Nhược Thủy hiện sống ở nước ngoài. "Cơm áo không đùa với khách thơ" nên chỉ những khi cô đơn chị mới kịp ghi lại cảm xúc của mình.
Tác giả Nhược Thủy

Quả nửa đời, nơi xứ lạ phiêu du
Vẫn bồi hồi nghe gió ru đêm vắng 
Vẫn nhớ người khi đêm về tĩnh lặng 
Vẫn một mình, thơ thẩn tìm quên 

Quá nửa đời sao vẫn lắm ưu phiền 
Vẫn nhớ thương tới một miền xa ấy 
Vẫn xôn xao như biển chiều hôm vậy 
Vẫn thẫn thờ nhìn sóng đẩy thuyền trôi

Quá nửa đời chẳng ai giống như tôi 
Vẫn ngu ngơ và vẫn ngồi mơ mộng …


CƠN MƯA CHIỀU

Cơn mưa chiều nơi xứ người vội vã 
Gọi gió về lay cành lá rụng rơi 
Cánh chim côi bị ướt đẫm hết rồi 
Bay về đâu giữa phương trời xa lạ 

Nhìn mưa rơi sao thấy lòng buồn quá 
Mưa ngoài trời mà ướt cả hồn côi
Ở nơi nào anh có lạnh giống tôi 
Cũng đành vậy chắc quen thôi, người ạ…

Mưa chiều thu, vẫn rơi, rơi đến lạ
Mưa giăng sầu trên phiến lá xanh xao 
Mưa gọi khơi những kỷ niệm thu nào 
Để lòng tôi lại chênh chao nỗi nhớ…

Nhược Thủy

tin nổi bật

Chiều yêu

Dòng sông quê ai nhuộm mà xanh/ Mái chèo em ai vuốt thành nỗi nhớ/ Từ thuở nu na chăn trâu cắt cỏ/ Nay em xinh ngây ngất cả làng.

Nhẫn cỏ

Tình yêu ơi mãi xao động trong lòng/ Lời thương trao anh người thi sĩ/ Dẫu xa cách vẫn đợi chờ chung thủy/ Vẫn ấm tình nhẫn cỏ ngày xưa.

Bất chợt...

Một thu xưa nở muộn giữa xuân này/ Chùm sầu đông dịu nhẹ mây ngàn say…

Xuân an

Mừng xuân an lạc, Tết muôn nhà/ Trao nhau câu chúc mãi an gia/ Như ý, phát tài thêm phát lộc/ Dồi dào sức khỏe, đẹp hơn hoa

Xuân lại về

Năm mới ăm ắp hữu tình/ Gia đình hạnh phúc an bình muôn nơi!

Đời an vui mấy độ

Tiếng cười trong trẻo gió/ Ngàn bông lau nhẹ bay/ Mùa đông và mắt biếc/ Yêu thương đọng từng ngày.

Men tình như ly rượu vang

Mây trời trong như mắt ngọc/ Dấu chân về phía địa đàng/ Nhớ em một chiều với biển/ Men tình như ly rượu vang...

Xuân đã ngủ tay mềm

Cô giáo Nguyễn Hằng là Hội viên Hội nhà văn Hà Tĩnh. Thơ chị sâu sắc về nội tâm, giàu hình ảnh và luôn tìm tòi sáng tạo. Nhớ về Nguyễn Hằng là nhớ về những vần thơ đẫm nữ tính...

Xuân Quý Mão

Một mùa xuân mới về mang theo nhiều hi vọng, sắc thái mới...

Chiều trên bến cảng nhớ cha

Hải âu lưng trời vẫn tung cánh khơi xa/ Cha không còn vẽ chim chao trên sóng biển/ Cha nói Hải âu bạn đường thân thiện/ Tàu giữa trùng dương cha bớt quạnh lòng...

Thành phố trở mình

Sau những đau thương mất mát trước đại dịch, TP HCM đx và đang từng bước vươn lên. Một mùa Xuân mới đang về trên thành phố.

Từ Thức lên tiên

Đời phiêu lãng ung dung tự tại/ Sống thanh nhàn thư thái an nhiên/ Ta tìm đến thiên thai hạnh ngộ/ Như mộng hồn Từ Thức lên tiên...

PHÁO HOA ĐÊM THÁNG CHẠP

Tác phẩm “Pháo hoa đêm tháng Chạp” của Nguyễn Đăng Tấn, khai bút từ những năm đầu thập niên 80 thế kỷ 20, khi anh còn là sinh viên của Đại học Tổng hợp Hà Nội, một người lính từ chiến trường trở về.

Trái Ngang!

Thi Ngọc Lan viết nhiều về tình yêu và những khoảng lặng của cuộc tình. Đó là những khoảnh khắc của sự dằn vặt, đau khổ và những trái ngang về tình yêu ...

Núi vẫn đôi

Đâu dòng sữa chảy hóa sinh sôi/ Vách đá, đàn môi tiếng gọi mời/ Hồn ta ngây ngất vào sương khói/ Mơ đến ngàn năm núi vẫn đôi...