![]() |
| Nhiều tổ chức y tế và học khu dùng trang web và tin nhắn điện thoại để tiếp cận thanh thiếu niên. |
Tiếp cận mọi đối tượng thanh thiếu niên
Giáo dục giới tính là môn học “gai góc” trong hầu hết hệ thống trường học: chỉ có 13 bang tại Mỹ xác định mọi nội dung trong chương trình học đều phải chính xác. Ngân sách bị thu hẹp và các môn học cạnh tranh khác đẩy giáo dục giới tính thành môn ít được quan tâm. Phản ứng lại vấn đề này, một số tổ chức y tế và các học khu (khu phục vụ điều hành các trường trung học và tiểu học công cộng địa phương) đã xây dựng trang web và dịch vụ nhắn tin văn bản như các phương pháp hữu hiệu có thể chạm tới thanh thiếu niên trong các lớp học vốn không thiếu sóng wi-fi.
Tại Chicago, thanh thiếu niên có thể đăng kí tham gia chương trình “Sex-Ed Loop” đã được quận thông qua. Hàng tuần, tin nhắn về biện pháp tránh thai, quan hệ tình dục và phòng bệnh sẽ được gửi tự động về điện thoại. Còn tại California, thông qua Hookup, thanh thiếu niên có thể gửi mã ZIP (mã số bưu điện) tới một số điện thoại và nhận được địa chỉ các trạm y tế khu vực đó. Nhiều dịch vụ như Sexetc.org - trang web quốc gia do “teen” điều hành và dành cho “teen”, mang tới cả dịch vụ cộng đồng và riêng tư, cho phép thanh thiếu niên tìm hiểu về tình dục – tình yêu, đặc biệt dựa vào thiết bị di động. Dịch vụ sẽ cung cấp đường dẫn tới các blog, trò chơi tương tác, diễn đàn đã kiểm duyệt, trang Facebook và Twitter.
Deb Levine, Giám đốc điều hành tổ phức phi lợi nhuận ISIS chuyên quản lí dịch vụ nhắn tin và kiểm tra tính chính xác y tế của nội dung, cho biết: “Khi hỏi những người trẻ tuổi cách thức số một để tìm hiểu về tình dục, họ nói “Chúng tôi Google”. Nhưng gần như mọi lúc, thông tin tốt nhất không tới từ các kết quả này.”
Giáo dục giới tính qua điện thoại/trực tuyến là cần thiết
Xác định số lượng các dịch vụ giáo dục giới tính qua tin nhắn là điều khó khăn. Tuy nhiên, theo Levine, người tổ chức hội thảo “Sex:Tech” về chương trình sức khỏe tình dục cho thanh niên, lượng đơn đăng kí thuyết trình về dịch vụ trực tuyến/di động tăng vọt, từ 40-50 đơn năm 2010 lên 120 năm 2011. Không giống như các bài giảng trên lớp học thường phải tiết chế theo quy định của bang, chương trình Internet không có tiêu chuẩn nào. Người điều hành các chương trình đơn giản mong muốn “teen” có được thông tin chính xác và giúp họ lựa chọn đúng đắn. Thậm chí ngay cả trong nền văn hóa bão hòa với quan hệ tình dục như hiện nay, tìm được lời khuyên vẫn không dễ dàng. Dù năm 2010, tỉ lệ “teen” mang thai giảm 9% so với năm 2009, theo Trung tâm kiểm soát và phòng ngừa bệnh Mỹ, Mỹ vẫn là một trong những nước có tỉ lệ cao nhất trong số các quốc gia đang phát triển. Thanh thiếu niên mắc bệnh giang mai, lậu, khuẩn Chlamydia tiếp tục tăng lên.
Hầu hết các dịch vụ đều nhận được tài trợ như Quỹ Ford và các cơ quan y tế và giáo dục cấp tiểu bang và liên bang. Các lớp học giáo dục giới tính thường được kiểm soát và không được ưu tiên tại nhiều khu vực. Ví dụ, tại Chicago không có chương trình giáo dục giới tính bắt buộc, dù giáo viên được khuyến khích trong các lớp khoa học hay vật lí. Các quan chức nhà trường xem các chương trình như Sex-Ed Loop là điều cần thiết.
Mary Beth Szydlowski, chuyên viên giáo dục phòng ngừa cho các trường học Chicago cho rằng Sex-Ed không chỉ nhắm tới học sinh học trên lớp mà còn chạm tới cả những em đã bỏ học. Chương trình được Illinois Caucus for Adolescent Health quản lí, tuyển “teen” Chicago để tạo ra các tin nhắn văn bản cũng như viết blog và dựng video cho trang web. Những tin nhắn mang phong cách “teen” vừa hài hước vừa trực diện: ví dụ như Real Talk – chương trình phòng chống H.I.V của Hội đồng AIDS Đông Bắc New York, “teen” đã tạo các đoạn clip YouTube trên nền bài rap “Sport Dat Raincoat”, trong đó kể chuyện một cô gái luôn mang theo chiếc ô, đại diện cho bao cao su. Elizabeth Schroeder, Giám đốc điều hành tổ chức giáo dục giới tính quốc gia Answer đang quản lí SexEtc.org cho rằng, các bậc phụ huynh lo ngại giáo dục tình dục sẽ khuyến khích con mình thử nghiệm là sai lầm. Nhiều nghiên cứu chứng minh điều ngược lại. Tuy nhiên, thách thức đặt ra là khi lướt web, “teen” sẽ tìm thấy các trang web về chương trình giáo dục giới tính trước, hay các trang web khiêu dâm trước.
Theo NYT
Nội dung được đăng trên báo Bưu điện Việt Nam số 4 ra ngày 9/1/2012.
