Sau khi bố mất, mẹ mở cửa ngủ hàng đêm, điều nhìn thấy làm tôi rơi lệ

Tôi đã cầu nguyện, mong cho bố đủ sức để vượt qua chuyện này. Nhưng khi bước chân vào bệnh viện, tôi nhận ra rằng mình đã đến quá muộn.

Mẹ tôi nói rằng bố qua đời trong thanh thản. Dù bị bệnh ung thư gan hành hạ hơn một năm nhưng đến giây phút cuối cùng, bố vẫn tỏ ra rất bình tĩnh. Tôi không kìm được nỗi đau nên bật khóc: "Bố ơi, con xin lỗi, con thật bất hiếu, con về rồi!".

Tôi đã cầu mong bố đủ sức để vượt qua chuyện này nhưng khi đến viện tôi mới nhận ra mình đã về quá muộn. (Ảnh minh họa: Sohu).

Bố tôi được chẩn đoán mắc ung thư gan khi ông 67 tuổi. Tôi bỏ ngoài tai sự phản đối của bố mẹ để lấy chồng nước ngoài. Tôi luôn nghĩ bây giờ giao thông đi lại thuận tiện, muốn về nhà là có thể về được ngay.

Khi bố tôi ốm, tôi đã về bốn năm lần. Lần này visa của tôi hết hạn và tôi cần phải xin lại. Mẹ gọi điện nói với tôi rằng bố không được khỏe. Tôi vội vã trở về, cố gắng sớm nhất mức có thể, nhưng không gặp được bố lần cuối. Tôi biết bố trách con gái lấy chồng xa không biết nghe lời.

Trong thời gian đó, mẹ tôi ở bên cạnh bố. Khi nỗi đau vỡ òa, bố tôi rơm rớm nước mắt, mẹ tôi cũng khóc theo. Mẹ tôi luôn là một người phụ nữ mạnh mẽ, và tôi hiếm khi thấy mẹ khóc. Lần này bố ốm, mẹ lén gạt đi bao giọt nước mắt sau lưng bố.

Bố mẹ quen nhau qua mai mối, kết hôn chỉ sau 4 lần gặp gỡ. Sau khi kết hôn, họ bận rộn kiếm tiền, chẳng bao lâu bố mẹ sinh tôi. Mẹ tôi suốt ngày lo lắng về cái ăn, cái mặc, nhà cửa, và xe cộ. Mẹ rất cứng đầu và bướng bỉnh, bố cũng vậy. Khi tôi còn nhỏ, đôi khi hai người cãi nhau một vài lần, nhưng ngay khi thấy tôi đến, họ sẽ im lặng và không cãi nhau nữa. Họ có một luật bất thành văn là không được cãi nhau trước mặt tôi, nên tôi càng tin rằng họ không có nhiều tình cảm, và họ chịu đựng nhau vì tôi.

Tính cách bố mẹ khác nhau. Bố là người thô kệch, thiếu quan tâm đến mọi thứ xung quanh, nhưng mẹ là một người rất tinh tế. Tôi từng chứng kiến cảnh này: Bố vứt rác phía trước, mẹ đi sau vừa nhặt vừa nhăn mặt.

Mặc dù thỉnh thoảng mẹ vẫn hay cằn nhằn bố, nhưng bố đã có sẵn cách giải quyết, và bố sẽ không bao giờ cãi mẹ vì những chuyện vặt vãnh. Đôi khi hai người tay trong tay bước đi nơi làng quê khiến người ta cảm thấy năm tháng thật êm đềm.

Bố tôi ốm hơn một năm, tất cả là do mẹ chăm sóc. Khi bố đau không chịu nổi, mẹ sẽ lấy kẹo ra dỗ bố uống thuốc. Khi bố đau đến mức không thể ngủ được, mẹ sẽ hát cho bố những bài hát ru. Bố phải chích truyền, tay và bụng đầy vết bầm xanh tím, mẹ thức cả đêm để xoa bóp nhẹ nhàng cho bố.

Trước khi mất bố tôi có để lại một bức thư. Bố mẹ có tổng số tiền tiết kiệm được là gần 2 tỷ đồng, tất cả đều được trao cho mẹ tôi chứ không phải để lại cho tôi. Tôi hiểu ý tốt của bố. Dù con cái có ngoan đến đâu cũng không tránh khỏi những lúc bố mẹ không được chăm sóc, nhất là từ khi tôi lấy chồng đến nay, bố tôi lo nhất là mẹ tôi.

Sau khi lo tang lễ cho bố, tôi bảo sẽ đưa mẹ về với tôi, để chăm sóc mẹ, nhưng mẹ từ chối. Mẹ bảo ngôi nhà này có những kỷ niệm của mẹ với bố, từng viên gạch này đều là của bố mẹ. Mẹ không muốn rời đi. Tôi hiểu nỗi lòng mẹ nên định ở nhà với mẹ thêm vài ngày.

Từ khi bố mất, mẹ không đêm nào đóng cửa đi ngủ, thỉnh thoảng lại có tiếng động lạ. Tôi không thể an tâm. Đến tối, tôi lén bước ra cửa và nhìn thấy cảnh tượng bên trong. Tôi bật khóc.

Mẹ tôi ngồi bên cửa sổ, ôm di ảnh của bố và khóc. Một bài hát đang phát trên điện thoại bên cạnh mẹ. Mẹ nói hôm đó là kỷ niệm 45 năm ngày cưới của bố mẹ. Mẹ bảo bố hát cho mẹ nghe. Đó là lần cuối cùng và duy nhất bố hát cho mẹ nghe. Bố rất hay ngại, nhưng bố bí mật ghi âm giọng hát của mình vào điện thoại để lại cho mẹ. Mẹ nói không muốn đóng cửa, đóng cửa sợ bố tôi không tìm được đường về nhà... 

Mẹ tôi ngồi dưới ánh trăng, tay cầm di ảnh bố, lặng đi nghe tiếng hát của bố bên tai: "Điều lãng mạn nhất anh muốn là có thể cùng em già đi. Khi chúng ta quá già, chúng ta sẽ không thể đi đâu cả. Anh vẫn ở đây, hãy coi anh như báu vật trong tay em...".

Khi còn trẻ tôi không hiểu thế nào là tình yêu, giờ thì tôi hiểu rồi. Ai nói bố mẹ tôi không yêu nhau cơ chứ?

Theo Dân trí

tin nổi bật

Lúc thất nghiệp mới biết chị chồng cạn nghĩa

Tôi từng đi gõ cửa từng nhà, vay mượn khắp nơi để giúp chị. Thế mà khi tôi rơi vào cảnh khốn cùng, chị đã làm ngơ.

Mẹ bạn trai hỏi lương, cô giáo mầm non chia sẻ thật liền nhận kết đắng

Suốt bữa cơm, bố mẹ của anh không còn vồn vã như trước. Ông bà cứ hối chúng tôi ăn nhanh để hai người còn đi thăm người ốm.

Người tình dọa gửi 'clip nóng' cho chồng, tôi đành đi trước một bước

Tôi lấy chồng đã 7 năm, có một con trai 6 tuổi. Chồng tôi là người hiền lành, chiều vợ. Nhưng chính vì anh hiền quá nên khiến tôi có đôi lúc không sợ chồng.

"Chị ấy không yêu chồng nữa nhưng cũng không chịu nhường cho tôi"

Nhiều người chỉ trích tôi vì họ cho rằng tôi là tiểu tam đi phá hoại gia đình người khác. Thực tế thì khi tôi đến, vợ chồng họ đã có những rạn nứt rồi.

Bạn trai giàu không bao giờ nói về bố mẹ anh ấy, đến thăm tôi mới hiểu...

Tôi là con gái nhà giàu, bố mẹ đều làm kinh doanh có tiếng tăm nhất định ở địa phương. Dù gia cảnh tốt nhưng tôi không được chiều. Bố mẹ rất nghiêm khắc trong việc giáo dục tôi.

Sau cuộc hôn nhân địa ngục, nhất định là nắng ấm

Chỉ cần sống lương thiện, tử tế và dũng cảm bước ra khỏi cuộc nhân địa ngục, phụ nữ nhất định sẽ tìm thấy hạnh phúc cho mình.

Chồng lương 50 triệu, vợ vẫn quyết ly hôn vì một tin nhắn

Ngày quyết định chia tay chồng, tôi khóc rất nhiều nhưng cuộc đời người phụ nữ không thể sống mãi bên người đàn ông như vậy.

Nằm nghe nhân tình thủ thỉ, tôi tỉnh ngộ bật dậy chạy ngay về với vợ

"Tối nay anh tiếp khách về muộn, không ăn cơm nhà nhé" - Tôi vừa bấm xong tin nhắn gửi vợ thì cô nhân tình bé nhỏ sà vào lòng nũng nịu: "Cuối tuần này anh bảo vợ đi công tác rồi đưa em đi chơi đi".

11 giờ đêm trở về nhà, mở cửa ra, mẹ đơn thân vỡ òa hạnh phúc

Tôi hốt hoảng về nhà nhưng vừa mở cửa nhà đã vỡ òa trong hạnh phúc.

Câu nói của con trai trước khi rời nhà ông nội khiến tôi trăn trở

Con trai buồn bã, vừa khóc vừa nói một câu thấm thía. Vợ chồng tôi chỉ biết thở dài, nhìn nhau trong bất lực.

Mẹ chồng chê con dâu nấu ăn dở, con trai dứt khoát dọn ra khỏi nhà

Tôi mang thai 3 tháng nhưng vẫn chu toàn việc cơm nước. Thế nhưng, mẹ chồng lại chê tôi nấu ăn dở tệ. Chồng tôi biết chuyện liền đòi ra ở riêng.

Bố chồng đến sống chung, cả nhà tôi khốn khổ

Sau mấy chục năm không nhìn mặt con trai, bố chồng bỗng dưng trở về, sống chung với gia đình tôi.

Chồng ngoại tình rồi về mỉa mai vợ: 'Ngoài việc đẻ thì em làm được gì?'

5 năm trước, tôi kết hôn. Chồng tôi và tôi học cùng trường, cùng khóa đại học, chỉ khác khoa. Anh ấy không phải là mối tình đầu, nhưng là người tôi yêu nhất.

Biết nguồn gốc số tiền mẹ chồng cho, tôi điếng lặng cả người

Nhìn tấm lưng mẹ chồng còng xuống, trái tim tôi cũng trĩu nặng theo.

'Bước chân đi ngoại tình lại thấy yêu chồng hơn' - thú nhận của một cô vợ

Có lẽ do bản chất của con người là chỉ biết quý và trân trọng những gì đã mất...