Nông thôn có Internet băng rộng
Doanh nghiệp tính toán giải pháp công nghệ để người nông thôn được hưởng thụ Internet tốc độ cao.
Theo ông Nguyễn Mậu Lân, Trưởng ban Phát triển BCVT nông thôn của VNPT, một trong những lý do chính khiến dịch vụ truy cập Internet tại khu vực nông thôn không hấp dẫn là phương thức kết nối qua quay số không phù hợp vì tốc độ quá chậm. Vì vậy, để có thể thu hút người dân nông thôn đến với Internet thì cần cung cấp giải pháp truy cập Internet tốc độ cao. Các giải pháp khả thi cho việc đưa dịch vụ Internet tốc độ cao tới vùng nông thôn hiện có là DSL (được dùng phổ biến là dịch vụ truy nhập băng rộng ADSL), LMDS (giải pháp truy cập vô tuyến băng rộng điểm đa điểm) và iPSTAR (truy cập băng rộng qua vệ tinh).
Theo một số chuyên gia, hạn chế lớn nhất của việc triển khai dịch vụ ADSL tới vùng nông thôn là độ sẵn sàng của mạng cáp đồng hiện nay không cao. Do đó, cung cấp dịch vụ băng rộng ADSL tới những vùng chưa có hạ tầng mạng cáp là không khả thi. Vì vậy, ADSL chỉ phù hợp với vùng nông thôn đã có mạng cáp đồng. Theo đánh giá của VNPT, giải pháp này có thể đem lại lợi nhuận cho nhà cung cấp ngay tại thời điểm hiện nay với những vùng nông thôn có nhu cầu dịch vụ như làng nghề truyền thống, khu vực buôn bán hoặc sản xuất nông nghiệp.
Khác với ADSL, các chuyên gia cho rằng LMDS có thể phát triển được ở những vùng có nhu cầu dịch vụ tiềm năng nhưng dân cư sống phân tán và chưa có mạng cáp đồng. Tuy nhiên, trở ngại chính của giải pháp này là chi phí thiết bị phía khách hàng cao. Bên cạnh đó, nhà cung cấp cũng phải tốn một khoản phí nữa để được cấp phép sử dụng tần số. Một vấn đề nữa là điều kiện tự nhiên có thể gây ảnh hưởng tương đối lớn đến chất lượng dịch vụ. Hơn thế, dù được quảng cáo là dịch vụ băng rộng cho mọi đối tượng nhưng thiết kế của hệ thống LMDS thương mại chủ yếu hướng đến các khách hàng doanh nghiệp với tốc độ cao từ 6Mbit/s đến 26Mbit/s. Nhưng nhu cầu dịch vụ băng tần lớn này lại không xuất hiện ở vùng nông thôn.
Ngoài hai giải pháp trên, các chuyên gia cho rằng iPSTAR có thể triển khai cho các vùng không thể triển khai các giải pháp truy nhập mặt đất, đặc biệt là vùng sâu, vùng xa. Bởi điểm mạnh của công nghệ này là có thể vươn tới mọi khu vực. Tuy nhiên, giải pháp này cũng có hạn chế là chi phí dịch vụ rất đắt đỏ. Theo thời giá hiện nay, trung bình khoảng 1000 USD một thiết bị đầu cuối cộng với chi phí mua phổ tần số khoảng 400 ngàn đồng/tháng/thuê bao. Vì vậy, khi triển khai cần kết hợp iPSTAR với các công nghệ mặt đất khác như ADSL hay LMDS để khai thác hiệu quả băng tần, không thể triển khai công nghệ này như một giải pháp truy nhập băng rộng đơn lẻ.
Tóm lại, không thể chọn một công nghệ áp dụng cho tất cả các khu vực nông thôn mà cần sử dụng kết hợp các công nghệ trên. Bên cạnh đó, thị trường viễn thông nông thôn mặc dù rộng nhưng chi phí sản xuất và cung cấp dịch vụ vẫn cao nên khả năng kinh doanh có lợi nhuận là chưa khả thi tại thời điểm hiện nay. Vì vậy, theo các chuyên gia, trước mắt và trong tương lai gần việc đưa dịch vụ Internet tốc độ cao tới khu vực nông thôn chắc chắn sẽ phải nhờ vào Quỹ viễn thông công ích.
Thái Khang