Ngoại tình…có nên thú nhận với chồng?

 Rồi 4 năm học cũng nhanh chóng qua đi. Nhưng không ngờ khi ra trường, chúng tôi lại không đi cùng hướng. Tuấn được người chú ruột bảo trợ sang Úc sinh sống, làm việc.

- Rồi 4 năm học cũng nhanh chóng qua đi. Nhưng không ngờ khi ra trường, chúng tôi lại không đi cùng hướng. Tuấn được người chú ruột bảo trợ sang Úc sinh sống, làm việc.

Tôi và Tuấn học cùng nhau từ hồi cấp 3. Đến thời Đại học, chúng tôi lại học chung trường, nhưng khác khoa. Những lần chung xe về quê, tình cảm nảy nở, chúng tôi yêu nhau lúc nào không hay.

Tình yêu của chúng tôi thật đẹp. Hai đứa yêu nhau rất chân thành, trong sáng. Bố mẹ hai bên biết chúng tôi yêu nhau cũng có vẻ ưng thuận. Các cụ chỉ ra điều kiện: Hai đứa yêu nhau nhưng không được vượt quá giới hạn và phải cố gắng học hành cho tốt.

Chúng tôi đã cùng nhau cố gắng học tập. Cả hai đứa đều biết rằng cần phải học tốt thì sau này ra trường mới kiếm được việc làm cho mình vì nhà 2 đứa đều nghèo, bố mẹ đều là nông dân.

{keywords}
Ảnh minh họa

Rồi 4 năm học cũng nhanh chóng qua đi. Nhưng không ngờ khi ra trường, chúng tôi lại không đi cùng hướng. Tuấn được người chú ruột bảo trợ sang Úc sinh sống, làm việc. Vì yêu tôi, Tuấn không muốn đi. Nhưng gia đình gây sức ép, bắt Tuấn phải đi, vì đó là cơ hội ngàn năm có một, nhiều người mơ còn không được. Vậy là Tuấn phải đi. Tuấn bảo tôi hãy chờ, khi nào có đủ điều kiện, Tuấn sẽ bảo lãnh cho tôi sang đó.

Đau khổ, nhưng tôi đành chấp nhận để Tuấn đi. Tôi cũng định sẽ chờ đợi Tuấn. Nhưng rồi 5 năm sau, Tuấn vẫn không đưa tôi sang được. Mà điện thoại, tin tức của Tuấn thì ngày càng thưa dần.

Bố mẹ tôi thấy vậy sốt ruột, giục tôi quên Tuấn. Bởi con gái có thì, Tuấn sang đó có nhiều cơ hội, biết đâu đã yêu người khác. Tôi cũng hoang mang, dao động trước lời lẽ của mọi người.

Rồi tôi cũng chấp nhận làm quen với một anh hơn tôi 5 tuổi qua sự giới thiệu của đứa bạn thân. Anh ấy đẹp trai, hiền lành, công ăn việc làm ổn định, có nhà cửa đàng hoàng. Nói chuyện với anh tôi cũng thấy có cảm tình.

Sau đó, tôi nói chuyện thẳng thắn với Tuấn về chuyện sẽ cưới chồng, Tuấn chỉ bảo tùy tôi quyết định, vì chả biết lúc nào Tuấn có thể đảm bảo cho tôi 1 cuộc sống đàng hoàng. Công việc của Tuấn bên đó cũng không được suôn sẻ.

Tôi đã quá mệt mỏi để chờ đợi Tuấn, tôi không thể chờ đợi lâu hơn được nữa. Tôi nhận lời yêu anh. Đám cưới của chúng tôi được tổ chức sau đó 6 tháng. Tôi cảm thấy mình may mắn khi có được một người chồng hết mực yêu thương, chăm chút gia đình và chiều chuộng tôi. Lúc đầu, tôi tưởng sẽ không yêu được ai ngoài Tuấn, nhưng tình cảm chân thành của chồng tôi đã làm trái tim tôi rung động. Tôi thấy yêu anh hơn qua mỗi ngày chung sống.

Song, người ta nói thật đúng: "Tình cũ không rủ cũng đến". Dịp 30/4 vừa rồi, lớp cấp 3 của tôi tổ chức họp lớp. Thật bất ngờ, Tuấn cũng có mặt. Gặp lại người yêu cũ, trái tim tôi như loạn nhịp. Tôi biết, Tuấn cũng vậy. Bao nhiêu ký ức đẹp giữa hai đứa lại ùa về trong tôi. Tôi đã cố kìm nén cảm xúc của mình bằng cách tự nhắc lại với bản thân rằng mình đã có gia đình, mình đang có một người chồng tốt và mình cũng yêu anh ấy. Nhưng tình cảm không lấn át được lý trí. Tôi đã không thể chiến thắng được bản thân vì tình cảm với Tuấn trong tôi còn quá lớn, nó đang bùng cháy mãnh liệt hơn lúc nào hết.

Đến giữa buổi, chúng tôi đã tìm lý do để về trước và có thời gian bên nhau. Và ngày hôm đó, trong một khách sạn nọ, tôi đã phản bội chồng mình. Tôi và Tuấn lao vào nhau, quên hết mọi thứ. Tôi trách hờn Tuấn nhiều, Tuấn chỉ biết xin lỗi, lau nước mắt cho tôi.

Một tháng rưỡi sau buổi họp lớp đó, tôi hoảng hốt khi biết mình có bầu. Rõ hơn ai hết, tôi biết đó không phải là con của chồng tôi mà là của Tuấn. Giờ Tuấn đã quay lại Úc. Lúc này, tôi thấy dằn vặt, tội lỗi và hoang mang vô cùng.

Tôi phải làm sao đây? Tôi thấy có tội với chồng mình, tôi có nên thú nhận và mong anh ấy tha thứ? Tôi nên giữ lại hay lặng lẽ đi phá cái thai này để mọi chuyện đỡ lằng nhằng về sau?

Bạn đọc giấu tên!

Bạn đọc có thể chia sẻ tâm sự của mình về các vấn đề gặp phải trong cuộc sống cho chuyên mục Chuyện chung, chuyện riêng. Bài viết gửi về địa chỉ banbandoc@vietnamnet.vn

tin nổi bật

Tổng Giám đốc Sơn Hà Xanh: ‘Ai cũng xứng đáng được hưởng dụng cuộc sống xanh’

Ông Nguyễn Văn Thuận, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Sơn Hà Xanh chia sẻ khi triển khai chương trình "Trao bồn nước - Kết yêu thương" nhằm tạo điều kiện tiếp cận và sử dụng các sản phẩm chứa nước chất lượng cho người dân hoàn cảnh khó khăn.

Hoa tháng Mười

Tháng 10 mùa thu khí trời se se, những cánh hoa càng làm cho tâm hồn tác giả xuyến xao...

Gặp nạn bất ngờ, người đàn ông khờ khạo không lo nổi tiền phẫu thuật

Gia đình vốn khó khăn, bản thân lại khù khờ nên khi gặp nạn, dù anh em ra sức giúp, anh Hồng vẫn chẳng đủ tiền để xoay sở viện phí.

Ông Nguyễn Văn Hoàng bị uốn ván được bạn đọc ủng hộ gần 50 triệu đồng

Sống cảnh đơn độc trong nhà trọ, làm nghề lượm ve chai mưu sinh, ông Nguyễn Văn Hoàng chẳng có ai cậy nhờ khi bị bệnh uốn ván nghiêm trọng. Nhờ bạn đọc giúp đỡ ông mới có tiền đóng viện phí.

Mua chung nhà nhưng bạn tôi tìm cách đứng tên một mình

Em đứng tên mua chung cư cùng một người bạn, hiện trong giai đoạn nộp hồ sơ làm sổ đỏ. Chúng em đã nộp hồ sơ lên văn phòng bán hàng của chủ đầu tư và đang chờ trả sổ.

Đời sống người dân Cao Phạ khởi sắc nhờ chuyển đổi sang làm du lịch

Là một trong điểm bay dù lượn đẹp nhất Việt Nam cũng như trên thế giới, đèo Khau Phạ đón hàng chục nghìn du khách mỗi năm và cũng nhờ đó thu nhập của người dân bản địa tăng đáng kể.

Hơn 30 năm chăm con tai nạn liệt giường, mẹ già gần 90 tuổi sức cùng lực kiệt

Một tai nạn giao thông nghiêm trọng từ ngày còn trẻ khiến ông Nguyễn Xuân Tình (59 tuổi) phải sống trong cảnh tàn tật suốt quãng đời còn lại.

Trao gần 46 triệu đồng bạn đọc ủng hộ cho gia đình bé Dương Huỳnh Kim Tiền

Sau ca ghép gan, sức khỏe Kim Tiền cải thiện rõ rệt, con tăng cân, trắng trẻo hơn. Sự giúp đỡ của bạn đọc đã giúp gia đình con tạm vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Con trai 8 tuổi bị ung thư hạch, cha nghỉ việc chẳng lo đủ tiền chữa bệnh

Con trai phát hiện mắc bệnh ung thư hạch khi mới 8 tuổi, thế nhưng anh Tú đã hoàn toàn hết khả năng lo liệu, bởi chính cha mẹ anh cũng đang mắc phải căn bệnh nan y.

Tiếp tục trao 15 triệu đồng do bạn đọc ủng hộ bà Trần Thị Tích Nghĩa

Mới đây, con trai của bà Trần Thị Tích Nghĩa đã có mặt tại văn phòng Báo VietNamNet để nhận số tiền do bạn đọc ủng hộ cho mẹ của mình. Trước đó, kể kịp thời đóng viện phí cho bà, Báo VietNamNet đã chuyển đợt 1 hơn 27 triệu đồng vào tạm ứng viện phí.

Bé trai 1 tuổi cần được ghép gan cứu nguy tính mạng

Nỗi đau mất con gái chưa kịp nguôi ngoai, anh Tùng lại càng khổ sở khi chứng kiến con trai bệnh tật rơi vào nguy kịch.

Ông Mông Văn Long đã bình phục và xuất viện, xin ngừng nhận ủng hộ

Nhờ sự giúp đỡ của bạn đọc VietNamNet, ông Mông Văn Long đã khỏe và khôi phục trí nhớ. Không có người thân lẫn nhà cửa, ông đã được chuyển đến một trung tâm bảo trợ xã hội.

Nghệ An: Cha mẹ bị lũ cuốn trôi, con thơ gào khóc đến xé lòng

Có 3 đứa trẻ ở Nghệ An, năm nay mới học lớp 1, lớp 2 và lớp 6 chưa kịp trưởng thành thì đột ngột mất bố mẹ trong cơn mưa tầm tã. Người thân khẩn cầu xin giúp đỡ cho các cháu được ăn học nên người.

Con trai bất ngờ viêm não, cha phụ hồ lao đao tìm kiếm sự giúp đỡ

Học xong lớp 10, về nhà nghỉ hè thì gia đình phát hiện Thuận có biểu hiện lạ, thường xuyên đau đầu và sốt cao. Đưa con đến bệnh viện, anh Khánh ngã khuỵu khi hay tin con trai mình mắc bệnh hiểm nghèo.

Trao gần 12 triệu đồng cho người phụ nữ tật nguyền đam mê hội hoạ

Mặc dù tàn tật, chân tay co quắp, di chuyển khó khăn nhưng chị Trần Thị Hiền (40 tuổi, ở xã Thuận Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An) vẫn lạc quan, chăm chỉ lao động để sáng tạo những tác phẩm hội họa đẹp mắt, hấp dẫn.