Cơ thể Thảo như rời ra từng bộ phận, khi nghe chồng gọi điện thông báo: “Anh
vừa lấy kết quả ở bệnh viện. Người đầu tiên anh muốn gọi chính là em. Xin lỗi
em! Anh đã sai rồi”.
Chị hốt hoảng hỏi lại: “Tại sao phải xin lỗi em? Anh đã sai ở chỗ nào? Sao có
bệnh lại không nói với em?”. Giọng Khoa như đứt quãng: “Anh xin lỗi vì đã để lại
em và các con bơ vơ giữa cuộc đời ...”.
![]() |
Chị quay xe rồ ga lao như đuổi cướp về phía bệnh viện, gửi xe còn suýt quên lấy vé rồi hốt hoảng chạy đi tìm chồng. Chỉ mình Khoa đang ngồi thẫn thờ trên ghế đá ngoài khuôn viên bệnh viện, trên tay cầm tờ kết quả. Thảo lao đến ôm chầm lấy chồng, tay sờ nắn khắp nơi, miệng hỏi dồn dập: “Anh thấy trong người có chỗ nào không khỏe, sao không nói để em đưa anh đi khám. Anh nói đi, đừng im lặng thế làm em sợ”. Khoa ôm chặt lấy vợ miệng chỉ nói một câu duy nhất: “Xin lỗi em! Xin lỗi em! Anh xin lỗi!”.
Chị đọc kết quả trong tờ giấy vô tri kia mà cứ ngỡ mình
đang bị ai hù dọa. Chị nghĩ bệnh nhân có tên trong đó chắc chắn không phải chồng
mình, vì anh đang khỏe mạnh sao có thể kết luận anh đang bị ung thư gan giai
đoạn cuối. Tuy phải thường xuyên tiếp khách nhưng anh là người đàn ông chững
chạc, rất có chừng mực.
Gần 20 năm vợ chồng, chị chưa bao giờ thấy chồng say xỉn hay có những hành vi
không đàng hoàng. Vả lại Khoa cũng đã là người học hàm, học vị đầy đủ, có tiếng
tăm trong giới làm khoa học, được đề bạt lên tới chức Viện phó và thường xuyên
được các trường mời đến giảng dạy. Ở nhà, anh là một người cha mẫu mực cho 2
“công chúa” soi gương.
Cứ nói đàn ông thành đạt không mấy người biết chia sẻ
việc gia đình với vợ, nhưng đằng này, ngày nghỉ cuối tuần anh đều tự tay vào
bếp. Lúc vợ mệt anh sẵn sàng rửa bát, quét nhà, lau dọn bàn ghế... để 2 con có
thời gian học tập. Chị cứ mải mê tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào mà không biết
trong lòng anh bấy lâu nay luôn canh cánh một gánh nặng mang tên “trưởng tộc”.
Thấy anh không bao giờ đề cập đến chuyện con trai con gái, lại chiều chuộng 2 cô
con gái hơn bất kì ông bố nào, nên chị cứ tưởng anh không quan tâm tới vấn đề
đó. Mặt khác, cả hai anh chị đều là đảng viên lại có chức có quyền, nên cái sĩ
diện lớn hơn hẳn người bình thường. Trong hành động anh không dám mạo hiểm bỏ
tàu lớn để dong buồm ra khơi “đánh bắt xa bờ”. Nhưng trong suy nghĩ, chưa bao
giờ anh từ bỏ ý nghĩ phải có con trai để mỗi lần về quê không phải ngồi ăn cỗ ở
“chiếu dưới” với phụ nữ.
Hoa hồng đẹp đến mấy cũng phải cần có lá xanh phụ họa. Bao nhiêu năm hôn nhân là
bấy nhiêu ngày Thảo ngỡ mình nắm trọn trong tay hạnh phúc, bởi Khoa là người đàn
ông quá chuẩn mực. Chị không ngờ sự chuẩn mực của chồng mình đã khiến biết bao
sinh viên trẻ đẹp “phách lạc hồn xiêu”, trong số đó có người đã trở thành tình
địch chưa lộ diện. Nhìn chồng ngồi trầm ngâm trước bàn ăn, cằm chống trên đũa
mắt lơ đãng, Thảo không dằn nổi lòng mình, chị vỗ về: “Bác sĩ nói anh còn lại
bao nhiêu thời gian? Anh có điều gì muốn mà chưa kịp làm không?”. Nước mắt đàn
ông tuy hiếm hoi nhưng nó đã kịp rơi trước lời khẩn thiết: “Xin lỗi em! Xin lỗi
vì đã làm tổn thương em”.
Chưa bao giờ Thảo thấy chồng mình lòng vòng quanh quẩn mãi mà vẫn chưa vào được
vấn đề. Chị sốt ruột phát cáu: “Bao nhiêu năm nay chỉ một mình em nói, giờ bảo
anh nói thì nói!”. Bấy lâu nay Thảo luôn tỏ ra mình là người cứng cỏi, sắc sảo,
nhưng thực ra trong lòng rất yếu đuối và dễ bị tổn thương. Nghe chồng vòng quanh
một hồi thì trong lòng Thảo đã có linh cảm không tốt. Đến khi anh buột miệng
thốt ra: “Anh có con trai rồi! anh mong em hãy đón nhận nó như một món quà ông
Trời ban tặng”. “Anh bảo sao, đón nhận con riêng của chồng như một món quà tặng
của Trời ư! Việc đó em không làm nổi” - Thảo tê cứng cả họng, thốt mãi mới ra
lời.
Đứng trước một người đang cầm trong tay bản án tử hình, chị không nỡ từ chối một
lời giải thích. Anh ngập ngừng mãi mới dám mở miệng: “Cô ấy là nghiên cứu sinh ở
viện anh, tình yêu cô ấy dành cho anh quá lớn nên đã khiến cho anh lỡ bước. Cô
ấy thích anh từ khi còn là sinh viên, rồi cao học, và giờ là tiến sĩ. Cô ấy cố
theo đuổi việc học hành là vì muốn được gần anh ...”. Thảo cắt ngang: “Mấy
đứa?”. Khoa ấp úng: “Đứa lớn vào lớp 1, còn đứa bé mới sinh”. Thảo gào lên: “Thì
ra anh sắp đặt màn kịch đẫm nước mắt này để ra mắt con hoang vợ lậu. Vì tôi
không thể đường hoàng sinh cho anh một quý tử nên anh mượn gió căng buồm. Anh
giỏi lắm! Giờ anh định thế nào?”. Khoa cố nài nỉ vợ: “Cho anh nhận 2 đứa làm con
nuôi”. Thảo gằn giọng: “Thế còn mẹ chúng?”. Anh nói tránh mũi nhọn của vợ: “Anh
sẽ cố bù đắp cho em và các con”. Chị nhắc lại: “Đề nghị anh trả lời thẳng vào
câu hỏi! Tôi có biết cô ta không?”. Giờ anh mới nói thật: “Cô ấy là người em rất
quý mến, chính vì thế nên cô ấy lại càng cảm thấy có lỗi với em. Cô ấy không dám
đòi hỏi gì và tự nguyện sinh con cho anh. Giờ anh đã mua cho mẹ con cô ấy một
căn hộ chung cư coi như bù đắp phần nào”. Bấy giờ Thoa mới khóc: “Thế còn tôi,
anh định bù đắp thế nào đây. Bấy lâu nay tôi ngỡ mình là sói, nhưng thực tế lại
chỉ là một con dê ngu ngốc nhất trong đàn. Còn cô sinh viên hiền lành của anh và
đã từng làm bạn tốt của tôi, cứ ngỡ là con dê non ngoan ngoãn, ai dè chỉ mượn áo
của dê. Còn anh đúng là loại sói không ra sói mà dê cũng chẳng ra dê”.
Trong thoáng chốc Thảo nhận ra giông tố sắp nổi lên và chị không biết phải đối
diện như thế nào với hiện thực phũ phàng ấy. Thì ra, chút ngọt ngào trong hôn
nhân giống như mật quết trên lưỡi dao.
(Theo PNVN)
