Spam như một làn sóng trên Internet. Ảnh: Internet

Trung Quốc - Thiên đường spam

Nói đến gia công, người ta nghĩ đến Trung Quốc. Giờ đây, nói đến “spam” (thư rác), người ta cũng nghĩ đến Trung Quốc. Xếp thứ 2 ngay sau Mỹ về nguồn spam, Trung Quốc hiện là “thiên đường” của các “spammer”.

Danny Levinson, đại diện tổ chức chống spam “The Spamhaus Project” tại Trung Quốc, cho hay: “Nó như một bệnh cúm, chúng tôi có thể xây dựng công cụ phòng bệnh, nhưng bệnh luôn tồn tại”.

Thành lập năm 1998 tại Anh, Spamhaus có hẳn một danh sách đen bao gồm các “junk emailer” (người viết thư rác). Spamhaus hợp tác với các tổ chức thực thi luật pháp để phát hiện và trừng phạt các spammer trên toàn cầu, đồng thời vận động các chính phủ thiết lập luật chống spam hữu hiệu. Vào tháng 5/2004, Spamhaus chính thức hoạt động ở Trung Quốc.

Nhưng Spamhaus cũng gần như “bó tay” với “vương quốc spam” ở châu Á này. Các “biến thể spam” không chỉ dừng lại ở hộp thư email, mà còn tin nhắn cấp thời, VoIP, SMS, gây lỗ lã, tắc nghẽn khả năng băng rộng, giảm năng suất và dĩ nhiên mất tiền bạc.

Spamhaus đã phối hợp với chính phủ Bắc Kinh và các cơ quan ban ngành để chống spam, song cuộc chiến vẫn còn gặp rất nhiều khó khăn. Có nhiều lý do khiến spam xuất hiện nhiều tại Trung Quốc, một là số lượng người dùng Internet ở đây cao nhất trong khu vực châu Á, tiếp đến là những lý do lợi nhuận mà các nhà điều hành viễn thông còn ngần ngại khi đưa ra các biện pháp chống spam. Hơn nữa, ngay cả phương pháp marketing bằng spam cũng được rất nhiều người ưa chuộng, vì lý do “tiết kiệm chi phí”.

Theo Levinson, cách tốt nhất để chống spam là thông qua giáo dục và khung pháp luật. Hơn nữa, luật pháp cần đi đôi với những công chức cảnh sát và quan toà tốt. Điều này có nghĩa không nên dùng luật để ngăn chặn toàn bộ giao thông email, trong đó có những bức email hợp pháp, mà các nhà làm luật cần hiểu con đường Internet làm việc như thế nào và email được gửi, nhận ra sao.

Anh Minh

Theo báo chí nước ngoài