
Tôi đã chứng kiến nhiều trường hợp chồng bị vợ bạo hành, nhưng chẳng ai đứng ra
ngăn cản mà họ chỉ giương mắt lên xem rồi bình phẩm nọ kia. Trường hợp ông Tùng
hàng xóm nhà tôi cũng tương tự. Ông
Tùng đường đường là một cán bộ nhà nước,
còn vợ ông bán thịt lợn ở chợ.
Chênh lệch trình độ là một nhẽ, về ngoại hình,
vợ chồng ông Tùng cũng chẳng có điểm
gì gọi là xứng đôi vừa lứa. Ông Tùng thì bé bé thư sinh mà bà vợ, nói như các
cụ ngày xưa là “to như cái cối lỗ”. Nghe bảo, trước đây lúc ông Tùng sắp lấy bà
này, ai cũng gièm là cặp đũa lệch khó nên cơm cháo. Thế nhưng bố mẹ ông ở quê thì
lại “khoái” con dâu to khỏe. “Buôn thịt thì đã sao? Nó khỏe nó còn sinh con đẻ
cái, nó kiếm ra tiền. Sau chúng tao già còn trông cậy vào vợ chồng mày chứ lấy
vợ đồng nghiệp lương cán bộ quèn có mà chết đói”.
Vợ chồng ông Tùng lấy nhau xong nghe đâu chỉ yên ổn được chừng một năm
thì bà vợ sinh thói dở nết với lý do “Tưởng lấy ông cán bộ nhà nước thì đời tôi
đỡ khổ. Ai ngờ vẫn phải làm con buôn thịt.
Đã thế còn
phải gánh thêm mấy của nợ (ý nói ông Tùng và cả bố mẹ
già của ông)”. Hóa ra bà lấy ông Tùng
cũng là có chủ đích, tưởng được nở mày nở mặt, đâu ngờ... ông Tùng
cũng chỉ là nhân viên quèn nghèo kiết xác,
đã thế sức khỏe lại kém nên ngoài những việc nhàn hạ ở cơ quan ông chẳng làm
thêm được gì.
![]() |
|
Kêu than rồi chửi bới mãi mà ông Tùng vẫn im lặng nhẫn nhục, bà lại càng tức giận... Ảnh minh họa |
Sau một thời gian chung sống, phát hiện thứ mình cần thì chồng
không có, bà phải gánh vác hết mọi việc trong nhà, ngoài ngõ lại thêm bố mẹ chồng ở quê nay ốm
mai đau, tiền chữa bệnh cũng vợ chồng ông phải lo hết, bà như nổi điên.
Bỏ quách ông chồng ròm đi cho nhẹ nợ thì bà chẳng nghĩ đến nhưng hàng ngày cứ mang ông Tùng ra hành cho bõ tức.
Đã vậy, hết kêu than rồi chửi
bới, ông Tùng cũng chỉ im lặng nhẫn nhục. Bà lại càng
tức, chán chửi chồng thì quay sang
dựng cả tông ti họ hàng nhà chồng lên để chửi.
Ông Tùng thì cứ nghĩ “vợ nói mãi khắc chán”, "tránh vợ chẳng
xấu mặt nào". Nói mãi mỏi mồm mà ông cứ
im như thóc giống càng khiến bà thêm sôi máu, dần dà, bà gia
giảm cho lão chồng vài cái giúi, cốc, thụi... Về sau mỗi lần "lên cơn" thì bà cứ thẳng tay mà nện cho hả tức.
Nhiều lần bị vợ đánh đau lắm nhưng ông Tùng vẫn phải nhịn, không phải vì không
dám phản kháng mà sự thực là sức ông đánh không lại bà vợ lực điền.
Ông còn
lo nếu làm vợ phật ý thì kiểu gì bố mẹ ông cũng bị cắt khoản viện trợ tiền thuốc
thang hàng tháng. Thế nên ông cố chịu đựng. Mà được cái bà rất
biết “giữ thể diện” cho chồng. Lần nào đánh chồng bà cũng
đóng cửa kín mít nên hàng xóm chẳng ai biết mà can thiệp suốt mấy năm trời.
Một lần, ông Tùng được vợ nhờ đi giao thịt lợn. Vốn chẳng quen
việc, ông bị người ta lừa cân điêu, mất khoản tiền lớn. Khổ
ông Tùng, mang tiền về cho vợ lại hí hửng tưởng
được việc, thế nào vợ cũng khen vài câu, định từ nay sẽ cố gắng giúp vợ.
Kiểm tiền xong thì bà vợ rít hai hàm
răng lại với nhau gầm lên rồi túm gáy ông Tùng như túm con mèo ném văng
vào gầm chạn.
Ông Tùng chẳng dám hé răng cự cãi. Chỉ sẽ sàng
bảo vợ: “Thôi mất rồi thì thôi, từ sau tôi cẩn thận hơn”. Bà vợ điên tiết cho rằng
chồng đã ăn hại còn già mồm, vớ ngay cái búa đinh gần đấy, vừa dứt câu “bà
đập cho chết bớt cái của nợ này” thì chiếc búa táng thẳng vào đầu ông T.
Quá bất ngờ, ông T chỉ kịp kêu “á” một tiếng, máu chảy ướt mặt rồi ngất lịm.
Thấy máu tóe loe, bà hốt hoảng kêu cứu, hàng xóm mới chạy sang
đưa ông T đi cấp cứu. Ấy thế mà vào viện sau khi tỉnh
lại bác sĩ hỏi nguyên do, ông T lại nói “giữ thang cho vợ đóng đinh nên bị búa
rơi vào đầu”.
Đúng là thời nào cũng thế, phụ nữ bị đánh còn dám kêu “Ối làng nước ơi cứu tôi
với, thằng chồng nó đánh chết tôi rồi”. Còn đàn ông bị vợ đánh, đố anh nào dám
lên tiếng. Dù tôi chắc chắn số phái mạnh bị phái yếu bạo hành chẳng hề ít nhưng
chỉ vì cái sĩ diện hão của bản thân mà cố “ngậm bồ hòn làm ngọt”.
Cứ nói phụ nữ giỏi chịu đựng, nhưng đàn ông họ giỏi hơn nhiều. Bao nhiêu tổ chức
xã hội về phòng chống bạo lực gia đình, “nhà tạm lánh”, “nhà bình yên” nhưng mà
hình như chỉ dành cho phụ nữ.
Đàn ông bị bạo hành không thiếu nhưng không phải ai cũng dám
kêu. “Nói ra để thiên hạ người ta
chửi vào mặt à?”, người cảm thông thì ít, tỏ ra ngờ vực coi thường thì nhiều.
Vậy nên, đàn ông nếu không muốn mình rơi vào trường hợp đó thì hãy nhớ lấy một câu nói vui của thiên hạ rằng “đàn bà chỉ nên để họ leo tới nách, đừng để họ leo lên cổ vì sớm muộn họ cũng tìm cách cưỡi lên đầu”.
M.T
