Mạng vệ tinh: giải pháp cho nông thôn
![]() |
Vệ tinh có thể trở thành giải pháp giúp nông dân kết nối Internet. Ảnh: Internet |
Michael Schuppenhauer, nhà tư vấn công nghệ sinh học, sống dưới một chân núi yên bình gần Vịnh Half Moon, California. Phía bên kia những ngọn núi Santa Cruz, chỉ cách 40 dặm, là “trái tim” của Internet: chính là trụ sở Google và thung lũng Silicon.
Nhưng Internet không qua khu trại của Schuppenhauer. Nó quá xa trạm điện thoại địa phương, nên không có DSL (digital subscriber line), không cáp, thậm chí ĐTDĐ cũng không hoạt động. Ông có thể dùng dial-up, nhưng quá chậm, đặc biệt với những file lớn hoặc video online lại càng khó khăn.
Giải pháp: Internet vệ tinh
Vì thế Schuppenhauer lắp dịch vụ Internet băng rộng thông qua chảo vệ tinh bằng cỡ cái bàn uống nước ở bên cạnh nhà, giúp ông tìm ra những kết quả Google cách ông đến nửa vòng trái đất.
So với cáp hay DSL, nó chậm và đắt – 85 USD/tháng – nhưng lại cho phép Schuppenhauer làm việc cả ngày tại nhà.
Theo nhà cung cấp vệ tinh băng rộng lớn nhất Hughes Communications Inc, vệ tinh là lựa chọn Internet băng rộng duy nhất với khoảng 10% dân cư Mỹ.
Hạn chế: đắt và chậm
Tại Mỹ có ba nhà cung cấp Internet vệ tinh, HughesNet và đối thủ WildBlue, thứ ba là StarBand. HughesNet và WildBlue Communications Inc, đang đánh cược hàng trăm triệu USD rằng họ sẽ phủ sóng toàn bộ thị trường này. Hiện họ đang tăng gấp đôi năng suất với 2 vệ tinh mới.
Đó là tin tốt lành cho những người nông dân vùng sâu vùng xa và những người ao ước được kết nối. Tuy nhiên, vệ tinh mới chẳng giúp cải thiện chất lượng dịch vụ nhiều do hạn chế về năng suất và khoảng cách với Trái Đất.
Tuy nhiên, một khó khăn đối với dịch vụ Internet vệ tinh là thời gian truyền tải. Lần đầu tiên WildBlue giới thiệu dịch vụ của họ là vào năm 2005, khi đó người dùng đều hài lòng và yêu thích. Nhưng vệ tinh của WildBlue bắt đầu nghẽn khi có nhiều người dùng. Tháng 11 năm ngoái, hãng phải thay đổi cách chia công suất vệ tinh: cho phép nhiều người truy cập nhưng lại làm chậm thời gian truyền tải.
Một hạn chế lớn khác của vệ tinh là tốc độ ánh sáng: phải mất ít nhất nửa giây mới gửi được một tín hiệu kiểu như tìm kiếm Google đến vệ tinh và chờ kết quả trở lại. Nhưng vì số người sử dụng ngày càng tăng, vệ tinh bị tắc nghẽn, thời gian cần có để gửi tín hiệu có thể lên đến 3 lần. Đây có thể không phải là vấn đề với việc lướt web, nhưng lại là vấn đề nghiêm trọng với các buổi hội nghị video và ngân hàng trực tuyến.
Băng rộng di động cũng làm một giải pháp, tuy nhiên, WildBlue và HughesNet cho rằng chi phí xây dựng mạng lưới quá đắt đỏ sẽ khiến họ chưa thể thu hút người dùng.
Các nhà cung cấp nỗ lực
HughesNet, đặt tại Germantown, Maryland, giới thiệu dịch vụ vệ tinh 2 chiều đến người tiêu dùng và các doanh nghiệp nhỏ từ năm 2001. Tính đến cuối năm ngoái, hãng có 327.500 khách hàng ở Mỹ.
HughesNet có một số loại vệ tinh khác nhau, nhưng đến tháng 8 này, hãng sẽ tung vệ tinh đầu tiên của chính hãng, Spaceway 3.
WildBlue, đặt tại Greenwood Village, Colorado, có 160.000 khách hàng. Hãng dùng loại băng rộng dựa trên vệ tinh truyền hình Canada, nhưng theo CEO Dave Leonard, tháng 3 vừa qua, hãng đã giới thiệu loại vệ tinh băng rộng mới với tổng năng suất tiềm năng lên đến 1 triệu thuê bao.
Công ty dịch vụ thứ 3, StarBand, có 30.000 khách thuê bao vệ tinh băng rộng. Đây là chi nhánh của Gilat Satellite Networks Ltd., một công ty Israel.
Anh Minh
Theo BBC
