Đau lòng mẹ bỏ con lại trên võng, lạnh lùng bỏ đi không ngoái lại một lần

Khoảnh khắc một người mẹ từ bỏ chính đứa con mình mang nặng dứt ruột sinh ra, để nó bơ vơ giữa cuộc đời không biết sống chết ra sao, lẽ nào lòng họ không đau?

Hà Nội một sáng sớm trời mưa bay, có một cậu bé đứng một mình bên đường, bên cạnh là chiếc túi đựng bộ quần áo, vài chiếc bỉm, một bình sữa còn ấm và vài món đồ chơi cùng với mảnh giấy ghi tên và ngày tháng năm sinh của con.

Hình ảnh cậu bé kháu khỉnh cười khoe những chiếc răng nhỏ xíu được chia sẻ ngập tràn trên các trang mạng khiến lòng người mẹ như tôi quặn thắt.

Khi tôi đọc tin ấy, cậu con trai hai tuổi của tôi còn cuộn tròn trong chăn, thỉnh thoảng quơ tay tìm vòng ôm của mẹ. Và tôi tự hỏi, khi người thân của con pha cho con bình sữa cuối cùng rồi quyết định bỏ rơi con giữa phố, họ đã nghĩ gì, có đau đớn lắm không?

Vài hôm sau, cũng ở Hà Nội, lại có thêm hai bé gái mới chỉ hơn một tháng tuổi bị bỏ rơi. Trên hai chân nhỏ xíu của các con vẫn còn vòng đeo của bệnh viện ghi tên tuổi mẹ. Trong thư để lại, người mẹ trẻ viết: "Tôi chưa lập gia đình, chẳng may lỡ dở, sáng 25/8 sinh ra hai cháu lại sinh non nên không thể nuôi được. Tôi đành từ bỏ các cháu. Mong ai nhặt các cháu sẽ cưu mang nuôi nấng các cháu nên người". Hai đứa trẻ, hai cuộc đời, có mẹ mà trong phút chốc không khác gì trẻ mồ côi.

Và vừa rồi, trên mạng lại xuất hiện clip ghi lại cảnh một phụ nữ bế con (được cho là ở Sóc Trăng) vào quán nước ngồi, đợi khi quán vắng khách, bà chủ vào trong đã đặt bé lên võng rồi quay lưng bỏ đi mà ko hề ngoái đầu lại nhìn con lấy một lần. Cho tới khi em bé khóc quá lớn thì mọi người mới tá hỏa nhận ra mẹ em bé đã bỏ con lại quán nước mà không để lại bất cứ một thông tin gì.

Chỉ trong vòng một tuần, liên tiếp những đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi. Những trách móc rất nhiều, những cảm thông cũng có. Vẫn biết, cuộc đời này có muôn vàn nỗi éo le, có những lựa chọn trong cuộc đời là bất đắc dĩ. Thế nhưng, khoảnh khắc một người mẹ từ bỏ chính đứa con mình mang nặng dứt ruột sinh ra để nó bơ vơ giữa cuộc đời không biết sống chết ra sao, lẽ nào lòng họ không đau? Hay nỗi đau ấy không đủ lớn để có thể khiến họ giữ con ở bên mình, cho mình quyền làm một người mẹ đúng nghĩa.

Cạnh nhà tôi có một đôi vợ chồng công nhân quê ở Thái Nguyên, người dân tộc. Vì hoàn cảnh khó khăn, anh chị lên Hà Nội làm công nhân, thương nhau rồi nên duyên chồng vợ. Sinh con gái đầu lòng, vì không có ai trông con, chị quyết định cai sữa sớm gửi con về quê cho ông bà nội. Lúc đó chị nghĩ "chỉ cần vợ chồng có thể đi làm, có thể kiếm tiền để nuôi con và trang trải cuộc sống, thì con ở đâu cũng được".

Một lần, con gái bị ốm, chị về đưa con lên Hà Nội khám. Cô bé ba tuổi thường ngày ít nói, nhưng gặp mẹ thì bi bô tíu tít không ngừng. Đến bữa cơm, cô bé chỉ đòi ăn mì tôm. Cô bé nói: "Bà nội bảo con ngoan để bố mẹ đi làm kiếm tiền mua thịt, nếu không thì chỉ ăn mì tôm suốt ngày thôi. Con không cần ăn thịt. Mẹ cho con ở với mẹ, con ăn mì tôm cũng được".

Giây phút ấy, chị không thể kìm nén cảm xúc mà ôm con vào lòng, vừa ôm vừa khóc. Giờ chị mới nhận ra, đối với một đứa trẻ, không có gì quan trọng hơn mẹ. Sau hôm đó, anh chị để con ở luôn Hà Nội, cho con đi học mẫu giáo. Nhà có con nhỏ, mỗi giờ tan ca, mỗi tối bữa cơm sum vầy, có ba người mà vui như hội.

Bà cụ cạnh nhà tôi khi đọc những tin này thì chép miệng: "Con không chê cha mẹ khó", chỉ có cha mẹ vì lý do này nọ mà "chê" con thôi. Ngày xưa các cụ đói nghèo là thế, đông con là thế mà có bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ rơi con đâu. Sao bọn trẻ bây giờ nó lại bỏ con mình dễ dàng như thế". Câu hỏi của cụ thực ra không cần trả lời, nghe chỉ để buồn thôi.

Nhiều người nghĩ rằng mình sinh con ra, không lo cho con được cuộc sống đủ đầy thì thôi cho người khác nuôi. Biết đâu người ta giàu có hơn, người ta thương con mình thì đời con đỡ khổ. Nhưng với một đứa trẻ, có gì quan trọng hơn việc được sống với mẹ cha. Có gì bất hạnh hơn cảm giác bị bỏ rơi để rồi một ngày nhận ra mình đã bị chính những người thân bỏ rơi như trút bỏ một gánh nặng.

Thật thương khi nghĩ rằng, không phải đứa trẻ nào cất tiếng khóc chào đời cũng khiến bố mẹ dâng trào niềm hạnh phúc. Nhưng con đâu có quyền lựa chọn được sinh ra, đâu có quyền được chọn mẹ cha cho mình. Con đến với cuộc đời này, dù vì tình yêu hay vì lầm lỡ thì con vẫn có quyền được ấp yêu trong vòng tay mẹ, được lớn lên bằng dòng sữa ngọt lành, được chăm sóc và chở che như tất thảy những đứa trẻ khác.

Hóa ra không phải cứ sinh ra một đứa trẻ là đủ tư cách làm cha, làm mẹ. Hóa ra có những người vì bản thân mình mà không màng đến tình thân máu mủ. Đành rằng "mỗi cây mỗi hoa", nhưng nếu nhận thức được mình không đủ trách nhiệm để sinh ra một đứa trẻ và nuôi chúng nên người thì đừng để điều đó xảy ra, đừng để mình rơi vào tình thế định đoạt cuộc đời con mình một cách tàn nhẫn đến thế.

Mỗi đứa trẻ bị bỏ rơi hầu như đều được những vòng tay bao dung của người đời đón nhận. Các con, nếu may mắn, có thể có một gia đình chăm sóc yêu thương mình, cho mình một gia đình, một mái ấm. Càng nghĩ lại càng buồn biết bao nhiêu, đến người dưng còn có thể mở rộng lòng cưu mang, sao bố mẹ lại có thể nhẫn tâm bỏ con mình giữa đường giữa chợ?

Theo Dân trí

tin nổi bật

Bạn trai giàu không bao giờ nói về bố mẹ anh ấy, đến thăm tôi mới hiểu...

Tôi là con gái nhà giàu, bố mẹ đều làm kinh doanh có tiếng tăm nhất định ở địa phương. Dù gia cảnh tốt nhưng tôi không được chiều. Bố mẹ rất nghiêm khắc trong việc giáo dục tôi.

Sau cuộc hôn nhân địa ngục, nhất định là nắng ấm

Chỉ cần sống lương thiện, tử tế và dũng cảm bước ra khỏi cuộc nhân địa ngục, phụ nữ nhất định sẽ tìm thấy hạnh phúc cho mình.

Chồng lương 50 triệu, vợ vẫn quyết ly hôn vì một tin nhắn

Ngày quyết định chia tay chồng, tôi khóc rất nhiều nhưng cuộc đời người phụ nữ không thể sống mãi bên người đàn ông như vậy.

Nằm nghe nhân tình thủ thỉ, tôi tỉnh ngộ bật dậy chạy ngay về với vợ

"Tối nay anh tiếp khách về muộn, không ăn cơm nhà nhé" - Tôi vừa bấm xong tin nhắn gửi vợ thì cô nhân tình bé nhỏ sà vào lòng nũng nịu: "Cuối tuần này anh bảo vợ đi công tác rồi đưa em đi chơi đi".

11 giờ đêm trở về nhà, mở cửa ra, mẹ đơn thân vỡ òa hạnh phúc

Tôi hốt hoảng về nhà nhưng vừa mở cửa nhà đã vỡ òa trong hạnh phúc.

Câu nói của con trai trước khi rời nhà ông nội khiến tôi trăn trở

Con trai buồn bã, vừa khóc vừa nói một câu thấm thía. Vợ chồng tôi chỉ biết thở dài, nhìn nhau trong bất lực.

Mẹ chồng chê con dâu nấu ăn dở, con trai dứt khoát dọn ra khỏi nhà

Tôi mang thai 3 tháng nhưng vẫn chu toàn việc cơm nước. Thế nhưng, mẹ chồng lại chê tôi nấu ăn dở tệ. Chồng tôi biết chuyện liền đòi ra ở riêng.

Bố chồng đến sống chung, cả nhà tôi khốn khổ

Sau mấy chục năm không nhìn mặt con trai, bố chồng bỗng dưng trở về, sống chung với gia đình tôi.

Chồng ngoại tình rồi về mỉa mai vợ: 'Ngoài việc đẻ thì em làm được gì?'

5 năm trước, tôi kết hôn. Chồng tôi và tôi học cùng trường, cùng khóa đại học, chỉ khác khoa. Anh ấy không phải là mối tình đầu, nhưng là người tôi yêu nhất.

Biết nguồn gốc số tiền mẹ chồng cho, tôi điếng lặng cả người

Nhìn tấm lưng mẹ chồng còng xuống, trái tim tôi cũng trĩu nặng theo.

'Bước chân đi ngoại tình lại thấy yêu chồng hơn' - thú nhận của một cô vợ

Có lẽ do bản chất của con người là chỉ biết quý và trân trọng những gì đã mất...

Sống khắc khổ nhưng con dâu vẫn bị mẹ chồng chê lười biếng, ăn chơi

Tôi lương cao, nhưng mua sắm gì cho bản thân là bị mẹ chồng la mắng.

Ngoại ngũ tuần tôi cặp với trai đang xoan, tưởng an toàn không ngờ gặp kết đắng

Tôi là Giang, 51 tuổi. Tôi về hưu sớm nên tuổi này không còn phải đi làm, được sống cuộc sống mà tôi mong muốn những năm cuối đời. Dù lương hưu thấp nhưng tôi có chồng làm ra tiền nên không phải lo về kinh tế.

Vợ sắp cưới của tôi đã qua một đời chồng nhưng vẫn tỏ vẻ 'cành cao'

Vợ sắp cưới của tôi rất đẹp, đó cũng là lý do đầu tiên khiến tôi bị cô ấy hấp dẫn. Đến khi tìm hiểu mới biết cô ấy đã từng ly hôn, nghe đâu là vì chồng cô ấy ngoại tình.

Chu cấp cho bạn trai nhiều năm, tôi tá hỏa vì sự trơ trẽn của anh

Tôi luôn tin anh là người đàn ông ngay thẳng, không bao giờ sống hai lòng nhưng tôi đã nhầm.