Khoa Luật năm 2 của trường Đại học Thamasat (Thái Lan), tôi đau đáu và muốn được khám phá Việt Nam. Nhưng hoàn cảnh không cho phép vì rào cản lớn nhất là tôi hoàn toàn không nhìn thấy gì.

Nghĩ mãi, tôi đành cố gắng thuyết phục em trai, em gái và “dụ dỗ” thêm vài người bạn  cùng nhau khăn gói đi Việt Nam một chuyến cho thỏa lòng mong ước bây lâu. Dù lúc đó trình độ tiếng Việt của tôi chỉ đạt tới mức “xin chào” là hết cỡ, nhưng sau chuyến đi Việt Nam ấy, tôi luôn tự hứa rằng một ngày đẹp trời không xa, tôi sẽ đặt chân tới Việt Nam một lần nữa, bằng mọi giá.

Cuối năm 2011, trước khi sang Việt Nam học tiếng Việt, tôi có quen vài người qua Internet. Họ dạy tôi tiếng Việt.

Tiếng Việt như có sức hút với  tôi đến nỗi, khi đã học rồi, tôi không thể cưỡng lại được nữa. Tôi không muốn khả năng tiếng Việt của mình chỉ dừng lại ở mức độ “học bồi”.

Với suy nghĩ ấy, năm 2013 tôi lấy hết can đảm, xin nghỉ việc, gom hết tiền bạc, khăn gói đồ đạc “mò đường” sang Việt Nam một mình với mục đích duy nhất là học tiếng Việt. Vây là tôi và tiếng Việt thực sự gắn bó xuyên suốt trong một thời gian dài.

Hành trình học tiếng Việt một cách nghiêm túc của tôi được đánh dấu bằng việc tôi đã sang Việt Nam và bắt đầu đăng kí khóa học Tiếng Việt. Trong suy nghĩ của tôi, người Việt vừa hiếu khách, vừa tình cảm và dễ gần.

Thầy cô và bạn bè người Việt đã giúp tôi rất nhiều trong quá trình học Tiếng Việt. Ban đầu có nhiều khó khăn vì tôi phải đi mua sách tiếng Việt. Do không nhìn thấy nên cả cuốn sách đối với tôi chẳng khác nào tập giấy trắng.

Lúc đó tôi cần có bản mềm để mang đi in thành sách chữ nổi. Tôi mang sách đi phô tô ra nhiều phần khác nhau để nhờ bạn bè người Việt gõ thành bản mềm giùm. Dù họ bận rộn đến đâu nhưng vẫn luôn sẵn lòng giúp đỡ, thậm chí một số bạn còn thức đêm thức hôm gõ bài cho tôi, mỗi người giúp một chút để kịp có sách trước khi khóa học bắt đầu.

Cũng may tiếng Việt dùng hệ chữ la-tinh như tiếng Anh nên tôi có thể đọc được tiếng Việt sau một thời gian ngắn. Vì không thể nhìn thấy nên khi đi học tôi luôn mang theo máy ghi âm để thu lại những gì thầy cô giảng trong lớp  rồi mang về nhà ôn tập.  

Ngoài ra, thầy cô và các bạn cũng bồi đắp thêm tình yêu nước Việt cũng như văn hóa Việt Nam từng ngày qua những câu chuyện thú vị về văn hóa và con người nơi đây để tôi còn biết “nhập gia tùy tục” khi sống ở một nước khác.

Sau khi về nước được 3 năm, năm 2017, tôi quyết định qua Việt Nam để tham dự kì thi Năng lực tiếng Việt. Hai tuần trước khi thi, tôi mò mẫm sang Việt Nam một lần nữa để chuẩn bị cho kì thi quan trọng này. Chính vì sự giúp đỡ của người Việt mà tôi đã đạt trình độ 6/6 (trình độ C2)  trong kì thi năng lực tiếng Việt.

Có thể nói rằng, Việt Nam như là ngôi nhà thứ 2 và người Việt cũng như là anh chị em trong nhà của tôi vậy. Công ơn của người Việt đối với tôi mà nói như là một món nợ mà tôi phải khắc ghi trong lòng vì cả đời này tôi khó mà trả hết.

Dù không nhìn thấy, tôi tôi luôn cảm nhận được tấm lòng ấm áp, thương người của người Việt. Tôi cũng luôn thầm cảm ơn vì sự hiếu khách và đặc biệt là người Việt không hề kì thị hay phân biệt đối xử với một người khuyết tật như tôi.

Bài viết của Apichit Mingwongtham đã đoạt giải trong Cuộc thi Cây bút VSL và Thư Việt Nam 2019 do Câu lạc bộ Sứ giả Văn hóa, khoa Việt Nam học và Tiếng Việt - Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn - ĐHQG tổ chức dưới sự tài trợ của Quỹ Đào Minh Quang.

Trường Giang

Nghị lực đáng nể của cậu bé không tay

Nghị lực đáng nể của cậu bé không tay

Về đến xã Cam An (Cam Lộ, Quảng Trị) hỏi nhà cậu bé không tay, viết chữ bằng chân rất đẹp là ai ai cũng biết. Câu chuyện về “cậu bé không tay” nỗ lực vượt lên chính mình khiến nhiều người cảm động...

tin nổi bật

Tranh về Hà Nội của nam sinh IT được 'chốt' giá 8000 USD

Tác giả của bức tranh “Hà Nội rong” với định giá tới 8000 đô la Mỹ (184,7 triệu đồng) là Đặng Thái Tuấn (SN 2000, Hà Nội), sinh viên năm thứ 4 ngành Công nghệ Thông tin, Trường Đại học Kinh tế - Kỹ Thuật Công nghiệp Hà Nội.

Chàng trai từ bảo vệ trở thành kỹ sư công nghệ thông tin

Trước khi trở thành kỹ sư phần mềm tại Nhật Bản, Dũng nói, mình từng phải trải qua giai đoạn “đầy bão tố”, khiến anh trở nên già trước tuổi.

Cô bé 10 tuổi 4 năm cõng bạn vào lớp

Đã 4 năm nay, dù nắng hay mưa, chỉ cần ba mẹ Trang đưa bạn đến, Trâm đã đứng đợi bạn ở cổng trường để cõng bạn vào lớp.

Ảnh kỷ yếu của học sinh Hải Phòng khiến dân mạng trầm trồ

Mới đây, dân mạng "phát sốt" trước bộ ảnh kỷ yếu được lấy ý tưởng từ sàn diễn thời trang của các bạn học sinh lớp 12 Hóa, Trường THPT Chuyên Trần Phú (Hải Phòng).

Học sinh lớp 11 lập trình mô hình 3D để học lịch sử

Ý tưởng “Sản phẩm thực tế ảo về các di tích hoặc sự kiện lịch sử” đã thắng giải Nhất tại cuộc thi WeTech 2022.

Nữ thủ khoa trường Kinh tế với điểm GPA gần tuyệt đối

Đạt số điểm gần như tuyệt đối 3,97/4, Văn Thị Phương Thanh đã xuất sắc trở thành thủ khoa đầu ra của Trường Đại học Kinh tế Quốc dân.

Nữ sinh top 10 thi Toán quốc gia đạt GPA 4.0 ở trường Sư phạm

Đạt giải Nhì và là thí sinh có điểm số trong top 10 kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia môn Toán năm học 2020- 2021, Nguyễn Minh Châu đã lựa chọn theo đuổi ngành sư phạm.

Nữ sinh Ngoại giao khoe vũ đạo cực cháy trên phố đi bộ

Không phải nhóm nhạc K-Pop nào đâu, clip nhảy cực chất vừa rồi đến từ các sinh viên Ngoại giao đấy! Trên nền nhạc Fiction, các cô gái đã hâm nóng cả Phố đi bộ Hồ Gươm.

Nữ sinh đỗ ĐH ‘tỉ lệ chọi’ top đầu thế giới với hồ sơ không bài luận

Dành vỏn vẹn chỉ 10 ngày để chuẩn bị hồ sơ, Đoàn Thục Quyên (Trường THPT chuyên Quốc học Huế) đã ghi tên mình vào danh sách trúng tuyển của Minerva University (Mỹ) - một trong những đại học có tỉ lệ trúng tuyển thấp nhất thế giới, dao động từ 1-2%.

Thành tích học tập xuất sắc của nữ sinh 'trẻ nhất Việt Nam' dự SEA Games 31

Văn Quỳnh Phương (sinh năm 2007, học sinh lớp 9C của Trường THCS và THPT M.V.Lômônôxốp, Hà Nội) là thành viên của đội tuyển Khiêu vũ thể thao Việt Nam tham dự SEA Games 31.

'Nam thần' 8.0 IELTS của Trường ĐH Kinh tế quốc dân

Không chỉ giành ngôi vị quán quân cuộc thi King and Queen của Trường ĐH Kinh tế Quốc dân, Nguyễn Phương Nam còn sở hữu một thành tích học tập top đầu với IELTS 8.0.

Thành tích đáng kinh ngạc của hai chị em người Việt tại Mỹ

Trong khi chị gái Hana Le được 2 đại học Ivy League cấp học bổng, cô em gái Melissa Le đăng quang Hoa hậu Thiện nguyện Thiếu Niên Louisiana và giành nhiều thành tích nổi trội trong học tập.

Bài luận về thạch sùng giúp nữ sinh Ams giành học bổng 7,2 tỷ đồng

Á khoa đầu vào lớp chuyên Địa của Trường THPT Chuyên Hà Nội – Amsterdam giành học bổng toàn phần 7,2 tỷ đồng của Davidson College với bài luận về con thạch sùng và thành tích học tập, hoạt động ngoại khóa ‘siêu khủng’.

3 nữ sinh giành giải thưởng hơn 2 tỷ đồng với ý tưởng băng vệ sinh tự hủy

Bùi Tú Uyên (17 tuổi), Lương Anh Khánh Huyền (16 tuổi) và Trần Quỳnh Anh (15 tuổi) là 3 học sinh Việt Nam đã xuất sắc đoạt giải Nhất trị giá 100.000 USD tại cuộc thi The Earth Prize (Giải Thưởng Trái Đất) với ý tưởng sản xuất băng vệ sinh tự hủy.

Nam sinh chế hàng trăm 'siêu máy bay', vận tốc hơn 180km/h

Võ Hoàng Hiếu (2002, Hoàng Mai) đã chế tạo ra hàng trăm chiếc máy bay mô hình điều khiển từ xa. Hơn hết, cậu bạn được sự ủng hộ nhiệt tình của bố mẹ và đam mê đã giúp cậu “cai nghiện game”.