Sự ra đi của mẹ, nỗi buồn không thể khỏa lấp của vợ tôi

Vợ tôi có một nỗi niềm suy tư không thể nào khỏa lấp đó là sự ân hận, áy náy vì chưa báo đáp được công ơn của mẹ.

Vợ tôi là Nguyễn Thị Phương, người cùng làng, cùng xóm ở một vùng quê nghèo thuộc huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên. Ngày nhỏ, ở đội thiếu niên, tôi hay chơi với anh và chị của Phương, cô kém tôi tới 5-6 tuổi nên tôi không chú ý.

Lớn lên, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ Quốc tôi lên đường chống Mỹ cứu nước, 10 năm sau có dịp về thăm gia đình thì Phương đã trở thành cô giáo. Tuy không có tình yêu từ trước nhưng được cái hoàn cảnh hai gia đình như “bánh đúc bày sàng” đã rất hiểu nhau.

Hai bà của mẹ chúng tôi trước khá thân nhau, hay qua lại, có lần cao hứng đã hứa gả con cho nhau.

{keywords}
 

Phương mồ côi bố từ nhỏ, mẹ lại mới qua đời nên mẹ tôi rất thương cô. Phương luôn giữ được bản chất cô gái thôn quê mộc mạc, ngoan hiền và đặc biệt là có tình yêu người lính.

Được hai gia đình và bạn bè vun vén, chúng tôi đã nên vợ, thành chồng.

Hôn nhân của chúng tôi đã trải qua 50 năm. Phương chịu nhiều thiệt thòi vất vả vì sau khi cưới nhau tôi lại phải về đơn vị công tác. Vợ chồng xa nhau, mình vợ tôi nuôi dạy các con, gánh vác việc nhà, việc nước.

Đến khi tôi bị bệnh, sức khỏe giảm sút mới nghỉ hưu Phương lại thêm gánh nặng chăm sóc cho tôi. Tuy vậy, vợ tôi không hề kêu ca, luôn dành cho tôi tình cảm yêu thương, chăm sóc tận tình nên sức khỏe của tôi dần hồi phục.

Với cha mẹ tôi, Phương cũng là nàng dâu hiếu thảo. Tôi phải cảm ơn vợ tôi rất nhiều! Hiểu được như vậy nên tôi luôn yêu thương tôn trọng và chia sẻ với vợ mọi vui buồn trong cuộc sống, không để vợ phải ấm ức điều gì. Tuy vậy, vợ tôi có một nỗi niềm suy tư, buồn không thể nào khỏa lấp đó là sự ân hận, áy náy vì chưa báo đáp được công ơn của mẹ!

Số là vợ tôi mồ côi cha từ rất sớm, khi ấy cô mới 2-3 tuổi nên ký ức về người cha cũng không nhiều, nhưng người mẹ thì rất sâu đậm. Từ ngày bố Phương - người trụ cột, chủ trì việc kiếm tiền nuôi nhà - mất đi để lại người vợ không còn trẻ nhưng chưa già lắm với 5 người con, cuộc sống của gia đình Phương trở nên khó khăn, túng bấn.

Tôi thấy nhà mình đã nghèo nhà Phương còn nghèo hơn vì dù sao nhà tôi còn có cả cha cả mẹ lo liệu, các anh tôi cũng đã lớn, còn nhà Phương chỉ có mình mẹ.

Ngày bé ở nhà, tôi còn nhớ rất rõ hình ảnh của mẹ vợ tôi. Bà trước là người xinh gái nhất nhì trong làng nhưng từ khi chồng chết, cuộc sống lam lũ nên bà xuống sức rất nhanh. Lại thêm hàm răng kém, mới chưa đầy 50 tuổi mà đã có cái hỏng nên móm mém, trông bà già trước tuổi nhiều. Với chiếc váy bạc mầu, cái áo sờn, đầu đội chiếc khăn vuông bằng sợi nhiều mầu đã cũ (gọi là khăn “cắt côn”), bà đi chân trần, bước thấp bước cao trên đường...

Vợ tôi bảo, đó là bà đi mót thóc, mót ngô hoặc vay gạo... chạy bữa cho con. Vợ tôi kể rằng hôm nào mót được thóc, được ngô khoai là mẹ con mừng lắm. Có bát cơm độn hay bắp ngô, củ khoai mẹ cũng chỉ ăn qua quýt còn lại dành cho con. Hôm nào mót được ít hoặc vào “tháng Ba, ngày tám” không phải thời vụ, không có mà mót và đi vay cũng không được thì về nhà mẹ con ôm nhau khóc!

Vì gia đình quá khó khăn, năm 14-15 tuổi Phương phải nghỉ học, đi làm ở lò ngói kiếm tiền phụ mẹ. Bác phụ trách lò ngói trong đội văn nghệ của xã thấy cô nhỏ bé lại hát hay và ngoan nên kết nạp vào đội văn nghệ và thương tình cho làm việc nhẹ đó là cắt ba-via những viên ngói mới đúc ra. Việc tuy nhẹ nhàng nhưng đòi hỏi phải khéo tay, kiên trì, tỉ mỉ.

Công việc không vất vả nhưng lán xếp ngói làm trên nền bãi tha ma cũ, hàng ngày chân trần chạy đi chạy lại hơi độc và ẩm thấp ngấm vào chân nên sau một thời gian thì đau nhức, mẹ phải dùng lá lốt và ngải cứu xông, cho mủ trắng thoát ra Phương mới đỡ. Dù thế, vợ tôi vẫn chăm chỉ làm việc để có thể đỡ đần cho mẹ.

Tuy vậy, trong lòng cô vẫn khao khát được đi học để thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn, quanh năm “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” mà vẫn không đủ ăn! 

Thế là hai năm sau dành dụm được ít tiền và anh trai đã lớn đi bộ đội, nhà bớt khó khăn cô xin mẹ cho đi học tiếp, rồi vào ngành sư phạm, trở thành giáo viên. Khi Phương vừa ra trường thì mẹ mắc bệnh hiểm nghèo, chẳng bao lâu thì bà qua đời.

Vợ tôi tâm sự, những ngày mẹ nằm trên giường bệnh lại đúng vào thời điểm cô ôn thi. Khi ra trường rồi thì lại ở xa và bận dạy học nên không có điều kiện chăm sóc mẹ, điều đó khiến cô vô cùng ân hận. Thỉnh thoảng có lần về chứng kiến những cơn đau khiến mẹ quằn quại mà cô tưởng đứt từng khúc ruột.

Đã có lần tranh thủ về thăm mẹ, thương mẹ nên cô ở nhà luôn, may mà ông anh cả đến trường thăm em biết được phải tức tốc về đốc Phương lên ngay không sẽ bị phòng giáo dục kỷ luật. Thế rồi mẹ cũng không qua khỏi. Mẹ mất đi vợ tôi cô đơn hụt hẫng, chỉ biết lấy công việc làm vui. Giữa lúc ấy thì chúng tôi gặp nhau nên duyên chồng vợ, Phương đã dành hết tình cảm cho tôi.

Mỗi lần tâm sự - nhất là những dịp giỗ mẹ - vợ tôi thường nghẹn ngào nhắc đến sự vất vả của mẹ và ân hận là chưa báo đáp được công ơn của người. Đồng cảm và chia sẻ với vợ mình, tôi viết bài thơ “Giỗ mẹ”.

Đây là tấm lòng, là nén tâm nhang của vợ chồng tôi dâng lên người mẹ đã một đời vất vả hy sinh vì con cái. Không chỉ vợ tôi mà chú bác anh chị em và các cháu của Phương đều rất thích bài thơ này vì nói được hoàn cảnh và tâm trạng của cô và mẹ. Bài thơ như sau:

GIỖ MẸ

(Con gái và con rể kính dâng mẹ)

Con về giỗ mẹ hôm nay

Bồi hồi nhớ lại những ngày xa xôi

Cảnh nhà mẹ góa, con côi

Cô đơn, đói khổ ai người cậy trông

Con thơ tay bế, tay bồng

Cạn khô nước mắt thờ chồng, nuôi con!

Mẹ xưa cũng đẹp, cũng giòn

Mà nên héo hắt gầy mòn xác ve

Quanh năm chân đất, nón mê

Áo sờn, váy bạc đi về ngược xuôi

Bước cao, bước thấp ngậm ngùi

Tong tong, tả tả một đời âu lo

Cháo rau đỡ bữa cho qua

Nuôi con khôn lớn để mà cậy trông!...

Chúng con tạc dạ ghi lòng

Công cha, nghĩa mẹ những mong đạp (đáp) đền

Ông trời sao chẳng đoái thương

Mẹ già đổ bệnh liệt giường chờ con

Con thì xa cách núi non

Không về chăm sóc sớm hôm bên người!

Giờ đây mẹ đã “xa” rồi

Lòng con thổn thức ngậm ngùi nhớ thương

Mẹ ơi! Trong cõi vô thường

Chứng lòng con: Nén tâm hương dâng Người!

Lê Huy Toàn

Giọt nước mắt cô đơn của mẹ ngày nhập viện

Giọt nước mắt cô đơn của mẹ ngày nhập viện

Nỗi buồn có một đứa con ốm đau, bệnh tật triền miên suốt bao năm như tôi khiến một khối khổ đau sâu sắc đè nặng trong lòng mẹ, chẳng nước mắt nào cho đủ.  

 

tin nổi bật

Quỳnh Lương kể chuyện làm mẹ ở tuổi 18, sống đắng cay tại nhà chồng

Mang thai lúc 18 tuổi, Quỳnh Lương chết lặng trước sự phũ phàng của cha đứa bé. Sau 2 tháng về nhà chồng, cô gái trẻ lại đau đớn phát hiện chồng ngoại tình.

Cô dâu 19 xinh như hoa hậu cưới chồng 'già xấu', chú rể hé lộ tuyệt chiêu

Chẳng phải sự giàu có như nhiều người phỏng đoán, chú rể có bí quyết khác để cô dâu đồng ý kết hôn.

Phố đèn đỏ nhộn nhịp sau Covid, khách mách nhau khỏi mất tiền oan

Từ tháng 3, khi dịch bệnh Covid-19 được kiểm soát, Hà Lan mở cửa đón khách du lịch thì cũng là lúc phố đèn đỏ tại Amsterdam náo nhiệt trở lại.

Vợ chồng nhiều năm diễn cảnh hạnh phúc, con trẻ uất hận: Ông bà thôi đi!

Bố mẹ bên ngoài "anh anh em em" ngọt xớt nhưng thật ra họ hành hạ, đối xử vô cùng tệ bạc với nhau. Một ngày, cậu con trai bật lên, khóc gào: "Ông bà đừng diễn nữa!".

Ồ ạt đi du lịch sau đại dịch vì tâm lý ‘cuồng chân’

Bắt đầu từ tháng 3 năm nay, rất nhiều gia đình đã đặt vé đi chơi xa mặc dù chưa đến kỳ nghỉ hè hay vào mùa du lịch. Có lẽ nguyên nhân xuất phát từ tâm lý “cuồng chân” sau một thời gian dài phải ở một chỗ.

’Roi vọt’ cho con

Với quan niệm thương cho roi cho vọt, nhiều phụ huynh đánh mắng, trút giận lên con cái một cách thiếu kiểm soát. Điều này gây nên tổn thương sâu sắc ở trẻ, khiến mối quan hệ giữa phụ huynh và con cái thiếu sự thấu hiểu, sẻ chia.

Cha mẹ cũng rất áp lực, kết nối với con thế nào

Cha mẹ chưa hiểu mục đích của những hành vi ứng xử sai ở trẻ, thường nghĩ rằng con cố tình làm trái ý mình. Tuy nhiên, xung quanh hành vi ứng xử sai đó còn rất nhiều nguyên nhân.

Nỗi oan khó giải của người phụ nữ trúng số độc đắc ở Long An

Trúng số độc đắc, chị Lành chưa kịp vui đã hứng chịu nhiều nỗi oan trên trời rơi xuống. Người ta đồn chị có tình ý với người khách mua nợ vé số; phụ bạc chồng nghèo, dắt con bỏ nhà đi tìm hạnh phúc mới.

Mẹ chồng cưới ‘gái 3 con, 1 đời chồng’ cho con trai

Chấp nhận cho con trai quen biết, cưới người con gái đã 1 đời chồng, có 3 con, bà Hạnh chịu nhiều áp lực. Tuy nhiên, cùng với lòng bao dung, quan điểm hiện đại, bà yêu thương, cưng chiều con dâu hết mực.

Gia đình 3 con được ưu tiên mua nhà ở Trung Quốc

Nhiều thành phố ở Trung Quốc đã công bố một số chính sách ưu đãi nhà ở đối với những gia đình đông con. Đây là nỗ lực nhằm thúc đẩy tỷ lệ sinh vốn đang giảm mạnh ở nước này.

Tài xế công nghệ rơi thảm cảnh, phải bán tháo xe,"chạy làng" thời bão giá

Sau 8 năm chạy xe công nghệ, anh Tuấn phải bán xe trả nợ và níu kéo cuộc hôn nhân đang đứng trước bờ vực thẳm...

Ông bà Trung Quốc từ chối chăm cháu

Ở xứ tỷ dân, việc các bậc ông bà giúp con cái họ nuôi dạy cháu là nét văn hóa. Tuy nhiên, nghĩa vụ xã hội đó dần thay đổi khi nhiều người về hưu chỉ muốn tận hưởng cuộc sống riêng.

Gia đình ở Thanh Hóa giành 10 HCV Taekwondo SEA Games

Vận động viên Nguyễn Thị Hương (26 tuổi) vừa giành HCV SEA Games 31 môn Taekwondo hạng 73 kg, đây cũng là HCV thứ 10 của gia đình Hương qua các kỳ SEA Games.

Chuyện tình xúc động của chàng lơ xe và hoa khôi Long An

MC Ngọc Lan không khỏi xúc động chứng kiến màn “cầu hôn cho kiếp sau” tại Tình trăm năm sau khi lắng nghe chuyện tình đẹp như cổ tích của chàng lơ xe và hoa khôi Long An.

Món đồ nhỏ trong túi chồng khi vào ca đêm - bằng chứng ngoại tình cay đắng

Đã là vợ chồng phải sống đúng với lời thề trong đám cưới - sống hạnh phúc, có trách nhiệm và biết chịu trách nhiệm. Nếu lúc nào cũng phải nơm nớp lo giữ chồng, thì làm sao mà sống thọ.