![]() |
Ông Dương Trung Quốc. Ảnh: VietNamNet |
Ông Dương Trung Quốc vừa tái cử đại biểu Quốc hội khoá XII đang ‘nghiên cứu’ nhật ký cá nhân trên mạng (blog) để sớm trò chuyện với cử tri qua kênh này.
Trả lời phỏng vấn VietNamNet, ông Dương Trung Quốc nói blog là “môi trường để rèn luyện những phẩm chất cần có, có được một bản lĩnh để chấp nhận. Đối với một chính khách, điều đó rất quan trọng”.
Ông cũng thừa nhận ông chưa hiểu hết về blog. Mục tiêu đầu tiên ông viết blog là chia sẻ, “đầu tiên là với những người họ quan tâm đến mình và mình cũng muốn chia sẻ với họ”. ông nói ông chưa có ý định dùng blog để tạo một diễn đàn quá rộng đối với mọi người.
“Nếu quả thực trong quá trình làm, mình cảm thấy mức độ nào mình đủ bản lĩnh và mình đủ lòng tin thì mình sẽ mở rộng ra và cũng thăm dò xem nhu cầu như thế nào. Trước hết, tôi chỉ muốn có một chỗ để đưa tất cả những gì mình viết vào để chia sẻ, để giới trẻ có thể bình luận, bình phẩm”, ông Dương Trung Quốc nói.
Thử thách đầu tiên - đối mặt với danh hiệu "chơi trội"?
Ở Việt Nam, có lẽ ông là đại biểu Quốc hội đầu tiên công khai chuyện mình làm blog. Nhưng có một tâm lý là anh nào làm đầu tiên sẽ bị coi là “chơi trội”. Ông có sợ tâm lý ấy không?
Tôi biết là có tâm lý ấy nhưng tôi không sợ. Có gì mà mình phải sợ.
Ông cũng là người đầu tiên trong Quốc hội dùng máy tính xách tay?
Thực ra tôi không phải là người đầu tiên. Người đầu tiên mang máy tính xách tay đến Quốc hội là ông Lân Dũng và cũng có thể một vài người khác. Nhưng các vị cứ thập thà thập thò. Tôi là người đầu tiên dám đặt lên bàn rồi đánh bình thường, có gì mà phải sợ.
Thập thò nghĩa là sao?
Thì đánh giấu, không cho mọi người xem, ngại ngại vì cho rằng như thế là vi phạm luật. Như thế chẳng có gì là vi phạm cả.
Thời điểm đó là năm nào?
Vài năm nay rồi. Hai năm đầu tôi chưa dùng, nhưng năm thứ hai thì dường như đó là năm mình làm được nhiều việc nhất.
Vậy đến bây giờ có bao nhiêu đại biểu sử dụng máy xách tay?
Chưa có thêm ai hết. Ông Dũng thỉnh thoảng tranh thủ làm. Còn tôi lúc nào đến cũng đặt máy lên bàn, làm công khai. Hoặc là họ e ngại nên chưa có nhiều người làm vậy.
Đối với các blogger trẻ tuổi không tham gia vào công việc chính trị thì chuyện làm blog có thể rất thoải mái. Nhưng ông lại khác, ông còn vai đại biểu Quốc hội.
Mình có thể thay đổi cách nói để thuyết phục và để an toàn. Thí dụ như có thời kỳ, trên VietNamNet có mở ra tranh luận về chuyện tham nhũng. Có nhiều người phản ứng rất gay gắt, họ dùng lý lẽ của họ để đả kích.
Lý lẽ của họ là gì?
Ông đừng nghĩ vớ vẩn. Ông hãy tập trung làm Quốc hội đi.
Ông trả lời họ ra sao?
Làm sao trả lời được hết. Nhưng số đông là ủng hộ. Nói trước là tôi sẽ không trả lời. Nhưng tôi ghi nhận tất cả ý kiến của họ. Trừ trường hợp nào tôi thấy cần thiết trao đổi.
Thế bây giờ làm blog, ông có sợ người ta lại bảo, ông tập trung làm việc của Quốc hội đi?
Đó là chuyện bình thường.
Vĩnh Thịnh
VietNamNet
