Ngày 25/2, Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM mở phiên phúc thẩm xét xử vụ án giết người do bị cáo Phùng Văn Được (36 tuổi, An Giang) thực hiện.

Vụ án mạng tại vườn cao su

Khoảng 6h sáng 1/5/2013, tại một vườn cao su thuộc khu phố Bình Phước A, phường Bình Chuẩn, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương, người dân phát hiện có một đôi trai gái nằm bất động trên vũng máu. Người phụ nữ đã tử vong còn người đàn ông vẫn còn thở nên lập tức báo công an, đưa nạn nhân đi cấp cứu.

{keywords}

Phùng Văn Được sau phiên tòa

Nhận được tin báo, công an địa phương nhanh chóng vào cuộc. Nạn nhân nữ được xác định là P.T.L. (SN 1985, quê An Giang) đã tử vong, người đàn ông nhập viện trong tình trạng nguy kịch là Phùng Văn Được (SN 1978, cũng quê An Giang). Tuy nhiên, nội dung vụ án phải chờ người đàn ông điều trị qua cơn nguy kịch mới được làm rõ.

Ngày 13/5/2013, sau gần nửa tháng điều trị, Phùng Văn Được bị bắt tạm giam để phục vụ điều tra. Theo đó, Được khai vào cuối năm 2012, Được cùng vợ là chị T.T.Q. và hai con từ quê lên thuê phòng trọ và tạm trú tại khu phố Bình Phước A, phường Bình Chuẩn, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương để làm công nhân.

Khoảng tháng 12/2012, Được quen biết và có quan hệ tình cảm với người phụ nữ cùng quê là P.T.L.Từ tháng 12/2012 đến tháng 4/2013, Được và L. đã nhiều lần hẹn gặp nhau tại vườn cao su nơi xảy ra vụ án để trò chuyện và quan hệ tình dục.

Ngày 30/4/2013, L. điện thoại cho Được nói chia tay nhưng Được không đồng ý. Rạng sáng hôm sau, Được điện thoại hẹn L. đến vườn cao su để nói chuyện lần cuối. Tại đây, L. nói sẽ chia tay và muốn được ôm Được lần cuối nên Được nảy sinh ý định giết người tình rồi tự sát.

Ngay sau đó, khi L. choàng tay qua cổ ôm mình, Được rút con dao Thái Lan từ trong túi quần đâm 3 nhát vào vùng lưng của L. Sau đó, Được tiếp tục đâm thêm 5 nhát vào ngực L. dẫn đến tử vong. Sau khi người tình gục xuống, Được dùng dao tự đâm mình nhiều nhát để tự sát.

Với hành vi trên, xét xử sơ thẩm, TAND tỉnh Bình Dương tuyên phạt Được mức án tù chung thân về tội "giết người", buộc bị cáo bồi thường hơn 71 triệu đồng cho gia đình bị hại. Ngoài ra, bị cáo Được phải có nghĩa vụ cấp dưỡng nuôi 2 con nhỏ của L. (lớn SN 2005, nhỏ SN 2010) khoản tiền tổng cộng 2 triệu đồng/tháng. Sau phiên tòa, Được và chồng nạn nhân cùng có đơn kháng cáo.

Bao dung với 'tình địch'

Tại phiên tòa phúc thẩm, trả lời lý do kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt, kẻ thủ ác lý nhí xin giảm án với lý do sau khi xử sơ thẩm gia đình bị cáo đã bồi thường cho nạn nhân được 20 triệu đồng, bị cáo lần đầu phạm tội nên xin tòa xem xét.

Phần xét hỏi diễn ra chóng vánh. Vị chủ tọa phân tích cả Được và nạn nhân đều đã có gia đình, mỗi người có 2 con nhỏ, mối quan hệ trên là bất chính. Khi chị L. nhận ra sai trái, muốn chấm dứt quan hệ, bị cáo vì không muốn chia tay mà đang tâm sát hại nạn nhân.

Giải thích về việc sau khi đâm người tình 3 nhát bị cáo không dừng lại mà đâm thêm 5 nhát nữa vào ngực, Được cho rằng bởi vì "L. bảo bị cáo đã đâm thì phải đâm cho chết" nên bị cáo làm vậy.

Nghe những lời trình bày của kẻ sát nhân, người đàn ông ngồi ở băng ghế phía trên trong phòng xử lặng thinh. Với tư cách đại diện người bị hại nhưng anh không hề trách móc hay oán thán nửa lời, chỉ tha thiết xin tòa giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo.

Mọi nỗi đau như nén vào trong, anh lặn lội đến tòa vì một lẽ: "Tôi xin tòa giảm nhẹ hình phạt cho bị cáo để bị cáo sớm trở về với gia đình, với 2 con để dạy dỗ con bị cáo thành người". Về khoản tiền cấp sơ thẩm buộc bị cáo phải bồi thường, anh cho biết ngoài khoản 20 triệu đồng tiền mai táng phí anh và gia đình đã nhận, anh không cần bị cáo bồi thường gì thêm, cũng không cần Được cấp dưỡng tiền nuôi 2 con nhỏ vì "thấy hoàn cảnh gia đình bị cáo quá khó khăn".

Tâm nguyện của người đàn ông khiến cả phòng xử lặng đi. Sự bao dung khiến người đàn ông nghĩ đến tương lai, đến nỗi đau của những đứa trẻ hơn mọi nỗi đau khác. Nghe những lời trình bày ấy, Phùng Văn Được chỉ biết cúi đầu câm lặng.

Tuy nhiên, HĐXX đã bác đơn kháng cáo của cả bị cáo và bị hại, y án sơ thẩm tuyên phạt Phùng Văn Được mức án tù chung thân về tội "giết người". Nghe Tòa bác đơn kháng cáo, chồng nạn nhân L. buồn bã, lẳng lặng rời phòng xử. Từng bước chân của anh nhanh thoăn thoắt như muốn lảng tránh mọi câu hỏi và ánh nhìn từ phía người dự khán. Lát sau, Được lặng lẽ lên xe về trại. Không biết hắn nghĩ gì trước tấm lòng bao dung của gia đình bị hại?

M.Phượng